Phần 7. · 5
NGÀY 2 THÁNG MƯỜI HAI
SHIBUYA: YY, 40.000 YEN
SHIBUYA: NGƯỜI VÔ GIA CƯ (?) 8.000 YEN
Kể từ lúc bắt đầu đứng trước tượng thần Jizo, tôi thấy rất vui. Dĩ nhiên cũng có những lúc bực mình như khi gã đầu bếp ở quán ăn phía bên kia đường hắt nước vào người tôi hay những kẻ qua đường buông lời thoái mạ. Nhưng cái cảm giác tự đương đầu với thế giới bằng chính khả năng của mình, bằng cách sử dụng chính thân xác của mình là một kinh nghiệm tôi chưa từng trải qua ở công sở. Và mừng rơn khi có thể gửi tất cả số tiền kiếm được vào ngân hàng mà không bị ai khác xà xẻo. Làm ăn thực sự là phải thế. Thảo nào mụ Phù thủy Marlboro không muốn bỏ cuộc.
Tôi cũng không ngờ mụ già ấy lại chịu từ bỏ lãnh địa của mình nhanh thế. Tối hôm đó sau khi rời khỏi Eguchi, tôi về thẳng chỗ bức tượng Jizo. Eguchi đúng là một tên ác dâm kinh tởm, tôi chắc là mụ Phù thủy Marlboro đã lừa tôi vào tròng để đi khách với lão ta.
“Đúng là một tên biến thái!” Tôi nói khi nhìn thấy bà ta đang ngồi xổm bên vệ đường như một đứa trẻ con, tay cầm một viên đá hí hoáy vẽ gì đó. Tiếng đá rít trên mặt đường nhựa nghe như tiếng móng tay cào lên bảng đen. Nghe tiếng gọi, mụ ta ngước lên nhìn tôi và cười.
“Cô chấp nhận làm chuyện đó à?”
“Đúng thế và tôi e rằng tôi sẽ bị cấm vào khách sạn đó một thời gian.”
“Cô đúng là can đảm hơn tôi,” bà ta nói và đứng dậy. “Nếu muốn chỗ của tôi thì cô có thể lấy nó.” Nghe thật quá dễ dàng.
“Thật sao?”
“Đúng. Với tôi thế là đủ rồi. Tôi không thể chiều theo các yêu cầu của Eguchi nữa. Điều đó cũng có nghĩa là đã tới lúc tôi phải nghỉ hưu.”
Đêm hôm sau không thấy mụ Marlboro xuất hiện ở trước tượng thần Jizo nữa. Thật là một kết thúc nhẹ nhàng và một khởi đầu ngoạn mục. Mỉa mai thay!
Dẫu vậy, đứng ngoài trời cả đêm cũng rất cực và tôi thường xuyên trong tình trạng kiệt sức khi đi làm sáng ngày hôm sau. Kết quả là tôi gần như chả làm gì ra hồn. Tất cả những gì tôi làm là thu thập các bài báo thú vị về kinh tế rồi ghim chúng lại. Tôi đoán có thể tặng chúng cho Yoshizaki. Vì không phải trả tiền photo nên tôi chụp lại tất cả các bài báo đó và đóng chúng lại thành tập. Chả mấy chốc mà tôi đã có ba tập bài viết như thế. Ngoài việc đó ra thì tôi ngồi viết thư tình, thiệp sinh nhật và những ghi chép linh tinh, giả vờ như đang bận rộn làm báo cáo. Tệ hơn, tôi còn hình thành thói quen chuồn khỏi phòng nghiên cứu để ngủ trộm trong phòng họp như hồi trước. Và vì bàn tôi giấy tờ chất như núi nên tôi ăn trưa trong phòng vệ sinh nữ. Mọi người ở văn phòng ngày càng tránh mặt tôi. Một lần ở trong thang máy tôi nghe trộm một phụ nữ thì thào sau lưng tôi, “Nghe nói cô ta cứ lặng lẽ như ma ấy.” Nhưng tôi chẳng còn quan tâm tới người khác nghĩ gì, tôi chỉ sống thật vào ban đêm. Hy vọng tạo ra được một sự cân bằng chỉ là hão huyền.
