Chương 38
NGÀY HAI LĂM THÁNG HAI
SHIBUYA: MỘT NGƯỜI SAY RƯỢU, 3.000 YEN
Tôi liên tục gặp rủi ro sau lần chạm chán Zhang. Cách đây hai tuần tôi vào khách sạn với một gã có khuynh hướng ác dâm, thống dâm từng ra tù vào tội và bị hắn đánh cho biến dạng mặt mũi. Hậu quả là tôi đã phải nghỉ làm trong một tuần. Nhưng khi lành lặn trở lại tôi cũng không thể bói đâu ra khách. Sau năm ngày ế ẩm thì tôi vớ phải một tay ác dâm. Tôi cũng đã gọi điện cho Yoshizaki nhiều lần nhưng ông ta lấy cớ bận chuẩn bị cho kỳ thi đầu vào để thoái thác. Tôi cũng thử liên lạc với Arai nhưng ông ta bị gửi tới trụ sở chính ở Toyama nên không gặp được. Tôi chỉ mất thời gian một cách vô ích, đêm nào cũng lẳng lặng đứng trước tượng thần Jizo chờ đợi những vị khách không bao giờ tới. Tôi bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn với tình trạng vô vọng của chính mình. Trong những tháng mùa đông lạnh lẽo chả có mấy đàn ông lai vãng xung quanh. Thế nên tôi quyết định sẽ đi dọc theo khu giải trí Dogenzaka lúc nào cũng rực rỡ ánh đèn.
Công việc ban đêm của tôi đem lại tiền mặt. Số tiền này mang lại cảm giác khác hẳn so với tiền lương chuyển trực tiếp vào tài khoản ngân hàng của tôi. Tôi thích sờ vào những tờ tiền giấy tới mức khó cầm lòng lại được. Mỗi lần bỏ tiền vào máy ATM để gửi vào tài khoản tiết kiệm là tôi lại không khỏi chạnh lòng và thường thốt lên lời tạm biệt khi nhìn thấy chúng biến mất. Nhưng không có khách thì cũng chả có tiền. Và nếu tôi không thể kiếm ra tiền thì cuộc sống bên ngoài của tôi cũng kể như chấm dứt. Sự tồn tại của tôi với tư cách một con người sẽ hoàn toàn bị phủ nhận. Yuriko có ý gì khi nói “để được gặp thần chết”? Tôi không khỏi hãi hùng khi nghĩ tới cái ngày đó.
Tôi lao xuống sân ga tàu điện ngầm chuyến Ginza. Tôi cần phải tới Shibuya trước khi những cô gái điếm khác bắt hết khách.
“Không thể nào! Tôi không thể nào tin nổi cô ta lại có thể làm một việc như vậy!” Sân ga rất ồn nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy cuộc chuyện trò giữa hai người phụ nữ có vẻ là nhân viên văn phòng đang đứng chờ tàu phía trước tôi. Một người mặc áo khoác màu đen rất hợp mốt, người kia áo choàng màu đỏ. Cả hai đều đeo những chiếc túi xách tay hàng hiệu và trang điểm khéo léo.
“Một người làm ở ban kinh doanh là anh ấy nhìn thấy cô ta lảng vảng ở khu Maruyama và có vẻ như đang cố bắt khách.”
“Cô không đùa đấy chứ? Thật kinh tởm. Mà tôi thật không tin nổi có người đàn ông nào lại muốn bỏ tiền ra để ngủ với cô ta.”
“Tôi biết. Thật là không thể tin nổi nhưng có vẻ như đó là sự thật. Càng ngày cô ta càng trở nên gớm ghiếc. Ai cũng tránh dùng nhà vệ sinh ở tầng mười một vì cô ta ăn trưa ở đó. Cô ta uống nước thẳng từ vòi ra, chả có ly cốc gì. Nghe người ta kể thế.”
“Tại sao họ vẫn chưa đuổi việc cô ta nhỉ?”
Họ đang nói về tôi. Tôi đứng đó thảng thốt, đầu óc quay cuồng. Vậy là tôi đã trở thành trọng tâm của mọi sự chú ý. Nhưng giống như những người đàn ông và phụ nữ đang chờ tàu khác, xếp thành ba hàng trước mỗi cửa lên xuống một cách cực kỳ nghiêm chỉnh, hai người đàn bà ấy hoàn toàn không để ý tới tôi đang đứng ngay sau họ. Điều đó vừa khiến tôi thở phào vừa khiến tôi thất vọng. Nhưng tôi đã không làm gì sai. Tôi vỗ nhẹ lên vai người phụ nữ mặc áo choàng màu đen.
