Chương 34
Không xác định
34.
Hôm nay là sinh nhật của tôi.
So với năm ngoái, năm nay tôi có nhiều thứ để ăn mừng hơn. Năm ngoái, tôi sống trong một căn hộ một phòng ngủ, Josh phải ngủ trên một chiếc giường cũi trong phòng khách, và chủ nhà còn tăng tiền thuê thêm hai trăm đô la một tháng. Tôi không hẹn hò với ai trong suốt hai năm. Josh khóc lóc khi trở về nhà mỗi ngày vì bị bắt nạt ở trường. Tôi có một người trông trẻ đi làm bữa đực bữa cái và liên tục khiến tôi đến muộn trong ca trực cấp cứu của mình. Và mặc dù bố mẹ tôi còn sống, chúng tôi đã không nói chuyện trong nhiều năm.
Năm nay, Josh rất vui khi được đến trường. Chúng tôi sống trong một ngôi nhà to rộng, mẹ con tôi đều có phòng riêng. Và tất nhiên, còn có Tim, người mà tôi mới chỉ hẹn hò được một tháng, nhưng tôi bắt đầu nghĩ rằng mình thực sự yêu anh ấy mất rồi.
Tôi dành nhiều thời gian đến bất thường cho buổi tối nay. Tim sẽ đưa tôi đi ăn tối, chỉ có hai chúng tôi. Tôi đã định để Josh đi cùng, nhưng khi tôi nhắc đến chuyện này với Margie, bác ấy tỏ ra kinh hãi. Cháu cần phải có một buổi hẹn hò kiểu người lớn, bác ấy khăng khăng. Đó là lý do tại sao bác ấy sẽ đến trông Josh để Tim có thể đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng.
Khi nhìn vào tấm gương soi toàn thân trong phòng ngủ, tôi hài lòng với những gì mình thấy. Tôi mặc một chiếc váy đen ngắn ôm sát khiến ngực tôi trông to hơn, kết hợp với giày cao gót màu đen, và mái tóc đen của tôi được thả mềm mại quanh vai. Và khi tôi xuống cầu thang, Josh nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe mở to hết cỡ.
“Mẹ! Hôm nay mẹ xinh thế!” Thằng bé nói.
Tôi biết thằng bé muốn khen tôi, nhưng biểu cảm quá bất ngờ của nó khiến tôi tự hỏi thế thường ngày nó nghĩ tôi trông như thế nào chứ.
“Cảm ơn con yêu,” tôi đáp.
Thằng bé đặt máy Nintendo xuống và nhìn tôi đầy mong đợi. “Chúng ta sẽ ra ngoài ăn tối hả mẹ?”
Tôi ngồi xuống cạnh Josh trên ghế sofa, kéo nhẹ gấu váy. “Thực ra, bác Margie sắp đến rồi. Tối nay mẹ với chú Tim sẽ ra ngoài ăn.”
“Ồ.” Thằng bé có vẻ bối rối. “Vậy chú Tim là bạn trai của mẹ à?”
Tôi biết câu hỏi này cuối cùng cũng sẽ đến. Tim và tôi đã hành động rất cẩn thận khi ở cùng Josh để thằng bé không nhận ra chúng tôi là một cặp. Tim đã ngủ lại qua đêm vài lần, và anh ấy đã đặt báo thức lúc sáu giờ sáng để chuồn về trước khi Josh thức dậy. Nhưng chắc chắn Josh đã phát hiện ra. Và tôi nợ thằng bé sự thật.
“Đúng vậy, chú Tim là bạn trai của mẹ,” tôi nói. “Con thấy ổn với điều đó chứ?”
Josh do dự một chút. “Vâng, không sao đâu ạ. Chú Tim rất tuyệt.”
“Mẹ mừng là con nghĩ vậy.”
“Với lại, chú ấy là hiệu phó cơ mà, con sẽ thoát được khối rắc rối nếu chú ấy trở thành bạn trai của mẹ.”
Tôi bật cười. Josh trước nay vốn đã là kiểu học sinh ngoan ngoãn, và tôi không biết ở trường liệu thằng bé có thể làm gì tệ hơn việc lén đọc sách trong giờ chiếu phim chẳng hạn.
