Chương 54
Không xác định
54.
“Hôm nay con gặp chú Tim.”
Josh buông một câu khi hai mẹ con tôi đang ngồi ở bàn ăn tối. Tôi đang nhai một miếng macaroni và phô mai. Tất nhiên không phải macaroni và phô mai hảo hạng được kết hợp từ bốn loại phô mai khác nhau thêm một lớp vụn bánh mì giòn tan, béo ngậy ở trên như Margie (xin lỗi, ý tôi là Pamela Nelson) từng làm. Tôi đang nói về macaroni và phô mai đóng hộp. Một túi sáu gói, giá ba đô la, vị phô mai số bốn mươi hai.
Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với bốn mươi mốt loại phô mai còn lại. Tôi không muốn biết.
“Thế à?” Tôi hỏi, vô cùng muốn nghe câu chuyện nhưng thực ra lại không muốn nghe chút nào.
“Vầng.” Josh trề môi, dạo này thằng bé bắt đầu hình thành cái thói quen khó chịu đó. “Con ra góc phố để gửi bức thư đó đi cho mẹ. Chú ấy cũng đang đứng đó gửi thư.”
Hàng triệu câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi. Anh ấy trông thế nào? Anh ấy ổn chứ? Anh ấy có nhắc đến tôi không? Anh ấy có ghét tôi không? “Chú Tim có nói gì không?”
“Chú ấy bảo ‘chào cháu’.”
“Và con đã nói gì?”
“Con bảo cháu chào chú.”
Đây có thể là câu chuyện tẻ nhạt nhất mà Josh từng kể với tôi, nhưng tôi vẫn chú ý đến từng lời thằng bé nói. “Và sau đó thì sao?”
Josh nhún đôi vai gầy gò. “Sau đó, con đi về.”
Câu chuyện gay cấn về lần đầu tiên Josh chạm trán Tim kể từ khi anh ấy về nhà dường như đã kết thúc, và Josh lại tiếp tục cho mì ống vào miệng. Tôi đã thấy chiếc Oldsmobile trên lối dẫn vào nhà Tim vài ngày trước, và tôi cho là bố mẹ của Tim đã quay lại Raker để giúp anh ấy sắp xếp lại cuộc sống sau khi tất cả các cáo buộc giết người cuối cùng đã được gỡ bỏ.
Pamela Nelson không chết, bà ta chỉ bị thương vì phát súng đó, và như thế thật là may. Cuối cùng, bà ta đã thú nhận mọi tội lỗi, điều mà Shane không bao giờ muốn làm. Biết tin con trai mình đã chết, bà ta không còn thực sự quan tâm đến điều gì nữa. Pamela Nelson kể với cảnh sát mọi chuyện. Và toàn bộ câu chuyện thật chấn động.
Bà ta kể mình đã giúp che đậy vụ giết Tracy Gifford cách đây mười một năm như thế nào, khi Shane hoảng loạn tìm tới với hai tay đầy máu của Tracy và kể cho bà ta nghe những gì mình đã làm. Nhưng việc thoát tội giết Tracy khiến họ trở nên tự mãn. Bà ta khai với cảnh sát rằng hai mẹ con họ đã lên kế hoạch giết tôi vào đêm đó tại trang trại để trả thù bố tôi vì ông đã chọn vợ và con gái chứ không chọn bà ta. Cả cách bà ta dụ Kelli Underwood đến nhà Tim vào một đêm mà bà ta biết anh ấy sẽ ở lại nhà tôi, còn giả mạo Tim gửi một tin nhắn cho Kelli. Sau đó, khi Kelli vào nhà, Pamela Nelson nói mình là quản gia của Tim và đưa cho cô ấy một ly đồ uống có pha thuốc an thần, nói rằng Tim “sắp về rồi.” Thuốc phát huy tác dụng, Kelli ngã lăn xuống cầu thang, cú ngã làm gãy xương cổ, nhưng cô ấy tử vong vì bị Pamela cắt cổ.
Sai lầm lớn nhất mà tôi đã mắc phải ư? Mạng xã hội. Bố mẹ tôi luôn cảnh báo tôi không được đăng ảnh mình lên mạng, nhưng tôi không biết rằng công ty tôi làm việc ở Queens đã tổ chức tiệc Giáng sinh và đăng hết các bức ảnh gia đình của nhân viên lên trang Facebook của họ. Đó là cách Pamela Nelson phát hiện ra Josh. Và đó là lý do tại sao bà ta giết bố mẹ tôi - để trừng phạt họ vì đã giấu đi đứa cháu trai… và cũng để khiến tôi quay lại Raker. Bà ta thậm chí còn đảm bảo rằng tôi sẽ phải nhận công việc tại nhà tù bằng cách gọi đến mọi phòng khám trong khu vực để phàn nàn về kỹ năng nghề nghiệp của tôi.