“Xin lỗi.”
Cô ta quay lại nhìn tôi, sửng sốt.
“Tôi phải nói cho cô biết rằng tôi làm đúng mọi công việc được giao ở phòng nghiên cứu. Tôi là trợ lý giám đốc và hơn nữa, một trong những báo cáo mà tôi viết đã giành được giải thưởng báo chí. Không có lý do gì mà tôi bị công ty sa thải.”
“Tôi xin lỗi.”
Hai người phụ nữ vội tách ra khỏi hàng và chạy đi chỗ khác. Tôi cảm thấy vô cùng khoái trá. Đồ chó cái ngu ngốc. Không có lý do nào mà tôi lại bị đuổi việc. Hôm nào cũng vậy, tôi bận rộn cả ngày ghim lại những bài báo có ích. Ông giám đốc văn phòng chả nhắc gì tới những vệt bầm tím trên mặt tôi từ trận đòn hồi tuần trước. Tất cả những gì bọn người trong văn phòng phải làm là nhìn thấy sự bận bịu của tôi và ngưỡng mộ công việc của tôi. Ha ha, tôi đứng đó lẩm bẩm với chính mình, lòng đầy mãn nguyện, trong lúc đoàn tàu từ từ tiến vào sân ga.
Tôi trang điểm trong nhà vệ sinh ở tầng hầm tòa nhà 109. Những vệt bầm tím vẫn còn đễ nhận thấy xung quanh hai gò má nên tôi trát một lớp phấn nền thật dày để che chúng đi. Sau đó tôi quét phấn phủ lên trên. Tôi gắn mi giả vào mi trên và mi dưới để mắt trông to hơn. Sau đó tôi kết thúc bằng việc đội một mớ tóc giả lên đầu. Tôi mỉm cười nhìn mình trong gương. Cô thật là xinh đẹp! Hoàn hảo! Tôi để ý thấy những cô gái xung quanh đều há hốc mồm nhìn tôi. Tôi không thèm quay lại và hét vào hình phản chiếu của họ trong gương, “Các người nhìn gì? Đây không phải rạp xiếc!”
Họ nhanh chóng nhìn đi chỗ khác và làm ra vẻ vô tội. Một người trong số họ cười mỉa nhưng tôi chả thèm quan tâm. Tôi sừng sộ chen qua đám nữ sinh trung học đang đứng xếp hàng vào nhà vệ sinh và bỏ đi.
Gió thổi rát trên những ngọn cây khi tôi mệt mỏi leo dốc tới Dogenzaka. Cách tôi vài bước, một người đàn ông trung niên đeo cặp tài liệu bước đi một mình. Khi gần đuổi kịp ông ta tôi liền gọi to: “Xin chào, ông có muốn vui vẻ một lát không?”
Ông ta liếc nhanh về phía tôi rồi tiếp tục bước đi như thể không nghe thấy gì.
“Thôi nào. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Và cũng không mất nhiều tiền nữa.”
Ông ta đột ngột dừng lại và bảo tôi, “Biến đi!”
Tôi vẫn nhìn ông ta giả vờ như không hiểu.
“Cút mẹ mày đi!” Ông ta quát tôi rồi vội vàng bỏ đi. Ông ta có vấn đề gì vậy? Tôi cảm thấy một cơn giận dữ đang dâng lên nhưng cố kiềm lại được. Một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi đang đi ngược lại phía tôi, trông đúng kiểu viên chức nghèo ăn lương ngày tám tiếng.
“Chào ông, ông có muốn vui vẻ một chút không?”
Ông ta đi vụt qua mặt tôi chả buồn trả lời. Vừa leo lên dốc tôi vừa mời gọi tất cả những người đàn ông trung niên mà tôi gặp ở dọc đường. Phần lớn bọn họ chỉ phớt lờ tôi và đi tiếp. Tôi thậm chí còn cả gan mời chào cả một người đàn ông chưa tới ba mươi tuổi nhưng anh ta giận dữ nhìn tôi cự tuyệt và xua tay. Đúng lúc đó tôi cảm thấy có vật gì đó liệng thẳng vào một bên mặt tôi và rơi xuống đất. Tôi nhìn xuống vỉa hè, thì ra là một chiếc khăn giấy vo viên. Nhìn lên thì thấy một thanh niên mặc quần jean đang đứng tựa vào thanh chắn tàu cạnh vỉa hè xì mũi. Anh ta phá ra cười rồi ném một viên giấy bẩn thỉu khác vào người tôi. Tôi vội vàng bỏ đi. Có nhiều người đàn ông rất thích hành hạ các cô gái điếm và cách tốt nhất là nên tránh họ ra. Tôi rẽ vào một con phố nhỏ với nhiều cửa hàng san sát và túm lấy áo một viên chức vừa bước ra khỏi một quán rượu rẻ tiền. Cổ tay áo ông ta sờn hết cả. Trông ông ta chắc chả có nhiều tiền.
