Chương 37
Không xác định
37.
Tim và tôi đã làm lành từ đêm sinh nhật ấy.
Anh ấy đến vào tối hôm sau với một bó hoa hồng và một đôi bông tai rất đẹp. Chúng tôi không bao giờ nói gì về chiếc vòng cổ nữa, nhưng tôi đã thực hiện một yêu cầu của anh ấy. Vài ngày trước, tôi đã hẹn phỏng vấn với phòng khám đó. Anh ấy nói đúng, làm việc tại một nhà tù an ninh tối đa không hẳn là công việc mơ ước của tôi, và ít nhất, làm việc ở phòng khám thì gần với điều đó hơn nhiều.
Nếu tôi nghỉ việc ở nhà tù, tôi sẽ không bao giờ phải gặp Shane nữa. Sẽ nhẹ nhõm hơn.
Gần như là vậy.
Tim và tôi bắt đầu thói quen rửa bát đĩa cùng nhau mỗi tối. Chúng tôi đã ở bên nhau được khoảng hai tháng, và kể từ khi chúng tôi kể với Josh về mối quan hệ này, mỗi tuần Tim ở nhà tôi đến ba hoặc bốn đêm. Tất nhiên, anh ấy sống ngay ở tòa nhà dưới phố kia, vì vậy cũng không cần chuyển quá nhiều đồ đạc đến đây, lúc nào anh ấy cũng có thể về lấy bất cứ thứ gì mình cần.
“Chúng ta ngày càng giống như vợ chồng già ấy nhỉ?” Tôi hỏi anh ấy khi để chiếc đĩa cuối cùng lên giá.
Tim cười khúc khích. “Em có nhớ khi bọn mình còn nhỏ, mình cứ luôn nói chuyện cuộc sống gia đình sẽ như thế nào khi chúng ta kết hôn không?”
Những điều này gần như toàn là Tim nói, nhưng tôi vẫn nhớ. “Vâng, nhớ chứ.”
“Anh chỉ nghĩ rằng dù có thế nào thì mình cũng sẽ lấy nhau thôi, em hiểu không? Kiểu như mình không lấy nhau thì lấy ai chứ ấy.”
“Em biết.” Tôi để anh ấy kéo mình lại gần. “Khi nào thì anh thôi không nghĩ thế nữa?”
“Không bao giờ.”
Tôi cười nhưng Tim không cười. Anh ấy rất nghiêm túc nhìn vào mắt tôi.
“Brooke,” anh ấy nói. “Anh chỉ muốn em biết rằng… Anh yêu em. Anh đã luôn yêu em, và anh chắc chắn rằng anh sẽ luôn yêu em.”
Mặc dù đây là lần đầu tiên anh ấy nói điều đó, nhưng lời tuyên bố này không có gì bất ngờ. Tôi biết anh ấy nóng lòng muốn nói với tôi như vậy. Và mặc dù tôi cũng cảm thấy như vậy, tôi vẫn sợ khi nghe điều đó.
Bởi vì người đàn ông gần đây nhất nói yêu tôi đã cố giết tôi.
Nhưng tôi sẽ không để anh ấy cảm thấy bất an trong chờ đợi nữa. Rõ ràng là anh ấy rất muốn tôi đáp lại câu nói đó. Tôi biết anh ấy sẽ giả vờ rằng mọi chuyện vẫn ổn nếu tôi không nói, nhưng có lẽ trong lòng anh ấy sẽ rất đau khổ.
“Em cũng yêu anh,” tôi nói.
Tim hôn tôi, và tôi nghĩ đó sẽ là khoảnh khắc tuyệt vời khi lần đầu tiên chúng tôi chính thức nói lời yêu nhau, nhưng tôi lại không thể ngừng nghĩ về lần cuối cùng tôi nói những lời đó. Em yêu anh, Shane.
Rồi vài giờ sau, anh ta siết cổ tôi bằng chiếc vòng cổ bông hoa tuyết.
