11 NĂM TRƯỚC
Không xác định
23.
Tôi giật mình tỉnh giấc, mắt mở to và phải mất một giây tôi mới nhớ ra mình đang ở đâu. Tôi đang ở nhà Shane, anh ấy đang nằm cạnh tôi, ngủ rất say. Nhưng tôi nghe thấy tiếng gì đó. Một tiếng hét. Tôi chắc chắn.
Tôi nhìn đồng hồ của mình. Bây giờ là ba giờ sáng.
“Shane.” Tôi lay đôi vai trần của anh ấy cho đến khi mắt anh ấy mở to. “Em nghe thấy tiếng gì đó.”
“Hả?” Anh dụi mắt bằng mu bàn tay. “Có chuyện gì thế?”
“Có một…”
Và chúng tôi nghe thấy nó một lần nữa. Một tiếng hét kinh hoàng, ngoại trừ lần này tôi có thể nghe rõ mồn một: “Brooke!”
Shane ngồi bật dậy trên giường, tỉnh táo lại ngay y như tôi. Anh ngồi trên mép giường, nhanh nhẹn xỏ vào chiếc quần jeans rộng thùng thình, trùm chiếc áo phông lên đầu trong khi tôi đang loay hoay với chiếc quần jean bó sát, và vừa cố đi tất vừa bước đến cửa phòng ngủ.
“Anh đi đâu đấy?” Tôi lo lắng hỏi.
Ánh mắt anh hướng xuống tay nắm cửa. “Có ai đó đang la hét ở tầng dưới. Anh phải đi xem sao.”
“Để em đi cùng.”
Không đời nào anh ấy được để tôi một mình trong căn phòng này. Tôi cài nút quần jean và mặc áo len vào.
“Em nên ở lại đây,” Shane nói. “Có thể không an toàn đâu.”
“Em muốn đi.”
Shane mở miệng định phản đối lần nữa, nhưng lời nói bị át đi bởi một tiếng hét khác: “Brooke!”
Chúng tôi ra khỏi phòng và gặp Kayla với Tim ở đầu cầu thang. Cả hai trông cũng như vừa mặc vội quần áo vào giống chúng tôi vậy. Tôi tự hỏi họ đã làm gì. Hy vọng chỉ là ngủ thôi.
“Cậu nghe thấy không?” Tim hỏi. Kayla đang bám chặt vào cánh tay cậu ấy.
Shane thận trọng gật đầu. Tất cả chúng tôi đều nhìn xuống tầng dưới. Thậm chí từ đây, chúng tôi có thể thấy cửa trước đang mở toang. Mưa hắt làm tấm thảm ở cửa trước ướt sũng.
“Chelsea,” tôi thì thầm.
Người hét lên chắc chắn là Chelsea. Bởi vì không phải Kayla và cũng không phải tôi nên Chelsea là người duy nhất còn lại. Nhưng tại sao Chelsea lại gọi tôi nhỉ? Tại sao không gọi Brandon nếu có chuyện gì đó xảy ra? Trừ khi… Nếu Brandon làm gì tổn thương nó, tôi sẽ giết cậu ta. Shane đi xuống cầu thang đầu tiên. Tim đi tiếp theo, còn tôi đi thứ ba ngay sau. Kayla tụt lại cuối cùng, cách một khoảng xa. Tôi không trách cô ấy. Cô ấy không phải là bạn thân của bất kỳ ai trong chúng tôi và nếu có rắc rối, có lẽ cô ấy không muốn dính líu đến.
Shane đến cửa trước. Anh ấy tựa người vào khung cửa, ngó ra hiên nhà nhỏ. Sau đó, như nhìn thấy thứ gì đó nên mắt anh mở to và anh lùi lại một bước. Và rồi tôi nghe thấy tiếng nức nở.