“Này ông, có muốn hội hè chút không?”
Ông ta quát vào mặt tôi, hơi thở nồng nặc mùi rượu, “Cút đi cho khuất mắt tao. Tao vừa được bữa rượu ngon, đừng có làm hỏng hết bánh kẹo.”
Những người bán hàng rong trước cửa mấy quán rượu nhìn thấy vậy thì phá lên cười. Họ vỗ vai nhau và nhìn tôi vẻ giễu cợt. “Đúng là một con quỷ gơm ghiếc!” một người nói.
Ở tôi có gì gớm ghiếc tới vậy? Bối rối, tôi tiếp tục lang thang dọc theo con phố tất bật đông đúc đó. Đây chính là chỗ mà Arai đã lên tiếng gạ gẫm tôi trước đó, thậm chí bây giờ còn có nhiều người say rượu hơn lần trước còn tôi thì trông xinh đẹp hơn gấp nhiều lần mà tại sao đàn ông lại tỏ ra khó chịu tới vậy khi tôi gọi họ?
Tôi tới trước tòa nhà có văn phòng của Juicy Strawberry, đại lý gái gọi mà tôi làm việc trước đây. Tôi tự hỏi không biết họ có chịu nhận tôi vào lại không. Nhưng nghĩ tới những điều kiện mà gã môi giới viện ra để đuổi việc tôi thì khả năng họ sẽ cho một cơ hội thứ hai là rất ít. Tôi đứng đó nhìn chiếc cầu thang hẹp dẫn lên văn phòng và cân nhắc.
Đúng lúc tôi đi tới quyết định và bắt đầu leo lên cầu thang tới văn phòng Juicy Strawberry thì cửa bật mở, một người đàn ông bước ra ngoài và đi xuống. Người đàn ông này to béo quá cỡ, cái cằm đôi của anh ta núng nính đồ sộ tới mức tôi gần như không thể nhìn thấy mặt của anh ta. Cầu thang thì hẹp nên dù tôi có gầy tới đâu đi nữa thì ông béo kia cũng không thể nào chen qua được. Vậy nên tôi lùi lại và kiên nhẫn chờ cho anh ta đi qua. Sau khi xuống khỏi cầu thang anh ta giơ tay lên chào tôi và nói, “Xin lỗi,” rồi nhìn tôi từ đầu tới chân vẻ đánh giá.
Không bỏ lỡ bất cứ cơ hôi nào, tôi lại phun ra câu cửa miệng của mình: “Không có gì. Mà này anh có muốn hội hè tí không?”
“Cô nói tôi á? Mà cô ư?”
Anh ta cười khẩy. Giọng anh ta rất khó chịu, như bị tắc nghẹn trong đám mỡ. Nhưng có cái gì đó rất quen thuộc. Tôi nghiêng đầu sang một bên, bối rối. Theo bản năng, tôi không quên chống một ngón tay dưới cằm để làm duyên. Có vẻ như anh ta cũng nghiêng đầu sang một bên vẻ suy nghĩ nhưng thật khó xác định dưới một núi mỡ như thế.
“Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó thì phải?”
“Tôi cũng vừa mới nghĩ vậy.”
Khi anh ta bước hẳn xuống khỏi cầu thang thì tôi thấy anh ta cũng chả cao hơn mình là mấy. Anh ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi một cách thô lỗ. Mắt anh ta trông như mắt rắn.
“Có lẽ cô đã từng làm việc với tôi trước đây? Tôi biết là chúng ta đã từng gặp nhau.”
Nhìn anh ta nói tôi đột nhiên nghĩ tới một người tôi biết trước đây. Chính là Takashi Kijima, không còn nghi ngờ gì nữa. Anh ta chính là cậu bé mà tôi mê mẩn tới mức đã viết thư tỏ tình hồi trung học. Câu bé mảnh khảnh như một lưỡi dao ngày trước giờ bị vùi dưới một núi thịt thế này.
“Chờ chút! Có phải chị là bạn của chị gái Yuriko đúng không?” Cậu ta vắt óc ra để nhớ xem tên tôi là gì. “Chị học trước tôi một năm…”
“Tôi là Kazue Sato.”
