HIỆN TẠI
Không xác định
36.
“Được rồi,” Tim nói. “Xin mời người đẹp đánh giá bữa sinh nhật hôm nay với tất cả những bữa sinh nhật em đã trải qua trong đời.”
Tim và tôi đang lái xe trở về từ nhà hàng. Sau khi tôi hoảng hồn vì chiếc vòng cổ hình bông tuyết, cuối cùng chúng tôi đã có một khoảng thời gian tuyệt vời. Thật tuyệt trong thế giới hai người. Chúng tôi có thể thân mật đến đâu cũng được mà không phải lo làm Josh sợ. Và Tim rất thích thân mật.
Đặc biệt là sau một ly rượu vang.
“Đánh giá theo thang từ một đến mười?” Tôi đáp. Thói quen đánh giá mọi thứ theo thang điểm đau của một y tá đúng là thật khó bỏ.
“Không.” Anh ấy cười toe toét với tôi khi chúng tôi dừng đèn đỏ. “Ý anh là em thấy nó như thế nào so với những sinh nhật khác của em? Kiểu như, nó có được top năm không?”
“Top mười,” tôi nói.
“Top mười!” Tim có vẻ bị xúc phạm. “Anh đã bảo em là mình cứ gọi tôm hùm đi. Nếu gọi tôm hùm thì chắc chắn bữa nay đã được vào top năm rồi.”
Tôi bật cười. “Anh thôi đi. Hôm nay thịt gà cũng rất ngon mà.”
“Anh chỉ cảm thấy…” Anh nhẹ nhàng đặt tay phải lên đầu gối tôi lúc chiếc xe bắt đầu di chuyển khi đèn xanh. “Ý anh là, người ta thường không nhớ được năm sinh nhật đầu tiên. Vậy nên top mười không tốt lắm đâu, thực sự đấy.”
“Khá tốt mà.”
“Được thôi, có lẽ anh có thể làm điều gì đó khác cho em tối nay để có thể lọt vào top năm…”
“Có lẽ em có thể…”
Mặc dù lý do thực sự khiến đêm nay không thể lọt vào top năm không liên quan gì đến bữa tối, bữa tối rất ngon, hay những gì anh ấy sẽ làm trong phòng ngủ tối nay, mà tôi chắc chắn sẽ tuyệt vời như thường lệ. Ngay khi anh tặng tôi chiếc vòng cổ bông tuyết đó, bữa sinh nhật này đã coi như hỏng rồi. Dù có cố gắng không nghĩ về nó, tôi vẫn không thể quên hoàn toàn.
“Ngoài ra,” anh nói thêm, “anh có một tin tốt.”
“Tin gì thế?”
“Anh có thông tin tuyệt vời về một công việc mới cho em.” Anh bóp nhẹ đầu gối tôi. “Một người bạn của anh làm việc tại một phòng khám chăm sóc sức khỏe cách đây khoảng mười lăm phút lái xe, và anh ấy nói rằng họ đang tìm một y tá. Họ đang thực sự rất cần người. Họ muốn gặp em ngay lập tức.”
“Ồ,” tôi nói.
“Rất tuyệt phải không? Nghe có vẻ hoàn hảo với em đấy. Và em sẽ không phải làm việc ở nhà tù đó nữa.”
“Vâng, nhưng…” Tôi kéo kéo gấu váy. “Em đã ký hợp đồng một năm ở nhà tù đó, nên.”
“Ôi, họ sẽ không thực sự bắt em phải làm đủ một năm đâu. Em chỉ cần báo trước cho họ một tháng thôi.”
“Em cũng không biết nữa…”
Tim quay lại nhìn tôi khi chiếc xe lại dừng đèn đỏ. Mắt anh ấy sáng lên dưới ánh trăng. “Em nói là muốn nghỉ việc ở chỗ đó mà, đúng không? Em không muốn tiếp tục làm việc ở nhà tù toàn phạm nhân nam như thế chứ?”
Tôi ngọ nguậy trên ghế. “Không tệ như anh nghĩ đâu. Bọn họ đều rất mừng khi được chăm sóc y tế đấy.”
“Và chưa kể,” Tim tiếp tục như thể tôi chưa nói gì, “Shane Nelson là tù nhân ở đó nữa. Anh không biết làm sao em có thể làm việc ở đó khi biết điều này. Nếu em phải điều trị cho anh ta thì sao?”
Chúng tôi đã nói về chuyện tôi làm việc tại nhà tù giam giữ Shane. Tim lúc đó rất sửng sốt, nhưng khi tôi giải thích rằng đó là công việc duy nhất tôi có thể tìm được, cuối cùng anh ấy cũng bình tĩnh lại. Nhưng tôi phải thề với anh ấy rằng tôi chưa bao giờ điều trị cho Shane.