Một ngày tháng Mười hai sau khi gặp Yoshizaki và vui vẻ với ông ta ở khách sạn, tôi đi bộ về chỗ của mình trước tượng thần Jizo và lôi ví tiền ra đếm. Tôi cảm thấy rất hài lòng. Yoshizaki vẫn thường trả cho tôi ba mươi nghìn yen mỗi lần gặp mặt nhưng đêm nay khi tôi tặng cho ông ta một tập tài liệu các bài viết kinh tế mà tôi sưu tầm được thì ông ta cho tôi thêm mười nghìn yen. Trước phản ứng tích cực ấy tôi quyết định sẽ tiếp tục sưu tầm các bài báo cho ông ta. Đang nghĩ tới đó thì tôi để ý thấy phía trước tượng thần Jizo đã có một người đàn ông đang đứng.
“Này, cô em.”
Anh ta mặc quần xếp ly, áo khoác phi công màu trắng, đằng trước có thêu hình một con sư tử màu vàng. Tóc anh ta húi cua. Tôi rảo bước vì nghĩ rằng đó là một khách hàng.
“Anh đang đợi tôi đấy à?” tôi niềm nở lên tiếng trước. “Anh có muốn vui vẻ một chút không?”
“Vui vẻ một chút? Với cô á?”
Anh ta phá ra cười vẻ nhạo báng rồi đưa tay vuốt mái tóc cụt lủn của mình.
“Tôi không lấy nhiều tiền đâu.”
“Chờ chút, cô không biết tôi là ai phải không?”
“Ý anh là sao?”
Người đàn ông thọc hai tay vào túi quần khiến phía trước quần anh ta phồng lên như đèn lồng giấy.
“Tôi làm việc cho Bang hội Shoto, quản lý khu vực này. Cô là người mới, đúng không? Chúng tôi được báo là có một cô gái mới đứng ở chỗ tượng thần Jizo nên tôi tới đây kiểm tra. Cô ở đây từ khi nào vậy?”
Khi nhận ra hắn là thành viên của một băng đảng yakuza tới đây để thu tiền bảo kê thì tôi trở nên cảnh giác, lùi lại vài bước.
“Tôi mới ở đây được hai tháng. Tôi thế chỗ mụ Marlboro.”
“Bà cô đó á? Bà ta chết rồi, cô biết không?”
“Anh không nói đùa đấy chứ? Bà ấy chết như thế nào?”
“Tôi đoán là bà ta bị ốm, nặng tới mức không thể ra đây đứng được.”
Hắn ta trả lời nhát gừng, rõ ràng đó không phải mối quan tâm của hắn.
“Nhưng đó là tin hôm qua rồi. Còn hiện giờ, quan trọng hơn là cô phải nghĩ tới việc nhờ bang hội chúng tôi bảo vệ. Phụ nữ đứng đây một mình rất là nguy hiểm. Ngay hôm trước có một cô gái gọi bị khách hàng đánh đập tàn nhẫn. Vỡ cả đầu. Chỉ cần nhìn không đúng chỗ với mấy tay đó là chúng phát điên lên ngay. Phụ nữ ra ngoài mà không có bảo vệ thì quá là nguy hiểm.”
“Cán ơn anh, nhưng tôi không sao.”
Tôi túm chặt lấy túi xách của mình, lo lắng về số tiền trong ví và lắc đầu quầy quậy.
“Cô nghĩ vậy vì cô chưa nhìn thấy những gì mà tôi đã chứng kiến. Chỉ cần gặp phải một tay khách hàng không ra gì là xong. Bang hội chúng tôi sẽ trông chừng cho cô. Chỉ lấy cô năm mươi nghìn yen một tháng thôi. Quá rẻ, đúng không nào?”
Năm mươi nghìn yen? Hắn ta đúng là đang nói đùa. Không có lý nào tôi lại đồng ý với cái giá đó.
“Tôi rất lấy làm tiếc nhưng tôi không kiếm đủ để trả nổi số tiền đó cho anh. Tôi không thể trả được năm mươi nghìn yen.”
Tay yakuza nhìn xoáy vào mặt tôi. Biết là hắn đang đánh giá đối thủ nên tôi cũng nhìn lại khiến hắn bật cười.
“Thôi được rồi. Để xem tình hình thế nào. Tôi sẽ để cô nghĩ lại. Nhưng cô sẽ sớm nhận được tin của tôi đấy!”
“Hiểu rồi!”
