HIỆN TẠI
Không xác định
22.
Josh vui như lên mây khi nhai chóp chép một miếng thịt viên của bác Margie. Chúng tôi đang cùng ăn tối ở bàn bếp. “Mẹ ạ, đây là món thịt viên ngon nhất con từng ăn, thằng bé nói.”
“Ồ, thế hả?”
“Mẹ có biết bà Margie đã làm chúng như thế nào không?” Không đợi câu trả lời, thằng bé tự trả lời câu hỏi của mình, “Bà cho thịt, ngoài ra còn có trứng, vụn bánh mì và cả pho mát Parmesan. Bà nói phô mai Parmesan chính là bí quyết.”
“Ừ, ngon thật.”
Josh xiên một viên nữa, cắn một miếng và trầm ngâm nhai. “Mẹ làm món thịt viên như thế nào vậy mẹ?”
Chà, tôi mở gói thịt viên đông lạnh, đặt một ít lên đĩa và cho chúng vào lò vi sóng trong sáu mươi giây. Nếu chưa chín, tôi sẽ đặt chúng thêm ba mươi giây nữa. “Cũng gần như vậy, nhưng không có phô mai.”
“Lần tới khi mẹ làm món này,” thằng bé nói, “con sẽ giúp mẹ. Bà Margie đã dạy con rồi.”
Thật tốt là bác Margie rất tốt với thằng bé, nhưng điều khiến tôi buồn là khi mẹ tôi còn sống, bà dường như chưa bao giờ gần gũi với Josh. Mẹ sẽ không bao giờ làm thịt viên với thằng bé. Mẹ thậm chí còn không quan tâm nhiều đến chuyện tôi không còn liên lạc với bà nữa.
Chuông cửa reo và Josh nhảy ra khỏi chỗ ngồi với sự linh hoạt đáng kinh ngạc của một đứa trẻ vừa ăn khoảng ba mươi viên thịt viên. Thằng bé thích mở cửa. Đó là một trong những điều nó yêu thích nhất trên đời, nếu bạn tin lời tôi. Tuy nhiên, tôi không chắc tại sao, vì hầu như luôn chỉ là một người giao hàng nào đó.
Tôi nghe thấy tiếng cửa trước mở khóa, sau đó tiếng nói chuyện nhẹ nhàng. Điều này thật kỳ lạ. Tại sao Josh lại nói chuyện với người giao hàng? Trừ khi đó không phải là người giao hàng.
Tôi cố gắng đứng dậy, điều này không hề dễ dàng vì tôi đã ăn khoảng hai mươi chín viên thịt. (Chúng thực sự rất ngon. Chắc hẳn là nhờ pho mát Parmesan.) Tôi lê bước tới cửa trước, và há hốc miệng khi không ai khác ngoài Tim Reese đang đứng ở đó, nói chuyện với Josh. Tôi đứng cách cửa cả chục mét, sững sờ.
“Mẹ!” Josh gọi. “Nhìn xem ai ở đây này! Là thầy Reese! Thầy hiệu phó trường con!”
Tôi nhìn sang Tim đang nở nụ cười gượng gạo. “Đúng vậy. Tôi, ừm… tôi sống ngay dãy nhà dưới kia. Mẹ tôi gửi chút bánh quy từ Florida và tôi nghĩ…”
Cậu ấy nghĩ cậu ấy sẽ mang cho tôi một ít bánh quy. Ngoại trừ việc cậu ấy nhận được nhiều hơn những gì cậu ấy đã xin mẹ.
“Bánh quy ạ?” Josh hỏi đầy hy vọng. Ngày con trai tôi đủ lớn và hết hào hứng với bánh quy sẽ là một ngày buồn với tôi. Dù thành thật mà nói, tôi đây ở tuổi này vẫn thấy hơi hào hứng với chúng. Nhưng hiện tại, tôi lại không thấy hào hứng lắm. “Con có thể ăn một ít được không mẹ?”