Tôi phải gỡ bí cho cậu ta vì nếu không chắc sẽ phải đứng đây dài dài. Kijima thở phào nhẹ nhõm. “Đúng là lâu quá rồi!” cậu ta nói giộng thân thiện đến đáng ngạc nhiên. “Phải tới hơn hai mươi năm rồi kể từ ngày tôi bỏ học.”
Tôi đăm chiêu gật đầu vì đang mải quan sát cách ăn mặc của Kijima. Cậu ta mặc một chiếc áo choàng màu camel giống như len cashmere, tay phải đeo một chiếc nhẫn hột xoàn và một chiếc vòng nặng trịch. Mái tóc uốn quăn của cậu ta đã lỗi mốt nhưng trông cậu ta vẫn có vẻ ăn nên làm ra. Vậy tại sao cậu ta vẫn làm nghề dẫn gái? Và thế quái nào mà hồi xưa tôi lại bị lôi cuốn bởi cậu ta cơ chứ? Ý nghĩ đó khiến tôi bật cười.
“Có gì mà buồn cười thế?”
“Tôi đang tự hỏi sao hồi xưa tôi lại phát rồ lên vì cậu cơ chứ.”
“Tôi nhớ chị có gửi thư cho tôi. Những bức thư đó rất ý nghĩa.”
“Tôi mong là cậu quên hết những chuyện đó đi.” Đó chính là lần mất mặt nhất trong đời tôi. Nhưng tôi ngậm miệng không nói gì, tìm cách hạ hỏa để tiếp tục mồi chài Kijima.
“Kijima này, cậu nghĩ sao nếu chúng ta đi đâu đó vui vẻ một chút?”
Kijima lập tức xua tay phản đối.
“Không thể có chuyện đó. Tôi là người đồng tính và tôi xong rồi. Nên đừng phí công vô ích.”
Thì ra là thế! Tôi mới ngu làm sao! Không phải vì tôi không xứng đáng với cậu ta mà là tôi đã đặt hy vọng vào một việc không bao giờ có xác suất xảy ra.
“Vậy sao, vậy thì hẹn gặp lại cậu sau nhé.”
Tôi nhún vai và bỏ đi.
Kijima đuổi theo, thở hồng hộc rồi túm lấy vai tôi và bảo: “Kazue, đợi đã. Chuyện gì đã xảy ra với chị thế?”
“Ý cậu là gì?”
“Ý tôi là trông chị khác quá. Chị làm gái thật đấy à? Tôi nghe nói chị là nhân viên của Hãng Kiến Trúc và Công trình G cơ mà. Chuyện gì đã xảy ra với công việc đó của chị vậy?”
“Chả có chuyện gì.” Tôi hất vai ra khỏi tay cậu ta. “Tôi vẫn đang làm việc ở đó. Trợ lý giám đốc phòng nghiên cứu.”
“Bái phục! Vậy là chị đứng đường buổi đêm? Phụ nữ thật may mắn. Có thể kiếm tiền bằng cuộc sống hai mặt.”
Tôi quay ra nhìn Kijima. “Trông cậu cũng khác, cậu có biết là cậu béo đến mức tôi gần như không nhận ra.”
“Ừ, thì cả hai chúng ta đều không còn như trước đây nữa.”
Không đúng, tôi thầm phản đối cậu ta. Tôi vẫn mảnh mai và xinh đẹp. “Hôm trước tôi có gặp Yuriko. Cô ấy cũng thay đổi rất nhiều,” tôi nói ra.
“Yuriko! Chị không nói đùa đấy chứ?”
Kijima nhắc đi nhắc lại tên Yuriko nhiều lần đầy xúc động “Yurikko, cô ấy ổn chứ? Tôi đã mất liên lạc với cô ấy một thời gian và vẫn tự hỏi không hiểu cô ấy ra sao rồi.”
“Kinh lắm. Vừa béo vừa xấu. Tôi thật không tin nổi một người xinh đẹp như thế lại có thể trở nên xấu xí đến vậy. Trước đây hai người chúng tôi giống như mặt trăng với mặt trời. Thật ra thì vẫn vậy nhưng tôi chỉ không tài nào hiểu nổi sao trước đây lại từng ghen tị và oán giận cô ấy đến thế.”
Kijima gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
“Giờ cô ấy cũng đứng đường như tôi. Cô ấy phải sống gấp lên rồi chết, chả thiết gì tới sự đời. Cậu chính là người đã đẩy cô ấy vào con đường này đúng không?”