Tên yakuza đi xuống con phố dẫn ra ga Shinsen. Tôi biết là hắn ta sẽ quay trở lại. Hẳn có cách nào đó để thoát khỏi vụ này, tôi liếm môi nghĩ ngợi. Tôi không lấy làm ngạc nhiên khi thấy tên yakuza thử bắt nạt một người đơn thương độc mã như tôi. Bọn chúng hẳn đang thử tôi. Tôi lôi quyển sổ ghi chép ở trong túi ra và cố cộng trừ trong bóng tối số tiền mà tôi kiếm được trong hai tháng qua. Tôi kiếm được khoảng năm mươi nghìn yen một tháng. Rõ ràng tôi không muốn mất số tiền đó vào tay bọn yakuza. Tôi lưỡng lự vì mới chỉ kiếm được một nửa số tiền một trăm triệu yen mà tôi đề ra.
“Này cô? Có mở hàng không đấy?”
Tôi mải mê tính toán thu nhập tới mức không nhận ra một người đàn ông đã xuất hiện trước mặt tôi từ lúc nào. Trong giây lát tôi cứ tưởng gã yakuza quay lại với đồng bọn của mình nên nghi ngại nhìn quanh. Nhưng người đàn ông đứng trước mặt tôi rõ ràng là một kẻ vô gia cư. Ông ta khoảng năm mươi tuổi, mặc một chiếc áo khoác màu đen, quần kiểu đồng phục màu xám. Ông ta xách theo hai cái túi vải cáu bẩn, và một chiếc xe kéo đồ rệu rã.
“Làm việc chứ.” Tôi vội vàng nhét quyển sổ ghi chép vào trong túi.
“Chuyện gì đã xảy ra với người phụ nữ đứng tuổi vẫn hay đứng ở đây?”
“Bà ấy chết rồi. Ốm chết.”
Người đàn ông vô gia cư há hốc miệng ra. “Cô không đùa đấy chứ? Tôi lỡ hẹn một lần và bà ấy ra đi vĩnh viễn như thế? Bà ấy đúng là một người tử tế. Rất tốt bụng.”
“Ông à, có phải ông là một trong những khách quen của mụ Phù thủy Marlboro không? Nếu vậy thì tôi có thể phục vụ ông.”
“Thật sao?”
“Ông là người vô gia cư đúng không?”
Quần áo ông ta mặc trên người trông không bẩn như những thứ mà ông ta kéo theo. Ông ta có vẻ ngần ngại khi nghe tôi hỏi vậy, đầu hơi cúi xuống.
“Ừ, thì sao?”
“Thì tôi cũng chả ngại.”
Vô gia cư hay không, khách hàng vẫn là khách hàng. Tôi gật đầu đồng ý với ông ta và bắt đầu tính toán các bước tiếp theo. Ông ta thở phào nhẹ nhõm và quan sát xung quanh.
“Vấn đề là tôi không có tiền để trả tiền khách sạn nên bà ấy thường làm chuyện đó ở một khu đất trống gần nhà ga.”
Một khu đất trống? Kể ra cũng hơi quá nhưng nếu có thể tàu nhanh thì cũng không tệ lắm. Miễn là tiền đến tay còn làm chuyện đó ở đâu chả được.
“Ông có thể trả tôi bao nhiêu?”
“Khoảng tám nghìn.”
“Ông trả bà ấy bao nhiêu?”
“Ba nghìn, cũng có khi là năm nghìn. Nhưng cô còn trẻ, tôi thấy hơi tệ nếu không trả hơn một chút.”
Tự nhiên có người khen mình trẻ cũng thấy sướng. Tôi giơ tám ngón tay lên, tinh thần phấn chấn. “Được rồi, vậy thì tám nghìn đi.”
Chúng tôi sóng bước đi về phía nhà ga Shinsen. Lên tới lưng chừng dốc nơi có thể nhìn xuống toàn cảnh sân ga, có một khoảng đất trống. Có vẻ như người ta đã dọn dẹp, giải tỏa để xây dựng một tòa nhà mới. Giàn giáo đã được dựng lên, vật liệu xây dựng chất thành đống. Một khoảnh đất trống không đến nỗi tệ. Tôi cởi áo khoác giữa bóng tối của các giàn giáo. Người đàn ông vô gia cư đặt túi xuống bên cạnh và thì thào vào tai tôi.
“Để tôi đưa vào từ phía đằng sau nhé!”
“Được thôi.”
Tôi đưa cho ông ta một chiếc bao cao su rồi quay lưng lại, đặt hai tay lên giàn giáo và cong mông lên. “Trời lạnh, ông làm nhanh lên lên cho.”