Tim thấy vậy, bước ra ngoài hiên, và cậu ấy phản ứng hệt như Shane. Đến lúc này, tôi vừa hoảng loạn vừa tò mò về chuyện gì đang xảy ra. Tôi gần như vấp chân khi bước tới cửa trước. Và rồi khi tôi nhìn ra ngoài…
Ôi. Ôi Chúa ơi…
Chelsea đang quỳ gối bên cạnh Brandon, cậu ta nằm ngửa trên hiên nhà ướt mưa, máu đỏ sẫm lan ra khắp vùng ngực và cả từ miệng. Đôi mắt cậu ta mở to, nhìn vô hồn vào không khí. Chelsea đang nắm tay cậu ta, khóc nức nở khi cơn mưa trút xuống người họ.
“Chuyện gì đã xảy ra thế?” Tôi cố gắng thốt lên một câu.
“Ôi, Brooke!” Chelsea loạng choạng đứng dậy và ôm chầm lấy tôi, ôm chặt, không quan tâm đến máu và nước mưa sẽ dính lên quần áo tôi. “Tớ xuống nhà vì Brandon không có trên giường. Tớ thấy cửa mở nên tớ nhìn ra ngoài và…”
“Cậu ta chết rồi?” Kayla rít lên, trông như sắp nôn ra đến nơi.
Tim quỳ xuống bên cạnh Brandon, đặt ngón tay lên cổ tìm kiếm mạch đập. Cậu ấy lắc đầu. “Cậu ấy chết rồi.”
Tiếng nức nở của Chelsea càng lớn hơn. Nó vẫn đang ôm lấy tôi và tôi có cảm giác phải gồng mình lên để giữ cả hai đứa đứng thẳng. Trong vài giây nữa, cả hai chúng tôi sắp khuỵu xuống sàn rồi.
“Đưa cậu ấy vào nhà đi,” Shane nói với tôi. “Bọn anh sẽ giải quyết chuyện ở ngoài này.”
Kayla và tôi dìu Chelsea vào nhà và đỡ nó lên ghế sofa. Chelsea vùi mặt vào tay, không thể ngừng khóc. Tôi xoa lưng nó trong khi Kayla với tay lấy chiếc điện thoại đã bị bỏ quên trên bàn cà phê và phát hiện ra không có vạch sóng nào ở đây cả.
“Vẫn không có sóng.” Kayla càu nhàu. Cô ấy nhìn lên cửa và gọi lớn, “Shane, cậu nói có điện thoại cố định phải không? Nó đâu rồi? Chúng ta phải gọi cảnh sát.”
“Cạnh tủ sách!” Anh ấy đáp lại.
Nhanh như chớp, Kayla đi tới tủ sách. Đó là một chiếc điện thoại bàn không dây. Cô ấy nhấn nút và áp tai nghe, nhưng sau đó cau mày, đưa điện thoại ra xa và nhấn một nút khác.
“Shane!” Giọng Kayla ngày càng hoảng loạn hơn. “Điện thoại không hoạt động!”
Một tiếng sấm vang lên làm rung chuyển ngôi nhà, dù nó đã êm dịu hơn lúc chiều tối.
“Shane!” Kayla hét lên.
Sau vài giây, Shane bước vào nhà, đóng sầm cánh cửa lưới sau lưng lại.
Mặt anh ấy hơi hồng, tóc và áo đều ướt. Anh ấy sải bước tới chỗ Kayla đang đứng với chiếc điện thoại không dây và giật nó khỏi tay cô. Kayla nhìn anh, hai tay đan vào nhau.
“Nó hỏng rồi,” Shane quả quyết. “Chắc chắn cơn bão đã làm hỏng đường dây điện thoại.”
Đôi mắt của Kayla đảo quanh phòng. “Vậy không có cách nào gọi cảnh sát à?”
“Không.”
Cô ấy lắc đầu. “Vậy thì tôi sẽ rời khỏi đây. Chelsea, chìa khóa xe của cậu đâu?”
Shane mím môi lại. “Kayla, cậu có thể bình tĩnh một chút được không?”
Những tia sét lóe lên, chiếu sáng khuôn mặt nhỏ nhắn của Kayla, khiến cô ấy trông gần như quỷ dữ. “Không, tôi không bình tĩnh lại được. Có người vừa bị giết trong ngôi nhà này, điện mất và điện thoại thì không có sóng. Tôi sẽ rời khỏi đây ngay bây giờ. Nếu cậu không muốn đi, tôi sẽ gọi xe cảnh sát khi tôi quay lại thị trấn.”