Tiếng reo hò của Josh làm nụ hôn của chúng tôi bị gián đoạn. Tôi đã bảo thằng bé lên phòng làm bài tập về nhà, nhưng rõ ràng nó vẫn cố chấp với trò Nintendo. “Ôi trời ơi,” tôi nói. “Nhóc con sắp gặp rắc rối to đấy.”
Tôi ra phòng khách vừa kịp lúc nhìn thấy thứ gì đó phát nổ trên màn hình tivi. Tôi huých mạnh vào vai Josh. “Lên phòng ngay bạn ơi.”
“Nhưng, mẹ ơi…”
“Ngay bây giờ, Josh.”
“Nhưng con đang dở ván!”
“Nghe lời mẹ đi nào,” Tim nghiêm khắc nói.
Tôi thích cách Tim đối xử với Josh. Anh ấy tôn trọng tôi trong mọi việc, và luôn ủng hộ tôi nếu cần. Và Josh thực sự yêu anh ấy. Hai người trông thật đáng yêu khi cùng nhau làm một việc gì đó - chơi Nintendo, chơi bóng chày, hay sửa chữa mấy đồ trong nhà.
Josh càu nhàu, nhưng thằng bé đã tắt trò chơi và ném bộ điều khiển xuống ghế sofa. Tivi chuyển về chế độ truyền hình cáp, đang chiếu tin tức buổi tối. Josh giậm chân từng bước một lên cầu thang, rồi cánh cửa phòng nó đóng sầm lại.
“Em có tệ quá không?” Tôi hỏi Tim.
“Không đời nào,” anh nói. “Hồi mới vào nghề, anh đã dạy bọn nhóc lớp Năm, thỉnh thoảng chúng nó cũng cần được thúc đẩy theo đúng hướng. Josh là một đứa trẻ ngoan. Nó muốn học hành chăm chỉ ở trường, và nó sẽ biết ơn em thúc giục nó hoàn thành tốt công việc của mình.”
“Có lẽ vậy.”
Tôi nhìn vào màn hình tivi đang chiếu một bản tin địa phương. Có một người phụ nữ mất tích. Kelli Underwood, người phụ nữ này đã mất tích hai ngày trước. Người ta đã báo tin mất tích khi cô không đến thay ca tại quán rượu nơi cô làm nhân viên phục vụ.
Nhân viên phục vụ?
Tôi nhìn kỹ hơn. Có một bức ảnh của người phụ nữ đó xuất hiện trên màn hình. Tôi nhận ra cô ấy ngay lập tức.
Đó là nhân viên phục vụ bàn ở quán Shamrock. Người mà tôi biết từ hồi trung học. Người mà tôi đã tình cờ gặp ở cửa hàng tạp hóa, người đã hét vào mặt tôi vì đã làm chứng buộc tội Shane và bảo tôi tránh xa Tim.
Tim cũng đang nhìn chằm chằm vào màn hình tivi. Mắt anh mở to khi bức ảnh của Kelli xuất hiện. Các ngón tay anh nắm chặt mép ghế sofa, các đốt ngón tay chuyển sang màu trắng.
“Đó là cô phục vụ ở Shamrock đúng không nhỉ?” Tôi nói một cách bình thản nhất có thể.
“Ừm.” Anh rời mắt khỏi màn hình tivi. “Phải không nhỉ? Có thể là thế. Lâu lắm rồi anh không đến đó. Phải từ hôm mình đến đó cùng nhau ấy.”
“Anh không chắc à? Chẳng phải anh nói anh đã đi chơi với cô ấy sao?”
“Không,” anh nói. “Ý anh là gần như không. Bọn anh chỉ uống vài li với nhau sau khi cô ấy hết ca làm thôi. Chỉ có vậy. Không có gì cả.”
“Em hiểu…”
Tôi gần như chắc chắn anh ấy đã nói với tôi rằng họ đi chơi với nhau hai lần. Và Kelli chắc chắn nhớ điều đó khi cô ấy giáp mặt với tôi ở siêu thị. Nhưng anh ấy không muốn thừa nhận. Có lẽ vì đây không phải lần đầu tiên mà cô gái anh ấy hẹn hò đột nhiên biến mất.