“Chắc chắn rồi,” tôi nói không để lộ cảm xúc gì.
Tim nhìn chiếc hộp màu trắng trong tay, như thể đã quên mất mình đang cầm nó. Cậu ấy dúi chiếc hộp vào tay Josh mà không rời mắt khỏi tôi. “Tất cả đều là của cháu đó,” Tim nói.
“Mẹ.” Josh kéo tay tôi. “Con được phép lấy bao nhiêu?”
“Ừm, một…”
“Một? Một thôi ạ?”
“Được rồi, ừm… hai đi, mẹ nghĩ thế.”
“Nhưng nếu bánh quy là loại nhỏ thì sao ạ?”
Ôi Chúa ơi, tôi sẽ để thằng bé lấy cả cái hộp nếu nó chịu rời khỏi phòng ngay bây giờ.
“Con có thể có ba chiếc nếu bánh nhỏ.”
“Vâng!”
Josh đi vào nhà với hộp bánh quy, để lại tôi và Tim nhìn nhau chằm chằm trên hành lang.
“Đó là con trai của cậu à? Đó là Josh?”
“Phải.”
Vẻ bối rối trên mặt Tim khiến tôi suýt nữa muốn đưa tay ra ôm lấy cậu ấy. “Cậu đã nói với tôi là nó đang học mẫu giáo.”
“Tôi chưa bao giờ nói thế.”
“Nhưng…” Cậu ấy liếc nhìn về phía sau lưng tôi. “Chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện một lát được không?”
Tôi thực sự không muốn, nhưng tôi có cảm giác mình không có lựa chọn nào khác. Chúng tôi phải nói về chuyện này, mặc dù tôi đã rất sợ. Tôi không muốn để con trai tôi nghe được cuộc nói chuyện này, và Tim biết điều đó.
Chúng tôi bước ra hiện trước, đóng cửa lại sau lưng. Tôi chỉ đứng cách Tim một bước chân và gần như có thể nhìn thấy những dấu vết sót lại của chỗ tàn nhang hồi bé của Tim. Tôi đã từng biết rõ khuôn mặt ấy, thậm chí còn rõ hơn cả khuôn mặt của tôi. Hồi nhỏ chúng tôi bên nhau như hình với bóng. Và chúng tôi nghĩ mọi chuyện sẽ luôn như vậy - đặc biệt là Tim. Khi chúng tôi sáu hoặc bảy tuổi, cậu ấy thường nói về một tương lai luôn có sự hiện diện của tôi. Cậu ấy sẽ nói những điều như, ‘Khi nào kết hôn, chúng ta sẽ có một ngôi nhà lớn với năm phòng ngủ.’ Đôi khi tôi có cảm giác cậu ấy không bao giờ ngừng nghĩ như vậy - cậu ấy chỉ ngừng nói ra điều đó thôi.
“Brooke,” Tim nói nhỏ, “Josh bao nhiêu tuổi?”
Tôi nhắm mắt lại một lúc, hy vọng khi mở mắt ra, tất cả sẽ chỉ là một giấc mơ lộn xộn. Sau đó, tôi lại mở mắt ra. Không. Đây không phải là một giấc mơ.
“Thằng bé mười tuổi,” tôi nói.
“Mười?” Tay của Tim run rẩy khi đưa lên vuốt tóc mình. “Thằng bé mười tuổi à?”
“Phải.”
“Vậy điều đó có nghĩa là…”
Cậu ấy không cần phải kết thúc câu hỏi. Cả hai chúng tôi đều biết cậu ấy đang nghĩ gì. Tôi cũng có thể nói cho cậu ấy nghe sự thật. Cậu ấy xứng đáng với điều đó.
“Ừ,” tôi nói. “Đúng là anh ta.”
“Ôi, Chúa ơi.” Tim như sắp phát bệnh. “Tôi không ngờ rằng cậu…”
“Chà, bây giờ cậu đã biết tại sao tôi rời thị trấn rồi chứ.”