Không giống như bố nó.
Chuông cửa reo. Tôi chạy ra mở cửa. Có năm mươi phần trăm khả năng đó là bác Margie, nhưng tôi mừng khi thấy Tim đứng ở cửa. Anh ấy mặc một chiếc áo khoác xám đậm bên ngoài áo sơ mi xanh và cà vạt. Đẹp trai nhức nhối. Và tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn anh ấy không chớp mắt. Tôi thậm chí còn không nhận ra anh ấy cũng đang nhìn tôi như vậy, cho đến khi anh ấy huýt sáo khe khẽ.
“Chết tiệt,” anh ấy nói. “Em sẽ khiến anh lên cơn đau tim mất, Brooke.”
Anh ấy rướn người để hôn tôi, nhưng trước khi chúng tôi kịp làm vậy, tiếng bước chân Josh đang vang lên phía sau. Tim tách ra ngay khi Josh ra đến tiền sảnh. Josh chỉ tay vào Tim.
“Chú là bạn trai của mẹ cháu,” thằng bé khẳng định.
Tim nhướn mày nhìn tôi, và tôi gật đầu. “Thằng bé đã hỏi,” tôi giải thích. Sau đó tôi nói thêm, “Thằng bé nghĩ anh thật tuyệt.”
“Ồ, Josh, chú rất vinh dự.” Tim đưa tay ôm ngực. “Đây là lần đầu tiên trong đời có người khen chú rất tuyệt đấy.”
Josh cười khúc khích. Tim đưa tay ra nắm lấy tay tôi. Tôi không biết chúng tôi có muốn tỏ ra cực kỳ tình cảm trước mặt Josh không, nhưng tôi nghĩ nắm tay thì ổn.
“Anh để quà sinh nhật của em trong túi. Em muốn nó bây giờ hay lát nữa?”
Tôi nháy mắt. “Em mong được thỏa mãn tức thì.”
Có một số thứ không bao giờ thay đổi như thế đấy.
Josh có vẻ không hào hứng gì với một món quà không dành cho mình, vì vậy, thằng bé đã quay lại chơi Nintendo trong khi Tim và tôi ra bàn bếp. Tôi ngồi xuống cạnh anh ấy, và Tim thò tay vào túi áo khoác để lấy một chiếc hộp hình chữ nhật màu xanh ra, rõ ràng là đồ trang sức.
“Em hy vọng anh không tiêu quá nhiều tiền,” tôi buột miệng nói. Có lẽ tôi không nên nói thế, nhưng mức lương của Tim ở trường tiểu học cũng eo hẹp. Tôi không muốn anh ấy phải tiêu nhiều tiền vì tôi.
“Em xứng đáng mà.” Tim cầm tay tôi và nhìn vào mắt tôi. “Cái này cũng không quá nhiều tiền đâu. Nhưng nó đặc biệt đấy. Anh nghĩ em sẽ thực sự thích nó.”
“Anh biết là em sẽ thích mà.”
Tim luôn tinh tế trong việc tặng quà. Tôi chắc chắn rằng bất cứ thứ gì anh ấy tặng tôi đều sẽ tuyệt vời. Tôi nhẹ nhàng mở nắp hộp ra - một chiếc vòng cổ bằng vàng nằm gọn bên trong, trên một miếng vải cotton nhỏ. Tôi cầm chiếc vòng cổ lên, giơ cao cho đến khi tôi có thể nhìn thấy mặt dây treo lủng lẳng trên sợi dây chuyền vàng.
Đó là một bông tuyết.
Tôi hất văng chiếc vòng cổ như thể nó được làm bằng axit. Tôi nghĩ mình sắp phát ốm. Nó cùng loại vòng cổ hình bông tuyết mà tôi từng đeo cách đây nhiều năm. Cùng loại vòng cổ hình bông tuyết mà Shane đã dùng để siết cổ tôi cách đây một thập kỷ.
Tôi đứng dậy khỏi bàn nhanh đến nỗi chiếc ghế ngả nghiêng suýt đổ. Tôi cảm thấy cổ họng mình thắt lại. Chiếc vòng cổ đó. Nó trông rất giống chiếc tôi từng đeo.
Tim cũng bật dậy. “Brooke? Có chuyện gì vậy?”
