HARPER
Chị gái tôi, Nora.
Đúng là một nỗi hổ thẹn.
Khi tôi mới biết mình có một bà chị, tôi đã rất vui. Suốt cả thời thơ ấu, tôi biết mình khác biệt với tất cả mọi người và không bao giờ hiểu tại sao. Cha mẹ nuôi không hiểu tôi – họ sợ tôi chết khiếp. Rồi tôi lên mười tám và phát hiện ra mình là ai, cuối cùng mọi chuyện đã có lý.
Tôi đã theo dõi chị ta một thời gian. Tôi ngưỡng mộ chị ta, phải thừa nhận như vậy. Chị gái tôi – một bác sĩ phẫu thuật. Tôi cứ muốn tiếp cận chị ta, nhưng lại quá ngại ngần.
Rồi tôi gặp cha chúng tôi. Và ông kể cho tôi nghe sự thật. Nora chính là kẻ đã tố giác ông nhiều năm về trước. Chị ta đã đến gặp cảnh sát và kể cho họ nghe về căn xưởng của ông. Nếu không phải vì chị ta, đáng lẽ ông đã được tự do. Và tôi vẫn còn ở bên gia đình mình. Nora đã phản bội chúng ta. Nó không giống chúng ta.
Nhưng cha tôi đã sai về Nora. Ông ấy không biết đâu.
Tôi đã thấy chị ta làm nhiều việc. Tôi nhớ khi gã đàn ông nọ, Arnold Kellogg, tới phòng khám cùng bà vợ sau phẫu thuật sa ruột. Vợ ông ta đã bị bầm một bên mắt, và quá rõ ràng chuyện chính ông ta là thủ phạm. Bà vợ quay lại ngày hôm sau, và tôi nghe bà ta nói chuyện với Nora trong văn phòng. Tôi nghe người vợ khóc lóc, nói rằng bà ta không bao giờ có thể bỏ ông chồng, rằng ông ta sẽ tìm được và giết bà ta. Bà ta đang tuyệt vọng.
Rồi Nora rời văn phòng. Tôi đã thấy chị ta lấy một liều canxi gluconat mà chúng tôi có trong kho, cùng một cái xi lanh. Tôi đi theo chị ta về văn phòng và dí tay lên cửa.
Tiêm cái này vào trong lúc ông ta đang ngủ. Mọi người sẽ chỉ nghĩ đó là một cơn đau tim thôi. Ông ta sẽ không tỉnh dậy nữa.
Một tuần sau, bà Kellogg trở lại và kể với chúng tôi rằng chồng bà ta đã chết vì đau tim.
Tôi biết việc Nora đã làm. Chị ta đã giết người đàn ông đó. Hay ít nhất, chị ta chịu trách nhiệm cho cái chết ấy. Và nó không hề làm chị bận tâm một chút nào. Không mảy may.
Bạn thấy không. Chị ta giống chúng tôi hơn người ta tưởng nhiều. Tôi chưa bao giờ kể cho cảnh sát điều tôi biết về Arnold Kellogg. Tôi giữ bí mật cho chị. Rốt cuộc, đó là chị gái tôi.
Và bạn không bao giờ biết khi nào một thông tin như vậy sẽ hữu dụng.