“Ừ, nhưng…” Cậu ấy nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhà tôi. “Josh có biết bố mình là ai không?”
“Không.” Và tôi không muốn thằng bé biết.
“Shane có biết không?”
Tôi lắc đầu thật mạnh. “Không. Không đời nào.”
Tim lại nhìn về phía cửa nhà tôi, đôi mắt cậu ấy dần trở nên mạnh mẽ hơn. “Chúa ơi, thằng bé trông giống Shane lắm.”
“Tôi biết.” Tôi cắn môi. “Thằng bé trông giống anh ta, nhưng không giống anh ta chút nào. Nó thực sự là một đứa trẻ ngoan.”
“Ôi, Chúa ơi.”
Phản ứng của cậu ấy đúng như những gì tôi mong đợi. Tim chưa bao giờ thích Shane, chứ chưa nói đến tất cả những điều khủng khiếp mà anh ta đã làm. Lẽ ra, tôi phải biết cậu ấy sẽ phản ứng như thế này. Nhưng tôi vẫn khó lòng chấp nhận.
Đôi khi mọi người làm đúng như những gì bạn nghĩ họ sẽ làm nhưng họ vẫn khiến bạn thất vọng.
“Brooke này…” Tim lùi lại một bước. “Tôi nghĩ có lẽ tôi nên về thôi. Đây là… một ý tưởng tồi.”
Cậu ấy không còn nghĩ đến chuyện khi nào kết hôn, chúng tôi sẽ xây cho lũ chó một ngôi nhà khổng lồ hai tầng ở sân sau nữa. Thế cũng tốt. Dù sao thì một cái chuồng chó lớn như vậy cũng không thực tế chút nào.
Tim chuẩn bị đi khỏi thì Josh lao ra hiện. Thằng bé thở hổn hển và miệng thì dính đầy vụn bánh quy. “Mẹ!” nó nói. “Chậu rửa bát bị hỏng rồi.”
Ồ, tuyệt vời. Buổi tối hôm nay càng ngày càng tuyệt hơn đấy. “Con chắc chứ?”
Josh trịnh trọng gật đầu. “Vâng. Khi con bật nước lên, nó chỉ chảy ra rất chậm hoặc rất nhanh và khiến nước bắn khắp người con!”
Tôi nhớ căn hộ cũ của tôi ở Queens quá. Chúng tôi có một chủ nhà và một ông quản lý, và nếu có thứ gì bị hỏng, tất cả những gì tôi phải làm là gọi cho họ. Tôi cho rằng giờ tôi phải tự mình tìm ra cách sửa bồn rửa.
“Tim?” Tốt hơn là tôi nên hỏi cậu ấy trước khi cậu ấy về mất. “Cậu có biết thợ sửa ống nước nào không?”
Tim nhìn về phía ngôi nhà, hơi cau mày. “Nếu cậu muốn, tôi có thể xem qua.”
“Cậu biết sửa bồn rửa à?”
“Có lẽ. Tôi khá thạo sửa chữa mọi thứ trong nhà.”
Tôi không định từ chối cậu ấy. Gọi thợ sửa ống nước rất tốn kém, và mặc dù bố mẹ tôi để lại cho tôi ngôi nhà này nhưng tiền thì cũng không còn nhiều sau khi đóng thuế. “Được, cảm ơn cậu trước.”
Tim theo tôi vào nhà. Thật kỳ lạ vì cậu ấy đã đến ngôi nhà này hàng trăm, thậm chí hàng nghìn lần, nhưng đã qua bao lâu rồi, kể từ khi hai chúng tôi lớn lên. Tôi chưa bao giờ thay đổi vị trí đồ nội thất mà bố mẹ tôi có, nhưng nó cũng không giống những món đồ như khi chúng tôi còn nhỏ. Chúng trông khác, nhưng vẫn vậy. Giống như chính Tim vậy.