“Brooke này.” Tim đưa tay vuốt tóc, bàn tay run run. “Anh nghĩ mình phải về nhà một chuyến. Hôm nay anh hơi mệt, với lại anh có cuộc họp vào sáng sớm ngày mai. Vậy nên chắc đêm nay anh sẽ về nhà ngủ.”
Tôi cứ nghĩ rằng sau khi chính thức nói yêu nhau thì chúng tôi sẽ có một đêm nồng cháy và mãnh liệt cơ đấy. Nhưng bây giờ, Tim dường như chỉ muốn ra khỏi nhà tôi càng nhanh càng tốt. Và khi bước xuống bậc thềm trước hiên nhà tôi, anh ấy đã vấp chân và suýt thì ngã sấp mặt.
Nhưng tôi không thể nói mình cực kỳ thất vọng khi Tim về, bởi vì bây giờ tôi có thể tìm kiếm thông tin về Kelli Underwood.
Thông tin cực kỳ dễ tìm. Kelli (kết thúc bằng i ngắn) là một cô phục vụ bàn hai mươi bảy tuổi, đang học lớp lịch sử nghệ thuật tại trường cao đẳng địa phương. Cô ấy sống một mình trong một căn hộ nhỏ ở tầng hầm, và họ thông báo mất tích khi cô không đến làm theo lịch tại Shamrock hai đêm trước. Một bài báo đề cập đến việc cô ấy có bạn trai, nhưng không nói liệu anh ấy có phải là nghi phạm hay không.
Hai ngày trước… Tim có ở đây không? Tôi không nhớ.
May mắn thay, Kelli là người cực kỳ tích cực trên mạng xã hội. Không giống như tôi, cô ấy đã đăng ảnh của mình lên khắp các trang mạng. Tôi xem hết những hoạt động trên các mạng xã hội khác nhau của cô ấy, tìm kiếm bất cứ điều gì khiến tôi chú ý. Cuối cùng, tôi phát hiện ra một bài đăng từ đầu mùa hè:
Fact: Hiệu phó là một trong những người HÔN RẤT GIỎI !!!!!
Trừ khi Kelli đã đi chơi cùng một hiệu phó nào khác mà tôi không biết, tôi nghĩ cô ấy đang ám chỉ Tim. Điều đó có nghĩa là anh ấy đã đi chơi với cô ấy vào mùa hè, và đó là một buổi hẹn hò đủ thân mật để họ hôn nhau vào cuối buổi. Hoặc trong buổi hẹn hò. Và rõ ràng là cô ấy thích điều đó.
Nhưng đó là thông tin duy nhất tôi có thể ám chỉ Tim. Bản thân anh ấy cũng ít xuất hiện trên mạng xã hội và Kelli không gắn thẻ anh ấy hay làm bất cứ điều gì khác. Ngoài bài đăng về nụ hôn đó, tôi không thể chứng minh được bất cứ điều gì khác đã xảy ra giữa họ.
Nhưng anh ấy chắc chắn đã đi chơi với cô ấy. Anh ấy đã lảng tránh chuyện đó. Anh ấy đã nói dối.
Tuy nhiên, tôi không thể hoàn toàn đổ lỗi cho Tim. Tôi chắc chắn anh ấy không muốn nói về cô phục vụ mà anh ấy đã hẹn hò trước khi chúng tôi đến với nhau. Và sau những gì đã xảy ra với cô gái Tracy Gifford đó, chắc anh ấy không muốn liên quan đến một cô gái mất tích khác.
Dù rằng liên quan không có nghĩa là anh ấy phải chịu trách nhiệm. Chết tiệt, Kelli có lẽ chỉ bỏ đi đâu đó mà không nói với ai. Cô ấy có lẽ vẫn ổn.
Tôi chắc chắn.