Nghĩa là, tôi đã nói dối.
“Nếu em phải điều trị cho hắn thì em vẫn có thể làm được,” tôi nói.
“Thế ư? Khi mà em chỉ nhìn chiếc vòng cổ gợi nhớ đến đêm đó thì đã như sắp bay mất hồn vía rồi? Và Chúa ơi, nếu hắn phát hiện ra Josh thì sao?”
Tôi cau mày. Tim lo lắng khi tôi phải làm việc ở một nhà tù có mức độ an ninh tối đa, nhưng mọi chuyện không tệ như anh ấy nghĩ. Và có lẽ, Shane cũng không tệ như anh ấy nghĩ.
“Nếu như…” Tôi hắng giọng. “Nếu như em nhầm thì sao? Nếu như người cố siết cổ em đêm đó không phải Shane thì sao?”
Bàn tay Tim đột ngột rời khỏi đầu gối tôi. “Cái gì?”
Tôi khoanh tay trước ngực. “Em chỉ nói là… phòng khách lúc đó tối quá. Em chẳng thấy gì cả. Em thậm chí còn chưa nhìn thấy mặt hắn ta.”
Tim đạp phanh gấp, suýt đâm vào đuôi xe phía trước. “Em đùa anh đấy à, Brooke.”
“Em chỉ nghĩ là…”
Tim đánh lái để dừng xe bên lề đường. Tôi có thể thấy mạch máu đang đập thình thịch ở thái dương anh ấy. “Có lẽ trời tối quá, em không thể nhìn thấy hắn nhưng anh thì có. Hắn đã lao vào anh với một con dao chết tiệt và đâm vào bụng anh. Tất cả những gì anh có thể làm là lấy cây gậy bóng chày đập lại hắn, nhưng tên khốn đó không ngã. Hắn đã nhìn thẳng vào mắt anh, Brooke, và hắn nói rằng em sẽ là người tiếp theo. Hãy tin anh, Broke. Hung thủ chính là hắn.”
Hồi đó, cảnh sát đã phát hiện Tim nằm bất tỉnh trên sàn nhà với vết đâm ở bụng đang chảy máu. Trong tháng qua, tôi đã có cơ hội nhìn thấy vết sẹo để lại từ đêm đó. Một vết sẹo nhô cao dài gần ba centimet phía trên rốn một chút. Tôi cứ nghĩ vết đâm đó rất dài và nghiêm trọng.
“Đêm đó trời rất tối,” tôi lẩm bẩm. “Đó là tất cả những gì em muốn nói.”
Tim không nhìn tôi nữa, anh nhìn xuống vô lăng, đôi mắt chẳng để lộ cảm xúc gì. Qua một lát, anh cho xe chạy tiếp. Chúng tôi đi hết quãng đường còn lại trong im lặng.
“Anh xin lỗi,” anh nói khi dừng xe trước nhà tôi. “Anh không nên… Anh hiểu tại sao em lại bối rối về Shane, vì…”
“Phải, đúng vậy,” tôi nói trước khi Tim kịp nói hết câu.
“Nhưng em cần biết rằng hắn là một kẻ độc ác. Bệnh hoạn. Và nếu em gặp hắn ở nhà tù, em phải tránh xa hắn ra.”
Tôi cụp mắt xuống. “Em có thể tự lo cho mình, Tim ạ.”
Anh ấy không nói gì thêm nữa. Tôi tháo dây an toàn, nhưng anh ấy vẫn im lặng. Tôi không mời anh ấy vào nhà, và anh ấy cũng không hỏi. Tôi nghĩ bữa sinh nhật này đã chính thức rơi khỏi top mười.
Khi tôi bước vào nhà, mọi thứ đều yên tĩnh ngoại trừ tiếng nước chảy trong bếp. Margie có lẽ đang dọn dẹp. Có thể bác ấy đã cao tuổi nhưng bác không bao giờ ngồi yên. Thành thật mà nói, tôi ước mình cũng có được năng lượng như thế.
Tôi bước vào bếp đúng lúc thấy Margie đang cọ rửa chảo và lẩm bẩm một mình. “Chào cháu, Brooke!” Bác ấy reo lên. “Josh ngủ rồi. Bữa sinh nhật của cháu vui chứ?”
“À, vâng, vui ạ.”
“Thế thì tuyệt!” Bác ấy thở dài. “Nói thật, bác cũng nhớ chuyện yêu đương hẹn hò đấy. Bác vẫn rất yêu Harvey, chỉ là bác nhớ cái lãng mạn lúc yêu đương thôi. Và Tim thì rất đẹp trai.”