“Sao anh lại tặng em thứ đó?” Tôi hét lên.
“Anh… Anh không hiểu.” Tim nhăn nhó. “Chiếc này cùng loại với chiếc anh đã tặng em vào sinh nhật lần thứ mười. Anh không thấy em đeo nó, nên anh nghĩ là em đã làm mất nó. Anh đã thấy chiếc này ở khu chợ của thị trấn vào tháng trước, nên anh…”
“Shane đã cố siết cổ em bằng chiếc vòng đó!”
Tim đờ ra. “Anh ta làm thế ư? Anh nghĩ anh ta đã dùng tay… bằng… bằng tay…”
Hơi thở của tôi ngày càng dồn dập. “Không, anh ta đã dùng chiếc vòng cổ đó. Chiếc vòng cổ bông tuyết đó!”
“Anh rất xin lỗi, Brooke. Anh không nhận ra…”
Tim dang tay định ôm lấy tôi, nhưng tôi giật mình tránh ra. Tôi lao về phía phòng tắm, và trước khi Tim kịp chạy tới, tôi đóng sầm cửa lại. Và khóa chặt. Tôi cần thời gian để trấn tĩnh. Tôi nhìn chằm chằm vào hình ảnh của mình trong gương. Tôi trang điểm cho buổi hẹn hò tối nay, nhưng bạn sẽ không biết điều đó khi nhìn tôi bây giờ. Khuôn mặt tôi trắng bệch như một tờ giấy, và quầng mắt tôi vẫn thâm rõ như mọi khi.
Làm sao Tim có thể quên chiếc vòng cổ đó? Tôi đã khai trong phiên tòa xét xử Shane rằng anh ta đã cố gắng siết cổ tôi bằng chiếc vòng cổ đó. Tim là người dự khán ngay bên dưới mà. Tôi nhớ rất rõ vì bất cứ khi nào tôi thấy lo lắng, anh ấy sẽ nhìn tôi và tôi lập tức bình tĩnh hơn rất nhiều. Rốt cuộc, anh ấy cũng ở đấy đêm đó. Làm sao anh ấy có thể quên rằng chiếc vòng cổ hình bông tuyết đó suýt giết chết tôi được chứ?
Tránh xa Tim Reese ra. Anh ta rất nguy hiểm.
Được rồi, tôi cần phải bình tĩnh lại. Tim đã nghe thấy lời khai của tôi, nhưng có lẽ anh không gặp ác mộng vì nó trong suốt mười năm qua như tôi, nên có lẽ anh ấy đã quên chi tiết nhỏ đó là điều có thể hiểu được. Điều này chắc chắn nghe có lý hơn chuyện anh ấy cố tình mua cho tôi chiếc vòng cổ hình bông tuyết để làm tôi sợ.
“Brooke?” Tim gõ nhẹ vào cửa phòng tắm. “Em ổn chứ?”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Tôi không thể dành phần còn lại của buổi tối trong phòng tắm này. Tôi cần phải ra ngoài. Tôi mở cửa phòng tắm. Tim đang đứng trước mặt tôi, trông rất đau khổ, đau khổ không kém gì tôi vậy.
“Anh rất xin lỗi, Brooke,” anh ấy nói. “Anh thật là ngu ngốc. Anh đã quên mất.”
“Không sao đâu,” tôi nói, mặc dù thực ra không phải vậy.
“Anh sẽ tặng em một món quà khác,” anh ấy thề. “Một món quà tốt hơn nhiều.”
Anh ấy dang rộng cánh tay và tôi miễn cưỡng để anh ấy ôm mình. Nhưng sau vài giây, tôi thấy mình đang tan chảy trong vòng tay của anh ấy.
“Anh hy vọng mình không làm hỏng đêm nay,” anh ấy thì thầm.
“Không, anh không làm hỏng nó.”
Tôi không thể để điều này làm phiền mình. Anh ấy chỉ muốn bày tỏ tình cảm và tặng tôi một món quà mà anh ấy nghĩ tôi sẽ thích. Anh ấy không biết tôi sẽ phản ứng theo cách đó. Tôi cần gạt chuyện đó ra khỏi đầu và tận hưởng buổi tối hẹn hò này.