“Cậu có hộp dụng cụ không?”
Tôi nghĩ một lát. “Bố tôi để một hộp trong gara.”
“Con sẽ đi lấy!” Josh nói.
Tim và tôi lúng túng đứng đó trong khi Josh chạy ra gara lấy hộp dụng cụ của bố tôi.
May mắn thay, thằng bé không mất nhiều thời gian. Một phút sau Josh quay lại, mang theo một hộp dụng cụ màu đen có vẻ nặng hơn cả thằng bé.
“Được rồi,” Tim nói. “Ta cùng xem nào.” Cậu ấy và Josh đồng thời nhìn nhau. “Thầy không biết liệu mình có thể tự mình giải quyết được việc này hay không. Con nghĩ con có thể giúp thầy không?”
“Có ạ!”
Dường như thằng bé hào hứng với việc sửa bồn rửa hơn cả với bánh quy.
Tôi dành năm phút đầu tiên quan sát Tim và Josh trong lo lắng, nhưng sau đó tôi nhận ra việc xem hai người sửa bồn rửa thật nhàm chán biết bao, nên tôi vào phòng khách đọc sách. Tiếng đập mạnh, tiếng nước chảy ngắt quãng, và có lúc, tôi thề là tôi nghe thấy cả tiếng cười của hai người họ.
Khoảng một giờ sau, Tim ra khỏi bếp, lau tay vào chiếc quần jean xanh. Josh theo ra ngay sau một giây. “Mẹ, chúng con đã sửa được rồi! Thầy Reese đã sửa được bồn rửa chén!”
Môi Tim nở một nụ cười. “Thực ra Josh đã làm hầu hết công việc. Tôi chỉ đang quan sát thôi.”
“Và thầy đã giúp con siết chặt cái chốt đó.”
“Đúng, thầy đã làm thế.”
Josh cười rạng rỡ với Tim. “Bây giờ thầy có thể sửa cái tay nắm cửa trên gác nhà con. Nó cứ bị rơi hoài. Và con sẽ lại giúp thầy.”
Nụ cười của Tim vụt tắt. “Ờ, à.”
Tôi đứng dậy khỏi đi văng. “Josh, thầy Reese bận lắm, sao thầy sửa chữa mọi thứ trong nhà của chúng ta được. Và trời sắp muộn rồi.”
Mặt Josh xịu xuống, như thể ai đó đã nói với nó rằng con chó của nó vừa mới chết. “Ồ.”
“Nhưng ngày mai thầy có thể đến,” Tim nói thêm. “Ý thầy là, nếu mẹ con thấy ổn.”
“Với tôi thì không sao.” Mắt tôi chạm mắt Tim. “Nếu cậu thấy ổn.”
“Với tôi thì không sao.”
Josh nhìn giữa hai chúng tôi, mặt thằng bé nhăn lại. “Vậy… chúng ta có sửa tay nắm cửa không ạ?”
“Chắc chắn rồi,” Tim nói. “Ngày mai nhé, được chứ?”
Tôi nhắc Josh chuẩn bị đi ngủ trong khi tiễn Tim ra cửa. Thực lòng tôi không nghĩ mình là sẽ gặp lại cậu ấy sau cuộc nói chuyện vừa nãy. Nhưng bây giờ dường như nó đã bị lãng quên. Mặc dù tôi chắc chắn rằng Tim không quên.
Tôi dừng lại khi Tim bước ra ngoài. “Cảm ơn cậu vì đã làm vậy,” tôi nói.
“Không có gì.” Cậu ấy nhìn tôi một lúc, cân nhắc xem nên nói gì tiếp theo. “Cậu nói đúng, Brooke.”
“Tôi á? Về cái gì?”
“Thằng bé là một đứa trẻ ngoan.”
Nói rồi, Tim xoay người và bước theo hướng con đường dẫn về nhà.