“Vâng.”
“Cậu ấy có đôi lông mày đẹp,” bác ấy nói thêm.
“Thật vậy ạ?”
“Ừ. Cháu có thể biết nhiều điều về một người đàn ông qua đôi lông mày đấy. Lông mày đẹp có nghĩa là anh ta khá khôn ngoan.”
“Nghe hay đấy ạ.”
“Ngoài ra,” bác ấy thì thầm, “cậu ấy có một bờ mông đẹp.”
Ôi trời. Mặc dù bác ấy nói đúng - Tim có một cái mông đẹp, nhưng tôi hơi xấu hổ khi Margie để ý như vậy. “À vâng… Cháu cảm ơn bác?”
“Và chiếc vòng cổ cậu ấy tặng cháu đẹp thật! Nhưng cháu nên cất nó vào hộp đựng đồ trang sức của mình chứ, cất đi cho an toàn.”
Bụng tôi thắt lại. Tôi đã để chiếc vòng cổ trên bàn bếp và quên béng mất. Ờ, thực ra tôi hy vọng nó sẽ tự động biến mất hơn. Hoặc ít nhất, Tim nên ném nó vào thùng rác luôn lúc ấy chứ. Đấy mới là chỗ nó nên ở.
Nhưng anh ấy đã không làm vậy. Anh ấy để nó ở đó cho tôi.
Margie lấy áo khoác và ra về. Chỉ sau khi bác ấy về rồi, tôi mới dám đến gần chiếc hộp hình chữ nhật màu xanh đang ở trên bàn bếp. Có vẻ như Tim hoặc Margie đã cất nó lại vào hộp, vì vậy tất cả những gì tôi cần làm là vứt nó vào thùng rác.
Nhưng thay vào đó, tôi thấy mình đang mở hộp.
Tôi giơ chiếc vòng cổ lên, để mặt dây chuyền hình bông tuyết lắc qua lắc lại. Nó trông giống hệt chiếc tôi từng đeo, chiếc Tim đã mua cho tôi vào sinh nhật lần thứ mười. Đó là một sợi dây chuyền vàng, hình một bông tuyết sáu cánh cũng làm bằng vàng và nhiều viên kim cương trắng đính dọc sáu cánh.
Tôi nhìn kỹ hơn vào chiếc vòng cổ và nhận thấy một thứ khác khiến tim tôi ngừng đập.
Cánh thứ hai trên bông tuyết bị mất một viên kim cương ở ngoài cùng. Giống hệt chiếc tôi từng đeo. Chiếc vòng cổ này giống hệt chiếc tôi từng đeo hồi trung học. Nó cũng bị mất viên kim cương ở cùng một vị trí như chiếc vòng cổ kia.
Là cùng một chiếc vòng cổ sao?
Tôi không bao giờ biết được chuyện gì đã xảy ra với chiếc vòng cổ kia. Sau khi nó bị đứt, tôi không bao giờ nhìn thấy nó nữa. Tôi nghĩ cảnh sát giữ nó làm bằng chứng, nhưng có lẽ họ không làm vậy. Có thể nó đã thuộc về người khác.
Tim nói rằng anh ấy đã mua nó ở khu chợ trời của thị trấn. Chợ trời ư? Anh ấy đang nói đến cái chợ trời nào vậy? Tôi đã sống ở đây từ khi còn bé nhưng chưa bao giờ nghe người ta nói đến bất kỳ cái chợ trời nào.
Anh ấy có nói dối không?
Tránh xa Tim Reese ra. Anh ta rất nguy hiểm.
Chẳng lẽ những gì Shane nói về đêm đó mới là sự thật ư? Chẳng lẽ anh ta không phải là người đã cố siết cổ tôi bằng chiếc vòng cổ đó? Tôi chưa bao giờ nhìn thấy mặt người đã siết cổ mình. Người duy nhất làm chứng chắc chắn rằng đã nhìn thấy Shane cầm dao là Tim. Mặc dù lời khai của tôi quan trọng đối với vụ án, nhưng lời khai của Tim mới là cú búa quyết định bản án của Shane.
Nếu Tim nói dối về mọi thứ thì sao?
Không, tôi không thể nghĩ như vậy.
Tim là bạn trai tôi. Tôi đã biết anh ấy gần như cả cuộc đời mình. Anh ấy là một người tốt.
Anh ấy sẽ không nói dối, và chắc chắn anh ấy sẽ không giết bất kỳ ai. Tôi biết điều đó rõ hơn cả tên của chính mình.
Nhưng vậy thì anh ấy lấy chiếc vòng cổ này bằng cách nào?