Kijima trông có vẻ phật ý vì lời buộc tội của tôi. Cậu ta chau mày, tay vân vê mấy chiếc cúc áo khiến chúng như sắp tuột ra tới nơi. Rồi cậu ta ngửa mặt nhìn trời và buông ra một tiếng thở dài não nề.
“Kijima, cậu làm việc ở đây đấy à?”
“Không. Tôi có quen biết với ông chủ của Juicy Strawberry nên ghé qua xem công việc làm ăn của ông ta thế nào. Chị thì sao?”
“Tôi từng làm việc ở đó. Gần đây trời lạnh quá, tôi quay lại xem có kiếm được vị trí tạm thời nào không. Tôi có thể nhờ cậu nói hộ một tiếng được không.”
Mặt Kijima sượng lại và cậu ta lắc đầu quầy quậy.
“Chả giúp gì được đâu. Tôi mà là chủ thì tôi cũng chả thuê chị. Chị không còn phù hợp để làm gái gọi nữa, thậm chí quá già để đóng vai gái điếm kinh nghiệm. Chị nên quên chuyện tôi làm việc ở một chỗ như thế này đi.”
“Tại sao?” tôi phẫn nộ hỏi.
“Thì nhìn chị mà xem! Chị đã đi quá giới hạn. Phải hạ mình gạ gẫm tới một kẻ như tôi thì chị hẳn đã lâm vào tình thế vô cùng tuyệt vọng. Chỉ còn mỗi cách là đứng đường thôi. Với lại chị đang làm một loại công việc mà những cô gái gọi bé bỏng yếu ớt với làn da mỏng manh kia không đủ sức lực cũng như can đảm chấp nhận.”
“Tôi cũng rất nhạy cảm, cậu biết đấy. Tôi luôn có điều phiền muộn.”
Kijima ngờ vực, khóe miệng trễ xuống và giễu cợt.
“Đúng thế. Trông chị như gió thổi cũng bay. Nhưng khi chị máu lên thì tôi cược là chả gì có thể ngăn chị lại được. Chị ra đứng đường là vì chị thích thế đúng không? Với lại chắc chị cũng muốn chọc gậy bánh xe, làm bẽ mặt công ty mình nữa.”
“Chứ cậu nghĩ sao? Đó là cách duy nhất để tôi có được một tí chủ động đối với cuộc đời mình. Kể từ khi vào làm, người ta đã chả coi tôi ra cái thá gì. Tôi làm việc hiệu quả nhưng họ không thấy tôi hấp dẫn nên tôi không thể thành công được. Mà tôi thì không muốn thua cuộc.”
Kijima nghe tôi nói không xen vào nhưng lại rút điện thoại ra như thể đang sốt ruột không hiểu tôi định huyên thuyên tới bao giờ. Tôi lập tức thay đổi chủ đề.
“Cậu có danh thiếp không? Cho tôi một cái nếu cậu không ngại. Tôi không biết nhưng rất có thể tôi sẽ gọi cho cậu nếu cần.”
Kijima trông bần thần khó xử, chắc là vì không muốn dây dưa gì với tôi.
“Ý tôi là nếu Yuriko có bị chết hay làm sao.”
Về mặt Kijima lập tức trở nên nghiêm trọng và cậu ta vội vàng rút ra một chiếc danh thiếp đưa cho tôi.
“Nếu chị gặp lại Yuriko thì bảo cô ấy liên lạc với tôi.”
“Vì sao?”
“Chả có lý do gì đặc biệt.” Kijima trả lời về trầm ngâm, bàn tay múp míp siết chặt lấy chiếc điện thoại. “Chỉ là hiếu kỳ.” Kijima nói.
Hiếu kỳ, đúng là một câu trả lời khiến tôi hài lòng.
“Kijima này, đàn ông thường tìm tới tớ vì hiếu kỳ. Vậy không hiểu tại sao dạo này công việc lại trì trệ thế không biết? Đúng là chỉ sau có một đêm mà thay đổi hẳn.”
Kijima xoa cằm bảo: “Tôi đoán là ai mà qua đêm với chị hẳn làm thế vì muốn biết tại sao chị lại hạ cấp tới nông nỗi này. Tôi sẽ không gọi đó là sự hiếu kỳ, mà là cái gì đó sâu xa và đen tối hơn thế kia. Ý tôi là một người đàn ông bình thường thì hay sợ sự thật. Tôi ghét phải nói ra điều này nhưng tôi ngờ là trên đời này lại có gã đàn ông nào muốn bỏ tiền ra để ngủ với chị. Mà nếu có thì hẳn anh ta là đứa có gan đối diện với ma quỷ.”
