Chương 33
Không xác định
33.
Mục tiêu hằng ngày của tôi là khiến quản giáo Steve Benton mỉm cười.
Quản giáo Benton là điểm dừng chân đầu tiên của tôi mỗi ngày khi tôi đến nơi làm việc. Tôi phải nói rằng đến giờ tôi vẫn có chút run khi đi qua sân nhà tù với các tháp canh dọc hàng rào. Tôi chưa bao giờ thấy bất kỳ lính canh nào ở đó với súng trường, nhưng tôi biết họ ở đó, sẵn sàng bắn nếu cần.
Nhưng khi tôi vào trong, mọi quy trình lại trở nên quen thuộc. Tôi đi qua khu vực chờ, và Jan ở quầy lễ tân hiện giờ đã quen mặt tôi nên cô ấy ngay lập tức bấm chuông để mở các cửa kiểm soát và vẫy tôi vào trong tôi thậm chí còn không giật mình khi nghe thấy tiếng chuông. Và điểm dừng chân tiếp theo của tôi là kiểm tra an ninh với quản giáo Benton.
“Chào buổi sáng!” Tôi líu lo khi đặt ví xuống bàn trước mặt anh ta để đi qua máy dò kim loại. “Anh khỏe không?”
Benton càu nhàu. “Ồ, bình thường thôi.”
Tôi bước qua máy dò kim loại, nín thở như mọi khi. Tôi biết nó không cần thiết nhưng cơ thể tôi bị phản xạ như vậy. “Hôm qua tôi đã đến thăm ông Barrett, anh biết đấy, một tù nhân ở khu ngoài và là giáo viên tiếng Anh ấy? Ông ấy thật là một người dẻo miệng.”
Anh ta nhìn lại tôi với chút hứng thú. “Ồ thế à?”
Tôi gật đầu. “Ông ấy nói muốn cưới tôi khi ông ấy ra khỏi đây.”
“Thật vậy sao?”
“Đúng vậy, nhưng thật không may, anh đâu thể hoàn thành một án tù bằng một lời cầu hôn được.”
Thật là câu đùa sến súa sáo rỗng. Thực ra nó cũng có phần đúng - ông Barrett là giáo viên tiếng Anh, và ông ấy tán tỉnh tôi một cách trơ tráo. Nhưng câu đùa về ông ta hoàn toàn là để Barrett vui - và nó có tác dụng khi tôi thấy môi anh ta hơi giật giật. Suýt nữa thành một nụ cười. Tôi sẽ coi đó là một chiến thắng, và có thêm chút phấn khởi khi đi qua hành lang để đến phòng khám.
Nhưng rồi tôi thấy Dorothy đang đợi tôi bên ngoài, hai cánh tay lực lưỡng khoanh chéo trước ngực.
Tuyệt. Chuyện gì thế này?
“Brooke,” bà ấy nói một cách gay gắt. “Tôi cần nói chuyện với cô.”
“Về chuyện gì?” Tôi liếc nhìn đồng hồ. “Tôi có bệnh nhân cần gặp ngay.”
“Tôi không muốn nói chuyện ở đây. Chúng ta vào văn phòng của tôi.”
Bà ấy chỉ tay ra hiệu, và tôi lặng lẽ đi theo. Nếu ở trong phòng khám của tôi, có lẽ tôi còn có chút vị thế. Nhưng Dorothy đã ngồi vào bàn làm việc của bà ấy trong khi tôi ngồi ở chiếc ghế nhỏ phía trước, thấy mình chẳng khác gì một học sinh đang bị hiệu trưởng trách phạt. Tôi vắt óc nghĩ xem mình đã lỡ làm gì khiến bà ấy bực. Thực sự, có thể là bất cứ điều gì. Dorothy không cần nhiều lý do để nổi giận nên tôi đã cố gắng hết sức để tránh xa bà ấy rồi.
Dorothy ngồi trên chiếc ghế da, nhìn tôi đăm đăm. “Sáng nay, chúng tôi nhận được một kiện hàng. Một tấm nệm khí chống loét.”
Tôi bỗng thấy vui bất ngờ. Đã nhiều tuần trôi qua kể từ khi tôi điền vào các mẫu đơn mà quản giáo Hunt đưa cho và sau một vài cuộc điện thoại bực bội, tôi bắt đầu mất hy vọng. “Nệm cho Carpenter đến rồi à?”
“Brooke.” Môi bà ấy mím lại thành một đường thẳng. “Tôi đã nói với cô rồi, chúng ta không có đủ tài chính để cho mọi bệnh nhân một tấm nệm mềm đặc biệt được thiết kế riêng. Cô sẽ làm nhà tù phá sản mất.”
