Phần kết MỘT NĂM SAU
“Vậy ra chợ nông sản là thế này,” tôi nói. “Hừm.”
Hôm đó là một buổi sáng đẹp trời ở Bay Area và Brady đã lôi tôi tới một chợ nông sản. Tôi chưa từng đi chơi chợ nông sản trước đó. Theo như tôi thấy thì nó chỉ là nhiều quầy hàng bán các sản phẩm đắt gấp năm lần tôi vẫn mua từ siêu thị.
“Chỗ này tốt hơn đồ siêu thị nhiều chứ,” anh nói. “Anh hứa đấy.”
“Hừm.” Tôi đáp. “Vậy mấy người đang bán rau này có thực là nông dân không hay là...?”
Brady chọc vào tay tôi. “Em không tận hưởng chút bầu không khí trong lành để thay đổi được hay sao?”
Brady lạ thật. Anh thích những thứ như là không khí trong lành. Đặc biệt là bây giờ khi anh đã xin được một việc khác ở Thung lũng Silicon, và lại bị kẹt với máy tính suốt ngày. Cuối tuần nào anh cũng muốn đi chơi và làm việc khác. Ở bên ngoài. Hầu hết những lần như thế và đám Vitamin D mà tôi tích tụ được thêm gần như chẳng để làm gì.
Nhưng tôi có một lí do rất cụ thể để muốn tới chợ ngày hôm nay. Hôm qua, tôi đã xem qua danh sách các quầy hàng, và một cái tên đã nổi hẳn lên vì quen thuộc.
“Ôi nhìn kìa!” Tôi nói. “Người đang bán mấy con rối tay ở đằng kia kìa! Ruby chắc sẽ thích đấy.”
“Hừm,” Brady nói.
Sau khi Brady và tôi hẹn hò được khoảng ba tháng, anh đã giới thiệu tôi với con gái anh. Con bé rất đáng yêu, đáng yêu muốn chết. Đặc biệt là vì con bé mất cả hai răng cửa và mỗi lần nói chuyện thì đều như huýt gió. (Từ đó đến giờ nó đã mọc lại. Nhưng con bé vẫn khá là dễ thương.)
Thậm chí tôi còn để bé đặt tên cho con mèo của tôi. Tôi đã hơi mệt vì suốt ngày phải gọi nó là Mèo. Đặc biệt, tối nào nó cũng trèo lên ngủ trên giường tôi, thi thoảng là ngủ trên mặt tôi. Đôi khi trên mặt Brady. Tôi đoán nó có thể làm bất kì điều gì nó muốn vì đã cứu mạng tôi. Nhưng nhờ có Ruby, nó đã bị kẹt với cái tên Meowsie. Tôi cảm thấy tội cho nó, nhưng tôi không thể từ chối Ruby. Dù sao, con mèo đang có một cuộc sống khá tốt.
Và hoá ra là tôi không ghét trẻ con.
“Em phải thôi mua quà cáp các thứ cho Ruby đi,” Brady nói. “Thật đấy. Em đang làm hư con bé.”
“Thôi được,” tôi làu bàu. “Vậy hãy mua vài cây củ cải hay gì đó để ăn trưa.”
Brady đan tay vào tay tôi và siết chặt. Tôi siết lại và cười với anh. Hôm nay rất đẹp trời. Vào những ngày như hôm nay, tôi có thể quên mọi chuyện đã xảy ra một năm trước. Cảm giác như cuối cùng tất cả đã ở lại sau lưng tôi.
Giống cha tôi, Harper nhận tội giết hai cô gái kia. Án mạng cấp một. Cô ta sẽ phải lãnh hai án chung thân trong tù, trong khi bạn trai William “Sonny” Bennett Jr. của cô ta đã hồi phục vết thương và phải lãnh hai mươi năm tù cho mình. Tôi không tới dự phiên toà của Harper. Tôi cũng không trả lời bất kì lá thư nào cô ta gửi tôi trong năm vừa qua. Tôi xé chúng hàng tuần.
Thật buồn vì tôi đã luôn muốn có một đứa em gái. Tôi từng tưởng tượng về chuyện ấy hồi còn nhỏ. Và ngay khi vừa phát hiện mình có em, tôi đã để mất nó. Đáng lẽ, tôi là con một thì tốt hơn.
Mẹ tôi biết mình đang làm gì khi bà tự kết liễu. Tôi đã không còn trách mẹ nữa.
Philip suy sụp nặng suốt một thời gian dài sau những gì đã xảy ra. Các bác sĩ đã cố nối tay cho anh, nhưng ca mổ thất bại. Anh không thể phẫu thuật được nữa. Anh rất đau khổ, tôi cố ở bên an ủi anh nhiều nhất có thể. Thậm chí, tôi còn sang tận nhà anh vào một buổi tối nọ và vứt hết đống rượu đi. Giờ thì anh đã ổn. Anh bắt đầu đi dạy ở một trường y địa phương – môn giải phẫu học. Không phải cuộc đời anh đã tưởng tượng cho bản thân, nhưng cũng đủ hạnh phúc. Thậm chí gần đây, anh còn bắt đầu hẹn hò trở lại, và anh kể tôi nghe rằng anh đang nghiêm túc. Có thể giờ đây sau khi trải qua một lần cận kề sinh tử, anh sẽ có thể ổn định cuộc sống thật sự. Mặc dù anh nói với tôi rằng anh vẫn còn gặp ác mộng.