“Ma quỷ? Tôi á?” tôi gào lên, không kiềm chế nổi sự giận dữ. “Do đâu mà cậu lại đem lời xúc phạm tôi như thế? Những gì tôi đang làm chỉ là để trả thù. Đối diện với ma quỷ? Nói thế không phải là hơi hàm hồ hay sao?”
“Trả thù? Mà chị trả thù cái gì?”
Kijima đột ngột tỏ ra quan tâm. Cậu ta nhìn tôi một lúc rồi nhanh chóng đưa mắt sang chỗ khác.
“Tôi không biếtttt!” Tôi làm bộ chu mỏ gào lên, chân giậm thình thịch. “Mọi thứ! Trả thù cho tất cả những gì không bình thường.”
“Chị làm cái trò trẻ con gì thế?” Kijima khịt mũi nhìn tôi, ra vẻ không tin vào mắt mình. “Nghe này, tôi phải đi đây. Coi chừng chị đấy, Kazue. Chị đúng là rơi xuống tận đáy rồi.” Cậu ta giơ tay vẫy tôi lấy lệ rồi quay gót đi về phía con phố nhỏ dẫn ra đại lộ.
“Cậu không thể nói chuyện với tôi như thế được, Kijima. Cậu nghĩ là tôi bị điên ư? Đúng không? Chưa ai nói như thế với tôi bao giờ, cậu đúng là đồ chuyên đi bắt nạt người khác!” tôi hét theo cậu ta.
Sự tự tin của tôi thế là tan tành, tôi đành bỏ ý định tìm việc ở chỗ đại lý Juicy Strawberry hay đứng bắt khách qua đường trên đại lộ chính dọc khu Dogenzaka. Tôi khép chặt áo khoác và khoanh tay trước ngực, vội vã trở về chỗ của mình trước tượng thần Jizo. Đứng kiên nhẫn, lặng lẽ trong bóng tối chờ khách xem ra hợp với tôi hơn.
Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ có nhiều khách sạn tình nhân, tôi để ý thấy một người phụ nữ lớn tuổi đang quan sát tôi trong bóng tối. Bà ta bước lên phía trước và nhẹ nhàng chạm vào tay tôi.
“Tôi muốn hỏi cô vài câu, cô không ngại chứ?”
Bà ta đội chiếc mũ len móc màu trắng, găng tay cùng loại và chiếc khăn hoa bằng vải polyester quàng bên ngoài áo khoác màu ghi trông cứ như kiểu cổ áo của thủy thủ. Trang phục của bà ta bất bình thường tới mức tôi không nhịn nổi cười. Bà ta dịu dàng nắm lấy tay tôi, ủ trong bàn tay đeo găng của mình rồi thì thào vào tai tôi, giọng bà ta êm ái và thánh thót, “Con không nên để mình bị trượt vào cái nghề đáng xấu hổ này. Tình thương Thiên Chúa thật là mênh mông và rộng lớn. Nhưng con cũng phải cố gắng tự vươn lên, con biết đấy. Nếu làm được điều đó thì con có thể bắt đầu lại từ đầu. Nỗi đau của con là nỗi đau của ta, sự phục tùng của con là sự phục tùng của ta. Ta sẽ cầu nguyện cho con.”
Để bàn tay lạnh cóng của mình ủ ấm trong tay bà ta thật là một cảm giác dễ chịu nhưng tôi vẫn cố vùng ra.
“Bà đang nói gì vậy? Tôi đã làm việc chăm chỉ tới gần chết để vươn lên! Cho bà biết, tôi đã từng là sinh viên xuất sắc.”
“Ta biết, ta biết. Ta cũng biết là chính điều đó khiến con tổn thương.”
Hơi thở của bà ta phảng phất mùi hương bạc hà.
“Bà biết gì chứ” Tôi mỉm cười ngạo nghễ. “Tôi vẫn xoay xở được không cần tới sự giúp đỡ của bà. Ban ngày tôi làm việc tại một công ty lớn, bà biết đấy.”
Tôi vội vàng rút thẻ công ty ra cho bà ta xem nhưng bà ta chẳng thèm đoái hoài tới nó. Thay vào đó, bà ta lôi từ trong túi ra một quyển sách màu đen và ấn nó vào ngực tôi.
“Con thích bán mình đúng không?”
“Đúng thế. Dĩ nhiên là tôi thích làm thế.”