Và tất nhiên, Shane cũng có vai trò của mình. Anh ta đã đẩy được người y tá tiền nhiệm đi bằng cách tố cáo cô ấy cho tù nhân sử dụng ma túy. Cô ấy đã bị gài bẫy nhưng cuối cùng cũng được minh oan.
Sau khi kết quả xét nghiệm ADN xác nhận Shane và Pamela Nelson là kẻ chủ mưu đằng sau tất cả những vụ giết người này, công tố viên của tòa án đã hủy bỏ mọi cáo buộc đối với Tim. Nhưng thủ tục pháp lý thì mất rất nhiều thời gian, và anh ấy chỉ mới ra tù vài ngày trước.
Tim không ghé qua đây là điều dễ hiểu.
“Hay mình mời chú ấy đến đây đi mẹ,” Josh gợi ý. “Chú ấy có thể sửa giúp mẹ con mình cái bóng đèn trong tủ quần áo.”
Sợi dây bật bóng đèn trong tủ quần áo hành lang của chúng tôi đã tuột mất từ một tuần trước. Kể từ đó, tôi đã mò mẫm tìm áo khoác trong bóng tối mỗi ngày. Tôi rất muốn sửa nó.
Nhưng tôi có cảm giác nếu tôi ghé qua nhà Tim, anh ấy còn lâu mới muốn sửa giúp tôi. Tôi không bị đóng sầm cửa vào mặt là may rồi.
“Mẹ thấy ý kiến này không ổn lắm đâu,” tôi đáp lại con.
“Tại sao không ạ?”
“Mẹ nghĩ chú Tim đang rất giận mẹ.”
“Tại sao?”
Tôi không biết phải giải thích thế nào với Josh về mọi chuyện đã xảy ra trong vài tháng qua, nên tôi không nói gì cả. Thằng bé mới mười tuổi. Tôi đã đưa thằng bé đi gặp bác sĩ tâm lý vài lần vì nghĩ nó đã chứng kiến cảnh bố chết ngay trước mặt mình. Tất nhiên, Josh không biết Shane là bố mình.
Bây giờ, thằng bé vẫn chưa biết. Tôi hy vọng mọi chuyện sẽ tiếp tục như vậy.
Dù sao thì Josh có vẻ ổn. Nhưng thằng bé nhớ Margie. Tôi đành phải cho thằng bé nghỉ học vài tuần khi mọi thứ bùng nổ trên mạng, chỉ để giảm thiểu khả năng thằng bé phát hiện ra những gì mà Margie yêu quý của nó đã làm.
Hoặc biết bà ta thực ra là bà nội của nó.
“Mẹ nên mời chú Tim qua nhà mình,” Josh nói.
“Mẹ sao?”
“Vâng! Con nhớ chú ấy.”
Câu nói của Josh khiến trái tim tôi run rẩy. Josh đã mất mát quá nhiều, có những điều thằng bé còn chưa nhận thức được. Chỉ trong một năm, con trai tôi đã mất bố, mất ông bà ngoại, mất bà nội. Giờ thằng bé chỉ còn lại mình tôi.
Có lẽ Tim sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, nhưng nếu anh ấy có thể ở bên Josh, thì không còn gì có thể tốt hơn nữa.
Sau khi ăn tối xong, Josh ở nhà làm bài tập trong khi tôi mặc áo khoác và đi ủng, chuẩn bị ra ngoài. Tôi có thể đưa Josh đi cùng đến nhà Tim, nhưng nhỡ đâu thứ chào đón chúng tôi chỉ là sự lạnh nhạt thì tôi không muốn con trai mình phải trải qua chuyện đó. Tôi hoàn toàn ý thức được rằng Tim sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi vì chuyện này. Và dù thế nào đi nữa, đây cũng sẽ không phải là một cuộc trò chuyện dễ chịu.
Mặt đường vẫn phủ tuyết dày đến vài centimet khi tôi bước trên con đường quen thuộc giữa nhà tôi và nhà Tim. Tôi đã đi con đường này bao nhiêu lần khi còn nhỏ? Quá nhiều không thể đếm xuể. Hồi đó mỗi lần tôi rời khỏi nhà, miệng tôi như tự động thốt lên, Con đến nhà Tim nhé! Lát con về ngay!
Lẽ ra, tôi phải tin anh ấy chứ. Tôi phải biết rằng anh ấy sẽ không bao giờ làm điều gì kinh khủng như thế. Tôi đã bị Shane tẩy não hoàn toàn. Không phải viện cớ để biện minh, nhưng tôi rất muốn tin rằng bố của con trai tôi không phải là một con quái vật.
Tôi đã sai.