Shane nhăn mặt. “Kayla…”
Kayla nhìn anh ấy. “Chúng ta cần phải đi khỏi đây, Shane. Tại sao cậu không muốn chúng tôi rời đi?”
Kayla có lý. Chúng tôi không muốn rời khỏi hiện trường vụ án nhưng chúng tôi phải liên hệ với cảnh sát. Và nếu đường dây điện thoại bị hỏng, chúng tôi phải lái xe đến nhà ga. Bố mẹ tôi sẽ giết tôi khi họ phát hiện ra những gì tôi đã làm tối nay, nhưng tôi không thể nghĩ về chuyện đó lúc này.
Có người đã chết.
Và có khả năng rất cao là ai đó trong căn phòng này phải chịu trách nhiệm.
Chelsea đứng dậy, mắt vẫn còn ướt. “Kayla nói đúng. Chúng ta phải ra khỏi đây. Tớ không biết ai đã làm chuyện này…” Cô ấy ngước mắt lên nhìn Shane, rồi nhìn Tim, người đang nán lại ở ngưỡng cửa. “Nhưng rõ ràng là chúng ta đang gặp nguy hiểm nào đó. Chúng ta cần phải ra khỏi đây.”
Tôi đồng tình.
Dù đôi giày và chiếc áo trông đã nhếch nhác, Chelsea và Kayla vẫn xỏ giày, khoác áo rồi bước ra khỏi nhà, mặc kệ cơn mưa vẫn đang rơi nặng hạt. Tôi cũng xỏ đôi giày thể thao của mình vào, nhưng chúng không hợp lắm với tình hình bên ngoài, như thể có một dòng sông băng hình thành ở cửa trước. Đôi giày của tôi thì đầy bùn và lạnh cóng. Tôi nóng lòng muốn thoát khỏi khung cảnh kinh dị này và về nhà ngay lập tức. Nhưng ngay trước khi chúng tôi kịp leo lên chiếc Beetle của Chelsea, tôi nghe thấy tiếng nó thở gấp ngay trước khi tôi nhận ra Chelsea đang dán mắt vào thứ gì. Cả bốn lốp xe đều bị rạch thủng.
“Cái quái gì vậy?” Chelsea hổn hển.
Chúng tôi đi vòng qua hông, tới chiếc Chevy của Shane, và tình hình cũng tương tự. Lốp xe bị rạch thành từng mảnh.
“Cái quái gì thế này?” Shane tức điên khi thấy lốp xe của mình cũng bị rạch. “Ai làm việc này chứ?”
Kayla đang lùi lại, ôm ngực lắc đầu. “Ai đó không muốn chúng ta đi khỏi đây.”
“Kayla…” Tim với lấy cánh tay cô. “Nghe này, chúng ta sẽ tìm ra cách.”
“Không!” Kayla giật mình tránh xa cậu ấy, ánh mắt bỗng gay gắt dữ dội. “Một trong số các người đã giết anh ta. Một trong số các người đã làm điều này và bây giờ không muốn những người còn lại trốn thoát.”
“Kayla, nghe thật điên rồ đấy,” Chelsea gắt lên.
“Không phải sao?” Kayla chớp chớp để ngăn nước mắt không rơi.
“Không!” Chelsea vuốt một lọn tóc đen ướt sũng ra vành tai. “Tim và Shane không phải là kẻ giết người. Họ không như vậy.”
“Có lẽ đó là cậu,” Kayla đáp lại.
“Tôi?” Chelsea sững sờ.
“Chắc chắn rồi, tại sao không? Rốt cuộc thì mọi người đều biết Brandon đang lừa dối cậu. Có lẽ hai người đã giải quyết xong và cậu ấy đã phải nhận một cái kết tồi tệ.”
Chelsea há hốc mồm kinh ngạc. “Con điên…”
Kayla khóc. Cô ấy đưa tay quệt nước mắt, mascara lem đầy trên má. Đôi mắt đảo quanh bốn người chúng tôi, hơi thở nhanh hơn sau mỗi giây. “Tôi sẽ ra khỏi đây, dù có xe hay không.”