Ông ta bắt đầu đi vào bên trong tôi. Ông ta là người như thế nào? Ông ta từ đâu đến? Chừng nào được trả tiền thì tôi chả để ý tới mấy chuyện đó. Giờ tôi suy nghĩ mạnh mẽ và đơn giản thế thôi. Nhận ra điều đó khiến tôi thấy vui. Ông ta đi vào tôi dồn dập nhiều lần trước khi kết thúc. Tôi lấy túi khắn giấy mà công ty tín dụng Takefuji phát không ở ga Shibuya ra lau chùi. Ông khách kéo quần lên và bảo, “Cám ơn. Cô thật là tử tế. Tôi rất trân trọng điều đó. Tôi sẽ lại tìm cô khi nào tôi có tiền.”
Rồi ông ta ấn một cục tiền bẩn thỉu vào tay tôi. Tôi vuốt phẳng lại những tờ tiền nhàu nát trong khi đếm chúng, đúng tám nghìn chuẩn. Tôi nhìn người đàn ông vô gia cư đi khỏi khoảnh đất trống và nhét tiền vào ví. Chiếc bao cao su mà ông ta vứt xuống bãi cỏ dập nát, xơ xác là do tôi lấy ở khách sạn mà tôi vừa đi với Yoshizaki. Đúng thế, tôi sẽ biến nơi này thành bãi rác, tôi sẽ tàn phá mọi nẻo đường mà tôi qua. Tôi sẽ làm những gì tôi muốn. Tôi nhìn lên bầu trời đêm lạnh lẽo. Cây cối run rẩy nhưng trong lòng tôi như mở cờ. Tôi chưa bao giờ được tự do hay hạnh phúc như thế này. Tôi có thể thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của đàn ông. Tôi là một phụ nữ tốt.
Đêm đó khi trở lại chỗ tượng thần Jizo tôi nhìn thấy một người phụ nữ đứng trên địa giới mà tôi vừa thừa hưởng từ mụ Phù thủy Marlboro. Tệ hơn nữa, cô ta lại là người nước ngoài. Tôi vô cùng tức tối. Nhưng khi lại gần thì tôi nhận ra đó là Yuriko. Tuy nhiên cô ta không nhận ra tôi. Cô ta cứ ngây ra nhìn, trông vẫn ngớ ngẩn y như hồi đi học. Tôi nhìn cô ta soi mói. Cô ta đã từng một thời tự hào biết bao về bộ ngực đồ sộ của mình. Giờ trông chúng chả ra hình thù gì, cứ như phụ nữ đã có con. Những nếp nhăn ở khóe mắt cô ta sâu hoắm và cộm phấn nền. Tệ hơn nữa, cô ta lại còn có tới hai cằm. Cô ta mặc một chiếc áo da màu đỏ, váy mini jupe siêu ngắn màu bạc lóng lánh.
“Yuriko!”
Yuriko nhìn tôi ngỡ ngàng. Cô ta vẫn chưa đoán ra tôi là ai. “Cô là ai?”
“Cô không nhớ sao?”
Tôi đã thay đổi một cách ngoạn mục tới mức Yuriko không nhận ra tôi. Trái lại trông cô ta thật kinh dị. Điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Phải cười lên mới được. Một cơn gió lạnh từ phương Bắc ập đến. Trông Yuriko có vẻ lạnh, cô ta khép chặt áo lại trước ngực. Tôi thì chả ngại gió lạnh hay những thứ tương tự. Tôi vừa làm việc giữa một bãi đất hoang đấy thôi. Tôi chả tin là cô có thể làm được những việc tương tự, thưa cựu mỹ nhân. Tiện nữ! Cô có thể sinh ra để làm điếm và có thể vẫn còn vài mánh khóe nhưng Chúa ơi, giờ cô mới xấu xí làm sao.
“Có phải chúng ta đã gặp nhau ở một câu lạc bộ nào đó không?” Yuriko khó nhọc lên tiếng.
“Đoán tiếp đi. Mà cô già nhanh thế. Nhìn những nếp nhăn trên mặt cô này. Người ngợm thì nhão nhoét ra hết thế kia. Tôi gần như không nhận ra cô nữa!”
Yuriko cau mày và nghển cổ ra nhìn tôi cho rõ hơn. Dáng điệu của cô ta vẫn y như trước. Cô ta vốn quen là trung tâm của mọi sự chú ý nên ngay cả những cử động nhỏ nhất của cô ta cũng có cái gì đó vô cùng thanh thoát, vương giả. Cô ta từng xinh đẹp và nổi tiếng tới mức khiến ai cũng sinh lòng ghen ghét, đố kỵ.