Người phụ nữ lắc đầu. “Không, đó không phải là sự thật, đúng không? Những lời nói dối của con khiến ta đau đớn. Có phải con thực sự thích thú bị đàn ông ngược đãi? Nhìn con ngốc nghếch như vậy ta thật đau lòng. Mỗi khi nhìn thấy những phụ nữ bất hạnh như con, tim ta lại nhức nhối. Ở nơi làm việc thì con bị chủ bội bạc, ban đêm thì bị đàn ông phản bội, có phải vậy không? Đó là cõi u minh mà con phải chịu đựng. Con còn bị lừa dối bởi chính những dục vọng của mình. Con gái tội nghiệp, đáng thương. Hãy nhanh chóng mở mắt ra đối diện với sự thật.”
Khi đưa tay lên xoa đầu tôi, bà ta đã làm rơi mái tóc giả của tôi xuống. Tôi hất tay bà ta ra và hét lên, “Đáng thương ư? Bà đừng có coi thường tôi.”
Giật mình, người phụ nữ lùi lại vài bước. Tôi giật quyển Kinh thánh trên tay bà ta và ném vào tường. Quyển sách đập mạnh vào tường rồi rơi bịch xuống đất. Người phụ nữ há hốc miệng ra rồi vội vàng chạy tới định nhặt nó lên. Tôi có thể cảm thấy những trang sách mỏng đang bị xé nát dưới gót giày nhọn hoắt của tôi. Tôi thấy khoái trá vì vừa làm một việc mà tôi biết là tôi không nên.
Tôi bắt đầu chạy dọc theo con đường tối om. Cơn gió lạnh như kim châm từ phương Bắc thổi buốt hai má, tiếng giày cao gót kêu lọc cọc. Tôi thấy hân hoan sau khi hạ nhục người phụ nữ kia. Tôi dừng lại ở một tiệm tạp hóa mua một vài lon bia và một khói khô mực. Tôi khui hộp bia, vừa đi vừa uống. Dòng nước lạnh sảng khoái. Tôi ngước nhìn bầu trời đêm và cảm thấy mình thật tự do. Chưa bao giờ tôi gầy và xinh đẹp như bây giờ. Và viên mãn vì tự do.
Không chịu đựng nổi ý nghĩ phải đứng ì ra trước tượng thần Jizo, tôi chạy xuống những bậc thang bằng đá dẫn tới ga Shinsen. Lúc đi ngang qua bãi đất trống nơi tôi làm tình với người đàn ông vô gia cư lần trước, tôi quyết định rẽ vào uống nốt bia và nhậu nốt chỗ mực. Tôi chả quan tâm tới giá lạnh. Rồi tự dưng mót tiểu, tôi ngồi thụp luôn xuống cỏ, thả rông. Nghĩ tới nhà vệ sinh bẩn thỉu của Zhang, tôi thấy bãi đất này còn sạch chán.
“Này, chị gái, chị đang làm gì thế?”
Một người đàn ông đang quan sát tôi từ chỗ bậc thang. Ông ta chắc đang xỉn vì mùi rượu nồng nặc bay tới tận chỗ tôi.
“Một chuyện rất thú vị.”
“Vậy sao? Cho tôi tham gia với?”
Ông ta loạng choạng trên bậc thang. Tôi liền gạ gẫm.
“Tôi sắp chết cóng ở đây rồi. Hãy tới chỗ nào ấm hơn.”
Thấy ông ta gật đầu một cái là tôi túm lấy tay ông ta và lôi vào khu Maruyama. Tôi đưa ông ta vào khách sạn tình nhân đầu tiên mà chúng tôi nhìn thấy. Trông ông ta có vẻ là một viên chức xấp xỉ hay ngoại năm mươi. Người đàn ông nóng lên vì rượu sake nhưng nước da thì tái xám. Tôi loạng choạng lôi ông ta về cuối hành lang vì ông ta cứ ngã lên ngã xuống rồi đẩy ông ta vào một phòng.
“Tôi lấy ba mươi nghìn yen.”
“Tôi làm gì có bằng ấy tiền trong người.” Người đàn ông khẽ đổ về phía trước khi rút ví ra khỏi túi. Ông ta lấy ra một tờ hóa đơn và một thẻ đi tàu. Tôi nghĩ đã tới được đây thì phải làm cho trót. Thế nên tôi đẩy ông ta xuống giường, trèo lên người ông ta và hôn lên đôi môi ngấm rượu của ông ta. Ông ta quay phắt đi và nhìn tôi trừng trừng.