“Kayla, đừng…” Shane gọi.
Nhưng đã quá muộn. Kayla đã xoay người chạy ngược lại con đường đất tồi tàn dẫn vào trang trại, nước mưa đã ngập đến mắt cá chân, nó đã biến thành một dòng suối cạn. Có lẽ, Kayla đã nghĩ mình sẽ không ra ngoài nhiều khi tham gia buổi tiệc đêm nay, vì vậy cô ấy đi một đôi giày cao gót đế vuông với chiếc áo khoác da từng trông rất sành điệu trước khi bị nước mưa làm hỏng. Áo khoác và giày thể thao của tôi cũng chẳng khá hơn là mấy, nhưng tôi vẫn muốn đi theo cô ấy.
Cô ấy chỉ đi được gần sáu mét. Tôi không biết liệu chân cô ấy có vướng phải thứ gì không, nhưng Kayla ngã sấp xuống vũng nước bùn trên mặt đất. Tim lớn tiếng chửi thề rồi chạy theo. “Chà! Nhìn chàng hoàng tử bạch mã kìa,” Chelsea lẩm bẩm.
Tôi liếc nó một cái. “Sao? Chả lẽ không nên giúp cô ấy à?”
Chelsea không đáp mà chỉ thở dài. Giống như Kayla, lớp trang điểm đã loang lổ khắp khuôn mặt khiến Chelsea trông như kẻ điên. Tôi mừng là tối nay tôi chỉ dùng chút son, và nó đã bị phai đi gần hết khi tôi và Shane hôn nhau.
Lúc đầu trông Kayla có vẻ như không muốn Tim giúp mình, nhưng cuối cùng cô ấy cũng chấp nhận cầm tay Tim và để cậu ấy kéo mình đứng dậy. Cô ấy tiếc nuối nhìn con đường với mực nước đang dâng cao theo từng giây, rồi theo Tim trở lại trang trại. Thật khó để biết mặt cô ấy ướt vì nước mắt hay vì mưa.
Shane bồn chồn đứng ở cửa trước và nhìn Kayla bước trở lại hiên nhà. “Cậu ổn chứ?”
Cô trừng mắt nhìn anh ấy nhưng không nói một lời nào. “Chúng ta vào trong thôi.” Tim nói. “Ít nhất trong nhà khô ráo.”
Tôi không thể ngừng để tâm đến việc cậu ấy cũng đã ướt sũng khi đuổi theo Kayla. Thực ra tất cả chúng tôi đều ướt sũng. Tất cả đều ướt như chuột lột. Tuy nhiên, Kayla là tệ nhất vì trượt chân xuống bùn. Mái tóc đen của cô ấy dính chặt vào da đầu và chiếc áo khoác thì dính sát vào người. Trên mặt là những vết bùn, xen lẫn lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt.
“Cậu muốn thế phải không?” Kayla rít lên với Tim. “Nhốt tôi trong nhà để tôi không có lối thoát…”
“Này…” Tim giơ tay lên. “Tôi chỉ đang nói… chúng ta không nên ở đây dầm mưa để rồi bị ốm.”
“Bị ốm!” Kayla kinh hoàng nhìn vào thi thể của Brandon, vẫn nằm trên hiên nhà. “Có người đã chết! Và một trong số các người đã gây ra chuyện đó! Cậu phải có…”
“Kayla…” Tim nhích một bước thận trọng về phía cô ấy. “Cậu phải bình tĩnh lại…”
“Tôi không bình tĩnh lại được!” Cô ấy lùi lại một bước, gần như vấp phải gót chân của chính mình.
“Tôi không tin bất kỳ ai trong số các người. Vì thế cho đến khi có điện trở lại, hãy để tôi yên.”
Nói xong, Kayla chạy vào nhà. Tiếng bước chân của cô ấy biến mất trên cầu thang và tiếng cánh cửa phòng ngủ nào đó đóng sầm lại vang vọng khắp ngôi nhà.