Tôi đứng trên hiên nhà Tim, ôm chặt lấy mình, lấy hết can đảm bấm chuông cửa. Phải mất ít nhất một hoặc hai phút, và trước khi đắn đo thêm, tôi với tay ra và ấn ngón trỏ vào chuông.
Tôi đứng đó gần một phút nữa. Có khả năng rất cao là họ sẽ không mở cửa cho tôi. Rằng tôi có thể phải lê bước về nhà mà thậm chí không kịp nói chuyện với Tim, chứ đừng nói đến việc nói xin lỗi và bị đóng sầm cửa vào mặt.
Nhưng rồi ổ khóa kêu lách cách. Tôi cố nở một nụ cười trên môi vừa kịp lúc cánh cửa bật mở.
Nhưng người đứng trước cửa không phải Tim. Là bác Barbara Reese.
Nhiều năm nay tôi đã không gặp lại bác Reese, nhưng bác trông đã già đi hai mươi tuổi, giống như mẹ tôi trước khi bị Pamela Nelson sát hại. Lần trước khi tôi gặp bác, tóc bác vẫn có màu gỗ thích giống như tóc của Tim, nhưng giờ thì đã bạc trắng.
“Chào bác ạ!” Tôi vặn vẹo hai tay lúng túng. “Bác Reese, là cháu, Brooke đây ạ.”
“Ừm,” bà trầm ngâm. “Tôi biết.”
Tất nhiên là bác ấy biết. Ba tháng vừa qua bác ấy có sống ở hành tinh khác đâu.
“Cháu.” Tôi liếc mắt nhìn xung quanh. Tôi không dám nhìn vào mắt bác ấy. “Cháu tự hỏi liệu… Tim có nhà không ạ?”
“Có.” Bác đáp.
Bác ấy sẽ không dễ dàng tha thứ cho tôi. Nhưng thế đúng là đáng đời tôi.
“Cháu có thể nói chuyện với anh ấy không ạ?” Tôi hỏi.
Bác Reese nhìn tôi thật lâu. Tôi đứng thẳng vai, cố gắng vững vàng, dù trong lòng đang cảm thấy vô cùng thất bại. Tôi đang đùa ai vậy. Tôi đã làm hỏng chuyện của tôi với Tim, và chuyện của Tim với Josh nữa.
“Để tôi vào gọi nó,” cuối cùng bác Reese nói.
Lòng tôi dâng trào cảm giác biết ơn. “Cảm ơn bác ạ. Cảm ơn bác rất nhiều.”
“Cô trông xinh đấy, Brooke. Tôi hiểu tại sao thằng bé lại thích cô đến vậy.”
Bỏ lại một câu khó hiểu, bác Reese quay vào nhà, khép hờ cánh cửa sau lưng. Tôi đứng đó, run run trong chiếc áo khoác không đủ ấm khi đứng mãi ngoài hiên nhà. Tôi nghe thấy tiếng nói lớn trong nhà - Tim và mẹ anh ấy đang cãi nhau. Tôi chỉ có thể tưởng tượng về cuộc đối thoại của họ. Anh ấy không muốn gặp tôi. Rõ ràng là vậy.
Sau khoảng thời gian tưởng như vô tận, cánh cửa lại mở ra. Và anh ấy đây rồi. Tim Reese. Chàng trai nhà bên. Chàng trai đã làm tôi xiêu lòng trước khi tôi đưa anh ấy vào tù oan mấy ngày vì tội giết người.
Ôi trời.
Trông anh ấy không ổn chút nào. Tôi nhớ mình đã rung động xiết bao khi nhìn thấy anh ấy đứng bên ngoài trường tiểu học vào ngày đầu tiên Josh đi học. Nhưng giờ anh ấy trông mệt mỏi, nhợt nhạt và gầy đi rõ rệt.
Và tức giận kinh khủng.
“Brooke.” Ánh mắt anh ấy như dao găm. “Em đang làm gì ở đây?”
Anh ấy không mời tôi vào. Anh ấy thậm chí không muốn bước ra khỏi ngưỡng cửa.
“Ừm… À…” Giá như tôi nghĩ trước những gì mình sẽ nói. Tôi có thể viết hẳn một bài phát biểu ngắn. Tại sao, tại sao tôi lại không viết ra nhỉ? “Em chỉ muốn qua chào anh.”
Lông mày anh nhướn lên. “Chào ư?”
“Và chào mừng về nhà,” tôi nói thêm.
Không có dấu hiệu nào cho một nụ cười. “Phải, nhờ ơn em.”
“Ừm…” Tôi đứng thấp thỏm trên hiên nhà. “Chuyện này cũng chẳng dễ dàng gì với em, anh biết đấy…”
“Tôi đã ở trong tù, Brooke.”
