Chương 20
Không xác định
20.
Tôi không thể ngủ được.
Căn nhà này yên tĩnh hơn nhiều so với căn nhà tôi sống ở Queens. Khu nhà đó đến đêm vẫn đông đúc tấp nập, và ít nhất mỗi tuần một lần tôi sẽ giật mình tỉnh giấc vì tiếng còi ô tô, hoặc tệ hơn là tiếng chuông báo động không ngừng kêu trong suốt gần một giờ. Nhưng trong căn nhà yên tĩnh ở thị trấn nhỏ này, điều duy nhất bạn có thể nghe thấy vào ban đêm là tiếng dế kêu.
Thế nên tôi không biết tại sao giấc ngủ của tôi lại rất tệ kể từ khi chuyển đến đây.
Một phần có thể là vì con cái ngủ trong phòng ngủ của bố mẹ thật kỳ lạ. Đó chính là lý do lúc đầu tôi do dự không muốn dùng phòng ngủ này. Nhưng đây là phòng ngủ lớn nhất trong ba phòng ngủ trên lầu và là phòng duy nhất có giường lớn. Vì vậy tôi đã cố gắng trang trí lại chút để nó trở thành giường của riêng tôi. Tôi gỡ bức tranh phong cảnh bờ biển mà bố mẹ tôi luôn treo, đổi ga trải giường sang màu xanh hoàng gia yêu thích và thay gần như toàn bộ những bức ảnh trên tủ ngăn kéo. Chẳng tác dụng gì. Nó vẫn là phòng ngủ của bố mẹ tôi, thậm chí vẫn có mùi giống như họ. Mùi nước hoa của mẹ tôi vẫn còn vương vấn trong không khí, dù tôi có lau sàn nhà và đồ đạc bao nhiêu lần đi chăng nữa.
Tôi ước gì suốt mười năm qua bố mẹ tôi không làm như vậy. Cũng không phải là tôi từng rất thân thiết và gần gũi với bố mẹ. Mẹ tôi rất nghiêm khắc, còn bố tôi luôn đi công tác xa. Và người ta thì cứ đồn rằng ông ấy đã lừa dối mẹ tôi rất nhiều lần. Dù vậy, tôi vẫn không nghĩ họ sẽ đối xử với tôi như vậy khi tôi quyết định giữ lại đứa bé.
Con đang phạm một sai lầm khủng khiếp đây Brooke, mẹ tôi luôn nói như vậy mỗi khi chúng tôi nói chuyện.
Tôi muốn đứng lên chống lại họ, nhưng tôi gần như không thể giữ được bình tĩnh. Tất cả những gì tôi biết là tôi muốn có con. Và tôi sẽ làm bất cứ điều gì cho đứa con chưa chào đời của mình, kể cả việc đồng ý sống với một người họ hàng trong thành phố xa lạ, và tôi chấp nhận dùng tấm séc hàng tháng của họ để trang trải cuộc sống và học phí. Tôi không muốn làm điều đó nhưng cũng không muốn con trai phải chịu khổ vì lòng kiêu hãnh của chính mình. Tôi thậm chí còn chấp nhận điều kiện rằng không được phép quay lại Raker. Không một lần nào.
Nhưng khi tôi học y tá xong và cuối cùng đã có một mức lương kha khá cho phép tôi tự nuôi sống bản thân mà không cần sự giúp đỡ của bố mẹ, tôi đã đứng lên phản kháng họ. Tôi nói rằng tôi sẽ không lấy thêm tiền của họ nữa. Và tôi muốn có quyền cùng Josh quay lại Raker để thăm họ, nếu không chúng tôi sẽ không có mối quan hệ nào cả. Tôi mệt mỏi vì phải là cái bí mật xấu xí của họ rồi.
Tôi thực sự nghĩ rằng họ sẽ chấp nhận. Tôi là đứa con duy nhất của họ và Josh là đứa cháu duy nhất. Tôi tin rằng tình yêu của họ dành cho chúng tôi phải lớn hơn nỗi xấu hổ khi có một cô con gái mang thai ở tuổi vị thành niên.
Tôi đã nhầm.
Vài tháng sau khi tôi bắt đầu trả lại séc cho họ, bố tôi đã lái xe đến tận Queens và cho tôi một ngạc nhiên khi tôi đi làm về. Tôi luôn nghĩ bố tôi đẹp trai hơn so với bố của mấy đứa bạn - phụ nữ thường quay lại nhìn đàn ông trên đường - nhưng lần đầu tiên, tôi nhận thấy bố đã già rồi. Dưới mắt của ông đã có bọng mắt lớn và những chiếc cúc trên áo sơ mi căng ra vì cái bụng to. Tóc của ông trước đây sáng bóng, nhưng bây giờ nó đã chuyển thành màu muối tiêu.
