Phần 7. · 6
NGÀY 3 THÁNG MƯỜI HAI
SHIBUYA: NGƯỜI NƯỚC NGOÀI (?), 10.000 YEN.
Ngày hôm sau lần gặp gỡ với Yuriko, tiết trời trở nên dịu mát lạ thường, cứ như là mùa xuân. Đứng bắt khách giữa gió tháng Mười hai lạnh căm căm thật là khổ sở vì thời tiết khắc nghiệt làm tê cứng mọi cảm xúc lãng mạn. Vì vậy những đêm trời ấm áp, tinh thần khách hàng phấn chấn thì bắt khách cũng dễ hơn. Hôm nay trời đẹp thế này hẳn sẽ đắt khách. Một trong những khía cạnh thú vị của việc đứng đường là dễ dàng nhận thấy ảnh hưởng của thời tiết và tâm trạng tới tình hình buôn bán. Cảnh có ngày nào giống ngày nào. Lúc trước khi còn làm việc cho đại lý môi giới giá gọi, tôi không có cơ hội để có quan sát những việc như vậy.
Tôi đi về phía tượng Jizo trong tâm trạng phấn khởi, vừa đi vừa ngâm nga hát. Tới nơi rồi thì tôi bắt đầu khấp khởi chờ đợi Yuriko, không tin là cô ta sẽ xuất hiện. Trong đầu cô ta nghĩ gì tôi không thể nào đoán được, Thời trung học, cô ta hoàn toàn nổi bật so với những người khác. Cô ta đẹp tới mức lại gần cô ta cũng khó. Và vì cô ta luôn nhìn xa xăm, chả màng tới bất cứ thứ gì nên càng trở nên khó tiếp cận. Tôi e ngại tới mức không dám bắt chuyện với cô ta. Không phải vì cô ta đãng trí mà vì cô ta rất giỏi trong việc xác định mức độ khác biệt giữa mình và người khác. Nếu ai đó hỏi cô ta một câu gì đó thì cô ta sẽ trả lời. Nếu không thì cô ta im như hến. Đó là Yuriko. Và tôi ghét đặc cái vẻ biết mình biết người một cách hết sức tỉnh táo trong ánh mắt của cô ta. Nhưng Yuriko tuyệt vời của chúng ta càng già càng xấu. Số phận đã không buông tha cho cô ta. Thời gian đã tạo ra một sân chơi bình đẳng. Trong khi tôi trưởng thành, khẳng định được giá trị của bản thân và trở thành một người có địa vị hơn hẳn cô ta. So với một Yuriko đơn độc, bần cùng lúc này, tôi có hẳn một công việc tốt tại một công ty lớn. Tôi cho rằng việc từng được nuôi dạy trong một gia đình tử tế đã góp phần rất nhiều vào việc đó. Nghĩ tới đây tôi những muốn phá lên cười. Một gia đình tử tế! Đúng là một trò cười! Một gia đình tan rã thì đúng hơn!
“Thần Jizo, giờ con đã là một người hoàn toàn khác. Con đang hạnh phúc tới phát điên lên được!”
Mặt mũi rạng rỡ, tôi nhìn lên bức tượng thần Jizo lúc này cũng đang mỉm cười lặng lẽ như đáp lại lòng tôi. Tôi lục ví tìm ra một đồng xu mười yen bóng bẩy nhất đặt xuống trước bức tượng rồi chắp tay vào cầu nguyện.
“Thần Jizo, xin Người hãy cho con được gặp bốn người khách đêm nay. Đó là mục tiêu con đặt ra cho mình. Nhiệm vụ của con là phải thực hiện được mục tiêu đó. Xin ngài hãy sử dụng quyền lực của mình để giúp con.”
Trước khi tôi kịp nói hết câu thì có hai người chắc là sinh viên đi từ phía ga Shinsen lại chỗ tôi, vừa đi vừa thì thầm gì đó. Tôi quay lại nói với tượng thần Jizo. “Ứng nghiệm nhanh quá. Triệu lần đội ơn ngài.”
Hai sinh viên thấy tôi đứng đó trong bóng tối và nhìn tôi như thể gặp phải ma. Tôi gọi hon, “Này, các chàng trai, có ai muốn hội hè tí không?” Trông cả hai có vẻ sửng sốt, khẽ huých khuỷu tay nhau.
“Đi nao. Hay cực. Vui vẻ tí đi!”
Hai sinh viên còn rất trẻ. Họ nhìn tôi vẻ ghê tởm rồi quay người bỏ chạy khiến tôi nhớ tới việc mọi người ở văn phòng tránh nhìn tôi như thế nào, cứ như thể họ đang phải chứng kiến cái gì đó vô cùng gớm ghiếc. Thậm chí ngay cả mẹ hay em gái tôi, chỉ cần nhìn thấy tôi là họ co rúm lại. Có vẻ như bất cứ ai nhìn thấy tôi đều không khỏi chùn bước.
Có phải tôi hoàn toàn vượt quá giới hạn? Tôi không hề biết tôi trông như thế nào trong mắt người khác. Tôi tiến về phía hai cậu thanh niên.