“Carpenter không giống các bệnh nhân khác. Anh ta bị liệt nửa người và có một vết thương do loét điểm tì ở xương cùng. Đây là một phương pháp điều trị y tế.”
“Một tấm nệm thoải mái không phải là một phương pháp điều trị y tế.”
Khi mới bắt đầu làm việc ở đây, tôi đã cảm thấy Dorothy có vẻ gì đó quen thuộc. Và bây giờ, tôi đột nhiên nhận ra rằng bà ấy khiến tôi nhớ đến mẹ mình. Khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vuông vắn của Dorothy với chiếc cằm rám nắng hơi hếch lên, tôi không thể không nhớ đến cách mẹ luôn điều khiển tôi. Bà luôn tin rằng bà hiểu biết hơn tôi, và bà không thể chịu đựng được việc tôi không nghe theo bà - hoặc nghe lời mẹ hoặc ra khỏi nhà.
Brooke, con đừng nghĩ đến việc giữ đứa con của thằng quái vật đó. Mẹ sẽ không cho phép điều đó.
Nhưng tôi vẫn quyết định giữ đứa bé lại. Lần đó, tôi đã cãi lời mẹ. Và tôi sẽ không để Dorothy điều khiển tôi nữa. Tôi đã phát ốm vì phải làm nạn nhân rồi.
“Đó là nệm giảm áp lực.” Tôi nhìn bà ấy chằm chằm, không chớp mắt. “Nếu không có nệm này, chắc chắn anh ta sẽ phải vào viện và có thể cần phẫu thuật.”
Dorothy khịt mũi. “Cô đừng làm quá lên như thế. Cô tốt nghiệp khi nào vậy? Năm phút trước à? Khi cô đã làm y tá lâu như tôi, cô sẽ biết phân biệt giữa cái bệnh nhân cần và bệnh nhân muốn.”
Tôi không tin nổi vào tai mình. Bàn tay phải của tôi đã siết lại thành nắm đấm, và tôi phải đặt nó vào giữa hai đầu gối. Thành thật mà nói, tôi rất sốc khi chưa có tù nhân nào đánh Dorothy. Hoặc có lẽ đã có người làm việc đó. Nếu chuyện đó xảy ra, tôi thật sự rất muốn chứng kiến.
“Nghe này, Dorothy,” tôi nói. “Tôi có thể không có nhiều kinh nghiệm như bà, nhưng tôi có đủ kiến thức để biết rằng Carpenter bị loét nghiêm trọng, và nó sẽ trở nên tồi tệ hơn nếu chúng ta không điều trị đúng cách. Tôi đã yêu cầu anh ta nằm giường, và nếu bà không cho, tôi sẽ gọi cho tờ báo địa phương và cho họ biết rằng các tù nhân trong nhà tù này đang bị tước mất quyền được chăm sóc y tế phù hợp.”
Dorothy há hốc mồm. “Cô đang đe dọa tôi à?”
“Hoàn toàn không,” tôi nói. “Tôi chỉ đang ủng hộ việc bệnh nhân của tôi được chăm sóc đầy đủ. Nếu bà không cùng quan điểm với tôi, thì có lẽ bà cần giải thích với các phương tiện truyền thông ở đây.”
“Brooke…”
“Ngoài ra,” tôi nói thêm, “bà hãy tăng dự trữ lidocaine. Tôi sẽ không khâu cho bất kỳ bệnh nhân nào nữa mà không có thuốc gây mê. Việc này là vô nhân đạo. Lần tới nếu không có lidocaine, tôi sẽ đưa bệnh nhân đến thẳng phòng cấp cứu, và chi phí vận chuyển sẽ tính cho nhà tù.”
Dorothy trông như rất muốn xông lên đánh tôi. Tôi có thể thấy khớp hàm của bà ấy chuyển động khi cân nhắc xem có đáng để đánh tôi vì chuyện này hay không. Tất nhiên bà ấy không thích chuyện một y tá mới ngoài hai mươi tuổi dạy bảo mình như vậy. Nhưng bà ấy phải nhận ra rằng tôi đúng. Nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ đối với Malcolm Carpenter, bà ấy không bao giờ có thể biện minh cho hành vi của mình trước tờ báo, hoặc tệ hơn, trước quan tòa.
“Cái nệm đã ở đây rồi,” cuối cùng bà ấy nói. “Anh ta có thể giữ lấy mà dùng. Chỉ lần này.”
Bà ấy đang cố gắng giữ thể diện. Bà ấy không muốn thừa nhận rằng tôi đã thắng trong vụ này, và tôi sẽ để bà ấy muốn nói gì thì nói. Nhưng tôi sẽ bảo vệ bệnh nhân của mình. Họ là con người và họ xứng đáng được đối xử như vậy, dù Dorothy có nghĩ gì đi nữa.