Cả tôi cũng vẫn gặp ác mộng. Tôi thức giấc giữa đêm gào thét, và Brady phải vòng tay ôm tôi rồi nhẹ nhàng nói chuyện đến khi tôi bình tĩnh lại.
“Nhìn này!” Tôi nói với Brady, “Si rô mật phong. Chúng ta nên mua một ít. Em có thể làm bánh pancake cho Ruby.”
Anh nhìn tôi ngạc nhiên. “Em mà làm bánh pancake á?”
“Sao? Sao em không thể làm bánh pancake?”
“Em làm được chứ. Chỉ là anh chưa thấy em bật bếp bao giờ. Anh không chắc em có biết bật bếp thật không.”
Tôi chọc chọc vai anh. Mặc dù có thể anh nói đúng. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ tìm ra cách bật lò chứ. Có phải phẫu thuật não gì đâu. “Chà, em sẽ bắt đầu nấu nướng. Cuối tuần nào em cũng sẽ làm bánh pancake.”
Anh cười phá lên. “Được thôi. Vậy anh sẽ viết điều đó vào lời hứa trong lễ cưới của chúng ta.”
Tôi không thể kìm lại một nụ cười. Brady đã cầu hôn tôi một tháng trước, và tôi đang dần quen với ý tưởng ấy. Hôn phu của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kết hôn, nhưng cảm giác lại rất đúng đắn. Tôi đã hỏi liệu anh có sẵn sàng bắt đầu lại sau khi mới li dị được hai năm, và anh đã nói là chắc chắn rồi.
Chúng tôi cũng đang bắt đầu đi tìm nhà. Tôi không thể quay lại căn nhà cũ sau những gì đã xảy ra ở đó, nên tôi rao bán và đi thuê một căn hộ từ đó đến giờ. Vài ngày trước, chúng tôi hỏi mua một ngôi nhà mới xinh đẹp, với phần sân sau rộng thênh thang và một phòng ngủ lớn đẹp đẽ cho Ruby, nhưng có một điểm đặc biệt trong nhà đó mà tôi thích nhất: nó không có tầng hầm.
Brady lang thang ra thử vài loại phô mai trong khi tôi đến bàn bán si rô mật phong. Trên bàn bày đầy chủng loại và kích cỡ si rô. Tất nhiên đều là hàng tự làm. Quầy này được một người phụ nữ tóc nâu dịu dàng đứng bán, cô buộc túm mái tóc ra sau thành một búi to và đang đeo chiếc tạp dề kẻ ca rô.
“Chào!” Người phụ nữ nói. “Mời chị thử chút si rô mật phong của nhà Baker nhé?”
“Chắc chắn rồi,” tôi nói.
Khi người phụ nữ rót chút mật vào cốc uống thử, cô khẽ ngân nga. Tôi nheo mắt nhìn cô, cố nhận ra cô bé mười một tuổi mà tôi đã tìm thấy ngồi sụp xuống lối mòn đi bộ trên đường về nhà, vừa ôm cái cổ chân bị trật.
“Marjorie?” Tôi hỏi thử.
Nhưng cô mải tập trung vào việc của mình đến mức không nghe tiếng tôi. Không sao cả. Tôi biết cô ấy là ai.
Marjorie đưa tôi cái cốc nhỏ chứa chất lỏng óng ánh. “Mời chị dùng thử.”
Tôi ngửa cái cốc ra và nuốt chất lỏng trong ấy. Ngon thật. Vừa đủ ngọt.
“Ngon lắm,” tôi nói. “Cô tự làm đấy à?”
Cô ấy gật. “Chồng tôi và tôi có một trang trại. Chúng tôi tự chiết mật cây và thu hoạch trong xô. Chúng tôi tự làm tất cả quy trình đấy.” Cô cười khúc khích. “Thậm chí bọn trẻ con cũng giúp chúng tôi đóng lọ nữa.”
“Nghe hay thật,” tôi lẩm bẩm. “Tôi... tôi lấy hai chai nhé.”
“Đậm hay nhạt?”
Tôi nuốt nướt bọt. “Hay là mỗi loại một chai?”
Tôi rút tiền từ ví trong lúc Marjorie gói hai chai mật phong vào một cái túi giấy màu nâu. Cô ấy đưa túi ra cho tôi, nhưng trước khi tôi kịp cầm, mắt cô đã nheo lại.
“Chúng ta có...” Cô cau mày. “Ta có quen nhau không?”
Tôi co rúm người trước ánh mắt cô. Tôi không muốn cô ấy biết tôi là ai. Tôi không muốn cô nhận ra tôi là Nora Nierling. Chừng nào còn liên quan đến tôi thì con người ấy đã chết rồi. Tôi chỉ muốn biết Marjorie được hạnh phúc thôi.
Tôi đã không thể cứu Mandy Johansson, nhưng ít nhất tôi đã cứu được Marjorie.
“Tôi có gương mặt phổ thông ấy mà,” tôi đáp.
Marjorie gật đầu. Dường như cô ấy không nghi ngờ tôi. Và cô không nên. Cuộc đời cô ấy không phải kiểu có vài cái xác xuất hiện trong hầm nhà. Cô đã có một cuộc sống tốt đẹp. Kiểu cuộc sống mà tôi muốn có. Kiểu cuộc sống tôi đang cố tạo dựng từ đây về sau.
Vậy nên tôi giữ cái túi giấy với hai chai mật phong Baker bên trong và quay lại chỗ hôn phu của mình.