“Khi còn trẻ, hai chúng ta cứ như mặt trăng với mặt trời. Nhưng nhìn chúng ta bây giờ thì chả khác nhau là mấy. Có thể nói là chúng ta giờ cùng một giuộc hay chính xác hơn thì cô còn kém phần tôi, thua tôi một tới hai bậc. Giá mà tôi có thể chưng cô ra cho đám bạn bè của cô!”
Yuriko nhìn tôi chăm chú. Phải, tôi có thể nhìn thấy sự căm ghét trong cái nhìn ấy. Đôi mắt hiểu được mọi chuyện đang diễn ra xung quanh mình ấy, mặc dù chủ nhân của nó cố tỏ ra thờ ơ. Tôi nhớ tới chị gái của Yuriko. Không hiểu cô ta có biết Yuriko đã trở nên xấu xí như thế nào không? Tôi những muốn gọi cho cô ta ngay lập tức. Cô ta có một mối mặc cảm với Yuriko mà cô ta không tài nào rũ bỏ được nên tôi hình dung ra cô ta hẳn đang sống một cuộc đời khốn khổ.
“Cô là Kazue Sato đúng không?”
Yuriko cuối cùng cũng nhìn thấu lớp vỏ bọc của tôi. Giọng cô ta có vẻ rất coi thường. Không kìm nổi tức giận, tôi xô cô ta một cú thật mạnh. Tay tôi như lún vào trong cái cơ thể xôi thịt của cô ta.
“Cô đoán đúng rồi đấy! Tôi là Kazue. Mà cô đoán gì mà lâu thế. Đây là đất của tôi, cô biết không? Cô không thể đứng đây để đón khách đâu nhé!”
“Đất?”
Đúng là đồ ngốc. Cô ta vẫn không hình dung ra tôi đang làm gì ở đây. Tôi không thể tin nổi trên đời này lại có người chậm hiểu thế. Việc tôi làm gái khó tin tới vậy sao?
“Thì tôi đứng đường.”
“Tại sao lại là cô chứ?”
“Thế cô thì sao?”
Câu trả lời của tôi có vẻ khiến Yuriko giật mình. Trông cô ta có vẻ lưỡng lự không muốn trả lời nên tôi hỏi lại.
“Thế tại sao cô lại làm nghề này?”
Đó là một câu hỏi đáng suy nghĩ. Kể từ khi học cấp hai, Yuriko đã dọn đường cho mình bằng cách chơi đùa với đám đàn ông. Một cô gái xinh đẹp nhưng rỗng tuếch như Yuriko không tài nào sống nổi nếu thiếu đàn ông. Trái lại tôi là một cô gái thông minh có thể sống mà không cần đàn ông. Tuy nhiên cả hai chúng tôi đều trở thành giá điếm, tình cờ chạm trán nhau trước tượng thần Jizo. Hai dòng chảy về cùng một hướng. Đó hẳn là số phận và điều đó khiến tôi cảm thấy hoan hỷ.
Yuriko bắt đầu nài nỉ. “Cô có thể cho tôi sử dụng chỗ này những đêm cô không tới được không?”
Thực tế thì tôi cũng khó có thể đứng đây mở hàng cả ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm. Sự tồn tại của tôi ở công ty có lay lắt thế nào đi nữa thì chắc tôi cũng không có ý định nghỉ việc thực sự. Tôi cần tiền lương công ty để nuôi mẹ tôi. Với lại thỉnh thoảng cho Yuriko mượn đất còn tốt hơn chán vạn để một người là tới đó kiếm ăn lúc tôi vắng mặt. Rồi lại còn vấn đề với lũ yakuza. Tôi lo rằng chúng sẽ tiếp tục bắt ép tôi trả tiền bảo kê. Nhìn cơ thế xuống cấp trầm trọng của Yuriko tôi chợt nảy ra một ý định.
“Cô muốn dùng chỗ của tôi?”
“Cô không ngại chứ?”
“Được thôi, nhưng với một điều kiện.” Tôi tóm lấy tay Yuriko. “Tôi không ngại cô sử dụng chỗ này khi tôi vắng mặt nhưng cô phải ăn mặc giống tôi, hiểu chưa?”
Vào những đêm mà tôi không xuất hiện, Yuriko sẽ đứng đây thế chỗ cho tôi, giả làm tôi. Thật là sáng suốt.