“Phải…” Tôi ngước mắt lên nhìn anh. “Shane Nelson đã cố gắng giết em. Vậy nên, anh biết đấy, chẳng có gì là dễ dàng cả.”
“Thật sự đấy.” Tim khoanh tay trước ngực. Anh ấy chỉ mặc một chiếc áo len, còn tôi đang co ro trong chiếc áo khoác, nên anh ấy hẳn đang lạnh cóng, nhưng cố tỏ vẻ không như vậy. “Tôi đã nói với em từ đầu rằng Shane rất nguy hiểm. Tôi đã nói với em rồi còn gì? Tôi đã cảnh báo em bao nhiêu lần rồi?”
Tôi cúi đầu. Anh ấy chắc chắn đã làm thế.
“Hắn đâm tôi vào bụng.” Anh ấy chỉ vào vùng bụng nơi vẫn còn vết sẹo. “Tôi gần như mất máu đến chết, sắp bất tỉnh, và tôi cố lết dậy khi thấy hắn chạy trốn, lấy cây gậy bóng chày trên sàn và đập vào hắn mạnh nhất có thể, để hắn không đuổi theo em. Tôi thậm chí còn không biết mình làm được như vậy, nhưng tôi biết nếu tôi không làm vậy…”
Tôi nuốt một cục nghẹn trong cổ họng. Tôi biết anh ấy đã làm gì cho tôi đêm đó. Vậy mà tôi đã đền đáp anh ấy như thế nào? Tôi đã không tin tưởng khi anh ấy bị gài bẫy.
“Em xin lỗi,” tôi khàn giọng. “Anh không biết em đã hối hận đến mức nào vì đã không tin anh đâu.”
Tim chớp mắt nhìn tôi. “Tôi không biết phải nói gì nữa. Đã muộn rồi.”
“Em biết anh ghét em.” Tôi chắp hai tay lại. “Em hiểu. Nhưng xin anh đừng trút giận lên Josh. Thằng bé đã mất tất cả người thân, trừ em. Và thằng bé thực sự thích anh. Ít nhất thì… anh hãy dành chút thời gian cho thằng bé… Sẽ có ý nghĩa rất lớn với Josh. Em có thể tránh đi nếu anh muốn, hoặc em sẽ đưa Josh tới đây hoặc…”
Tôi không đọc được biểu cảm trên khuôn mặt Tim nhưng lời anh ấy nói ra khiến tim tôi hẫng một nhịp.
“Không,” anh ấy nói.
“Làm ơn, Tim.” Tôi ghét phải cầu xin, nhưng tôi sẽ làm nếu phải làm vậy. Vì con trai tôi. “Chỉ một hoặc hai lần thôi. Em biết anh quan tâm đến thằng bé.”
Tim lắc đầu. “Không,” anh nói. “Ý tôi không phải vậy. Ý tôi là, không, tôi… tôi không ghét em.”
Cái gì cơ?
“Ý tôi là…” Anh hơi nhíu mày như thể anh cũng ngạc nhiên vì tiết lộ này. “Tôi rất giận em. Tôi thực sự rất giận. Tôi nghĩ sau tất cả những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua, em phải tin tưởng tôi hơn thế. Nhưng… Chúa ơi, Brooke. Chúng ta đã biết nhau từ khi còn mặc tã. Em là bạn thân nhất đời này của tôi. Em là cô gái đầu tiên mà tôi từng… ừm, em biết đấy. Và đêm đó ở trang trại khi tôi nói với Shane rằng hắn nên đối xử tốt với em, tôi thực sự có ý đó. Bởi vì em xứng đáng có được điều tốt nhất. Vậy nên, không. Tôi không ghét em. Tôi không bao giờ có thể…”
Anh ấy không ghét tôi. Tim Reese không ghét tôi. Tôi gần như phát khóc vì biết ơn.
“Josh cứ kêu ca sợi dây công tắc bóng đèn trong tủ bị bung ra,” tôi nói. “Thằng bé muốn sửa nó với anh. Nếu anh rảnh…”
Tim im lặng một lúc lâu. Cuối cùng, anh ấy gật đầu. “Cuối tuần này tôi sẽ qua xem sao.”
“Cảm ơn anh.”
“Đừng nhắc đến chuyện đó.”
Tôi khẽ mỉm cười. “Hẹn gặp lại anh.”
Khi anh ấy đóng cửa lại, nó xảy ra rất nhanh, nếu nhìn đi chỗ khác một giây thì chắc tôi đã bỏ lỡ mất, nhưng không thể nhầm lẫn được, tôi thấy khóe môi anh ấy nhếch lên thành một nụ cười.
Anh ấy không ghét tôi. Đó là một khởi đầu tốt. Quá đủ để bắt đầu một tình bạn.