“Hãy vui vẻ quên đời tí đi! Đi nào. Tôi sẽ chiều cả hai cậu luôn. Chúng ta có thể tới một khách sạn và tôi sẽ lấy cả hai người có mười lăm nghìn yên thôi. Các cậu thấy sao?”
Cả hai người bọn họ không thốt nên lời và gần như bắt đầu bỏ chạy khi thấy tôi theo sau. Nhưng tôi không thể để con mồi của mình thoát được một cách dễ dàng như thế. Đúng lúc đó thì tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi. “Hay đi với tôi vậy, tôi sẽ chiều các cậu, từng người một.”
Tôi không thế tin nổi vào mắt mình. Người phụ nữ đứng trước mặt tôi, hai tay dang rộng, nhất cử nhất động giống hệt tôi. Cô ta đang cố chặn hai cậu thanh niên lại. Hani chàng thanh niên dừng lạ đột ngột vì bất ngờ.
“Tôi sẽ lấy các cậu rẻ hơn. Năm nghìn một người.”
Mái tóc giả màu đen của cô ta xõa xuống tận hông. Cô ta vận một chiếc áo khoác Burberry giống như tôi, giày cao gót màu đen và túi xách màu nâu. Cô ta vẽ mắt màu xanh đậm, son môi đỏ tươi. Là Yuriko. Hai cậu thanh niên hoảng sợ thực sự, chạy qua cô ta. Cô ta nhìn theo họ, nhún vai.
“Chạy mất rồi.”
“Dĩ nhiên rồi, cô làm họ hết hồn.”
Tôi bực bội lên tiếng nhưng Yuriko chả thèm để ý. “Đừng có phí hơi vì chuyện đó. Đêm vẫn còn dài. Cô nghĩ sao Kazue, giờ trông tôi đã giống cô chưa?”
Yuriko banh ngực áo khoác ra, bên trong cô ta mặc một cái váy rẻ tiền màu xanh giống như của tôi. Tôi nhìn lớp phấn nền dày cộp trên mặt cô ta. Trông cô ta cứ như hề. Xấu khinh. Tôi trông như vậy ư? Tôi nổi cáu bảo cô ta, “Cô nghĩ là trông tôi như vậy thật sao?”
“Đúng thế, Kazue. Trông cô xấu như quỷ.”
“Ờ, thế chuyện gì đã xảy ra với cái nửa con lai đẹp đẽ của cô ngày xưa? Giờ trông cô vừa béo vừa xấu.”
Yuriko cười khinh bỉ, môi khẽ cong lên đúng kiểu gái tây.
“Cứ việc cười, nhưng cô cũng chả khá hơn gì.”
“Ý cô là sao, tôi mà không khá hơn á? Trông tôi không giống một phụ nữ có sự nghiệp hay sao?”
Yuriko lơ đãng nhìn tôi và bảo, “Không. Tôi chả thấy vậy. Trông cô chả giống một phụ nữ có sự nghiệp hay một phụ nữ trẻ. Mà một phụ nữ trung niên cũng không. Trông cô giống y như một con quỷ. Xấu như quỷ.”
Tôi nhìn Yuriko, tấm gương phản chiếu của tôi. Cả hai chúng tôi đều là những con quỷ.
“Tôi mà là quỷ thì cô cũng thế.”
“Ừ, chắc là vậy. Một cặp gái điếm đứng đường ăn mặc giống hệt nhau hẳn trông vô cùng kinh dị. Nhưng cô biết không, trên đời này có những người đàn ông thích ma quỷ. Thật là kỳ quặc. Nhưng mặt khác, có thể nói chính bọn đàn ông đã biến chúng ta thành ma quỷ. Kazue, tôi có thể đứng ở đây khi nào? Nếu phiền thì tôi sẽ ra đứng đằng trước ga Shinsen vậy.”
“Không đời nào.” tôi nói, chắc như gạch. “Ga Shinsen cũng là đất của tôi. Tôi thừa hưởng khu vực này từ mụ Phù thủy Marlboro và nếu cô không làm theo chỉ dẫn của tôi thì tôi sẽ không chia cho cô bất cứ chỗ nào.”
“Mụ Phù thủy Marlboro?” Yuriko nhìn lên tượng thần Jizo và hỏi một cách lãnh đạm.
“Đó là bà già vẫn thường đứng ở khu vực này trước đây. Bà ấy nghỉ việc một cái là lăn ra chết luôn.”
Yuriko mỉm cười buồn bã để lộ hàm răng ố vàng vì thuốc lá.
“Chết thế thì tệ thật. Tôi ngờ là có ngày tôi sẽ bị giết bởi một tay khách hàng xa lạ. Mà có thể cả cô cũng vậy, Kazue ạ. Hệ quả tất yếu của việc bắt khách vãng lai giữa đường. Khi một người đàn ông lộ mặt ra là kẻ thích đi với ma quỷ thì cô có thể chắc rằng hắn ta sẽ thịt cả hai chúng ta, cô và tôi.”