Chương 53
Không xác định
53.
Súng nổ, nhưng không trúng tôi. Có lẽ nó đã bắn ra xa. Tôi vật nhau với Pamela Nelson. Ở cái tuổi ấy, bà ta vẫn khỏe hơn nhiều so với tôi nghĩ, nhưng tôi cũng khỏe. Tất nhiên, mắt cá chân của tôi đã trẹo, nhưng giờ tôi thậm chí không còn cảm nhận được nó nữa. Tôi phải khống chế được Pamela Nelson. Đây là cơ hội duy nhất của tôi. Tôi phải làm điều này vì Josh.
Và rồi súng lại nổ.
Lần này Pamela Nelson ngã gục về phía tôi. Súng rơi xuống nền tuyết bên dưới và tôi thấy có một vết đỏ lan rộng. Bà ta đã trúng đạn.
Tôi nhặt ngay khẩu súng lên khi bà ta gục xuống bên cạnh tôi, một tay đặt lên chiếc áo khoác màu nâu nhạt, lớp vải nâu đang dần thẫm lại. Viên đạn bắn vào ngực. Khuôn mặt Pamela Nelson trắng dần, sự sống nhỏ giọt vào tuyết thành một vùng đỏ thẫm ngày càng rộng ra.
“Bác Nelson?” Tôi thì thầm. “Bác Margie?”
Bà ta há miệng, nhưng không phát ra âm thanh nào. Một dòng máu chảy ra từ khóe miệng. Nằm đó trên nền tuyết, không còn khẩu súng trong tay, bà ta trông không hề giống một người phụ nữ độc ác vừa chĩa súng vào mặt tôi mà giống một người bà tốt bụng, luôn tự tay nấu ăn và nấu rất ngon cho con trai tôi mỗi tối, luôn đến đúng giờ để thằng bé không bao giờ đi học về trong cảnh nhà cửa vắng vẻ.
Cổ họng tôi đắng ngắt. Tôi không cố ý làm vậy. Tôi không cố ý bắn bà ta. Bà ta có thể chết vì viên đạn này. Nhưng đó không phải lỗi của tôi. Hoàn cảnh buộc tôi phải làm vậy. Hoặc bà ta, hoặc tôi.
Nhưng tình cảnh này không giúp mọi chuyện dễ dàng hơn.
Tôi nhắm mắt và hít một hơi thật sâu. Tôi không có thời gian để hoảng sợ và lo lắng về Pamela Nelson. Tôi phải đi tiếp. Bà ta có thể không còn là mối nguy hiểm đối với tôi nữa, nhưng con trai tôi vẫn ở với tên điên đó.
Tôi phải cứu nó. Hãy đợi mẹ, Josh!
Tôi khập khiễng đi vòng qua bên hông xe, nắm chặt khẩu súng trong tay phải. Tôi cảm thấy an ủi khi có nó, nhưng Shane cũng có thể có một cái. Và sự thật là, tôi không biết cách dùng thứ này. Tôi hiểu mình phải bóp cò, nhưng chỉ có thế thôi. Tôi chắc chắn không thể ngắm bắn nên hồn.
Nhưng khi tôi vừa bắt đầu đi vào rừng, một bóng dáng nho nhỏ xuất hiện giữa những cái cây. Phải mất một giây để nhận ra đó là Josh. Thằng bé chỉ có một mình và đang khóc nức nở. Nhưng trông con tôi có vẻ không hề hấn gì.
“Mẹ!” thằng bé cất tiếng gọi. “Mẹ ơi!”
Tôi nhét khẩu súng vào túi áo khoác để con không nhìn thấy. Thằng bé lao thẳng vào vòng tay tôi và bám chặt vào người tôi như vừa nắm được chiếc phao cứu sinh. “Josh, Shane đã làm gì với con vậy?”
“Mẹ!” Thằng bé ngẩng mặt lên, khuôn mặt lấm lem nước mắt. “Đã xảy ra tai nạn! Con nghĩ chú Shane bị thương!”
Cái gì cơ?
“Một đống tuyết rơi từ trên cây xuống người chú ấy!” Josh nấc cụt. “Chú ấy ở đằng kia!”
Mắt cá chân tôi đau nhói, nhưng tôi vẫn lê theo Josh vào sâu hơn trong rừng. Đúng lúc tôi sắp không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa, thì tôi nhìn thấy một người tuyết ở đằng xa - người tuyết mà Shane và Josh đã đắp cùng nhau. Josh siết chặt cánh tay tôi. “Chú ấy đang ở đó!”
Tôi không muốn bước tiếp nữa, và điều đó không liên quan gì đến việc mắt cá chân tôi đang đau gần chết.
Mười một năm trước, Shane Nelson đã cố giết tôi. Năm phút trước, mẹ hắn cũng đã cố giết tôi.
Kể cả bây giờ khi hắn ta tạm thời chẳng làm gì được, không ai biết hắn ta có thể làm gì với tôi ở đây, khi không có nhân chứng nào ngoài một cậu bé đang sợ hãi. Nếu đây là một cú lừa thì sao? Nếu hắn ta đang giăng bẫy, và ngay khi tôi đến đó, hắn sẽ nhảy lên và chộp lấy cổ tôi thì sao?
“Mẹ!” Josh kéo cánh tay tôi. “Mẹ phải đến giúp chú ấy!”
Tôi thò tay vào túi và đặt tay lên cò súng. Nếu hắn cố tấn công, tôi sẽ sẵn sàng bắn trả. Tôi đã bắn mẹ hắn ta. Tôi cũng có thể bắn hắn ta.
Tôi tiến thêm mấy mét nữa, tay nắm chặt khẩu súng lục. Ngay phía sau người tuyết có một người đang nằm. Cơ thể đó dường như hoàn toàn bất động. Và không chỉ vậy, những giọt máu đỏ thẫm đang chảy ra từ vùng đầu, nổi bật trên nền trắng hoàn hảo của tuyết.
“Chú ấy ổn chứ, mẹ?” Josh lau mũi bằng mu bàn tay. “Băng từ cái cây đằng kia rơi xuống người chú ấy cùng một lúc!”
Trên khắp các cành cây ở đây là những cột băng rủ xuống như đồ trang trí trên cây thông Noel. Và thực ra, trông quang cảnh cũng khá đẹp.
Tay cầm súng của tôi run rẩy khi tôi thận trọng tiến lại gần để nhìn rõ Shane đang nằm trong tuyết. Một nửa cơ thể hắn ta chìm trong tuyết và băng, khuôn mặt đầy máu. Có một vết rạch trên trán, lớn hơn so với vết khâu cách đây nhiều tháng.
Và mắt hắn mở to, không chớp.
“Mẹ phải gọi xe cứu thương đi!” Josh lại kéo tay áo tôi. “Chú ấy phải đến bệnh viện!”
Tôi không thể nói sự thật với Josh. Tôi ghét người đàn ông này, nhưng Josh không biết điều đó. Thằng bé không biết rằng những cột băng kia có lẽ đã cứu mạng nó. Thằng bé không biết rằng người đàn ông đang nằm trước mặt chúng tôi là bố nó, người mà nó tha thiết được gặp một lần trong suốt bao năm qua. Thằng bé thậm chí còn không biết Shane đã chết.