Đừng làm vậy, Brooke, bố cầu xin tôi. Mẹ con và bố rất yêu con. Con biết điều này mà.
Tôi đã khịt mũi. Nếu yêu con, bố mẹ sẽ không xấu hổ vì con.
Bố mẹ không xấu hổ vì con. Bố mẹ chỉ nghĩ rằng việc con về Raker không phải là một ý tưởng hay.
Nhưng tại sao?
Nếp nhăn ở giữa hai lông mày của bố tôi dạo này ngày càng sâu hơn. Con không thể tin tưởng bố mẹ một lần được sao, Brooke? Bố mẹ làm vậy chỉ vì con thôi.
Tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi bố tôi không cho tôi một lý do hợp lý nào cho chuyện tôi không thể cùng con trai về thăm ngôi nhà thời thơ ấu của mình. Vì vậy, tôi đã không hoan nghênh bố và tiếp tục trả lại séc cho họ. Sau một năm, cuối cùng họ cũng hiểu và không gửi séc đến nữa.
Bây giờ, tôi ở đây, vài tháng ngắn ngủi sau cái chết của họ, trở lại thị trấn quê nhà. Dù mọi chuyện có trở nên tồi tệ đến thế nào, tôi vẫn có một tuổi thơ hạnh phúc cho đến đêm hôm đó. Đây là kiểu thị trấn mà bạn muốn con mình lớn lên.
Nhưng tôi không tránh khỏi cảm giác rằng sự hiện diện của bố mẹ tôi đã ám ảnh căn phòng này. Hoặc sự thực là toàn bộ ngôi nhà. Tôi trèo ra khỏi giường và đi tới tủ quần áo ở bên kia phòng. Đến đây sau khi nhận được tin về vụ tai nạn xe hơi, tôi thấy chiếc tủ này ngổn ngang những bức ảnh của tôi và Josh. Không có ảnh mới sau khi tôi cắt đứt liên hệ với bố mẹ cách đây năm năm, nhưng vẫn có hàng chục bức ảnh treo khắp nhà, trải dài suốt cuộc đời tôi từ khi mới chào đời cho đến ngày tôi không muốn bố vào nhà mình vì họ không thể chấp nhận những lựa chọn của tôi. Tôi đã gỡ chúng xuống gần hết, nhưng tôi vẫn để lại một vài tấm. Ví dụ, một bức ảnh khi tôi bằng tuổi Josh, chụp cùng bố mẹ tôi để làm ảnh cho tấm thiệp Giáng sinh.
Tôi cầm bức ảnh lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười, non nớt xinh xắn của mình. Bố mẹ tôi mỗi người đặt một tay lên vai tôi và trong mắt họ lấp lánh niềm tự hào về gia đình nhỏ mình đang có. Tôi thậm chí không thể nhớ họ đã từng có ánh mắt như thế. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn tin rằng bố mẹ yêu tôi. Tôi có thể nhìn thấy điều đó trong mắt họ, trong bức ảnh này. Nhưng niềm tự hào ngu ngốc của họ đã làm hỏng mối quan hệ của chúng tôi. Họ chọn cách cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ để khỏi cảm thấy xấu hổ khi bắt tôi cùng đứa con trai không cha phải diễu hành trước mặt bạn bè của họ.
Nhưng bây giờ khi nhìn bức ảnh này, tôi nghĩ lại ngày hôm đó bố tôi đến gặp tôi ở Queens. Ông ấy đã lái xe ít nhất năm tiếng đồng hồ để đến gặp tôi vì điều đó quan trọng với ông ấy. Lần đầu tiên, tôi tự hỏi nếu bố ích kỷ thì bố có làm như vậy không.
Con không thể tin tưởng bố mẹ một lần được sao hả Brooke? Bố mẹ đang làm điều này vì lợi ích của chính con.
Dường như ông ấy có vẻ…
Sợ.
Nhưng điều đó thật ngớ ngẩn. Không có gì phải sợ cả. Lúc đó, Shane đã lãnh án chung thân sau song sắt. Anh ta không thể tiếp cận tôi được nữa. Tôi đã thoát khỏi người đàn ông đó.
Và bây giờ cũng vậy.