“Bỏ đi!” Ông ta phản đối. “Thôi không làm chuyện đó nữa.”
“Chờ chút. Ông là người đã lôi tôi tới đây. Tôi phải lấy ba mươi nghìn yen của tôi trước khi ông định quỵt.”
Lâu rồi tôi không có khách nên tôi không muốn ông ta đi mất. Tôi đã lâm vào tình trạng tuyệt vọng. Người đàn ông kia có vẻ mủi lòng, rút từ trong ví ra mấy tờ một nghìn yen rồi ngẩng đầu lên bảo tôi: “Tôi xin lỗi. Tất cả tôi chỉ có chừng này. Nhưng tôi sẽ không yêu cầu cô làm gì cả. Tôi sẽ đi ngay bây giờ.”
“Này, tôi làm việc cho một công ty lớn đấy. Ông không muốn biết tại sao ban đêm tôi lại đi làm gái?”
Tôi nằm nghiêng tạo dáng nhưng ông ta đóng ví lại và kéo áo khoác ngoài lên. Tôi cũng đành vội vàng thu nhặt đồ của mình vì không muốn phải trả tiền phòng. Ông khách ra khỏi phòng và đi tới bàn lễ tân xem lệ phí. Ông ta rõ ràng đã tỉnh rượu.
“Chúng tôi không làm bừa bãi trong phòng hay đụng tới bất cứ cái gì nên anh có thể lấy nửa giá được không ạ? Chúng tôi thậm chí chưa vào đó tới mười phút.”
Người lễ tân liếc vội về phía tôi. Đó là một người đàn ông trung niên, đầu đội tóc giả.
“Được thôi. Tôi sẽ chỉ lấy một nghìn năm trăm yen thôi.”
Ông khách như trút được gánh nặng, vội đưa cho nhân viên lễ tân tờ một nghìn yen. Khi người kia đưa trả lại cho ông ta năm trăm đồng tiền xu thì ông ta bảo anh ta có thể giữ lại coi như tiền boa.
“Chả nhiều nhặn gì nhưng tôi rất coi trọng sự hiểu biết của anh.”
Nghe ông ta nói vậy tôi lập tức thò tay ra. “Đợi chút. Tôi nghĩ chúng thuộc về tôi mới phải. Xét cho cùng tôi là người phải chịu đựng những nụ hôn của ông chỉ với ba nghìn yen rẻ mạt.”
Cả ông khách lẫn nhân viên lễ tân nhìn tôi ngỡ ngàng. Nhưng tôi không hề chớp mắt và cuối cùng nhân viên lễ tân phải đưa chỗ đồng xu đó cho tôi.
Đã gần tới giờ phải đón chuyến tàu cuối trong ngày. Tôi mua một lon bia khác và uống sạch. Tôi lại bước xuống những bậc thang bằng đá dẫn tới ga Shinsen. Số tiền tôi kiếm được đêm nay vỏn vẹn có 3.000 yen hay 3.500 nếu tính thêm cả số tiền bo tôi lấy lại từ tay nhân viên lễ tân. Trừ đi số tiền mua bia với mực thì tôi đâm ra lỗ. Bước xuống con phố dẫn ra nhà ga, tôi nhìn thấy tòa nhà của Zhang. Tôi nhìn lên cửa sổ tầng bốn và thấy có ánh đèn.
“Ái chà, chúng ta lại gặp nhau. Trông cô rất khá.”
Tôi nghe thấy một giọng nói vang lên phía sau. Chính là Zhang. Tôi ném lon bia rỗng xuống vệ đường kêu lạch cạch. Zhang vẫn mặc chiếc áo da và quần jean lần trước. Nhưng mặt mũi anh ta có vẻ nghiêm trọng. Tôi liếc nhìn đồng hồ.
“Tôi vẫn còn một ít thời gian. Anh có nghĩ là mấy người bạn cùng phòng của anh muốn vui vẻ tí không?”
“Tôi rất lấy làm tiếc,” Zhang nói, vẻ hối lỗi. “Nhưng cô không phải là đối tượng của họ. Cả Thìn và Chen-yi đều nghĩ là cô quá gầy. Họ thích những phụ nữ có da thịt hơn.”
“Vậy còn anh thì sao?”
Zhang trợn tròn mắt nhìn tôi. Lông mày anh ta rất rậm, môi đầy, ngoại trừ vụ đầu hói thì nói chung anh ta đúng là mẫu người mà tôi thích. Không hiểu sao tôi muốn ở bên cạnh anh ta.
“Tôi chả quan tâm. Với tôi thì ai cũng được.” anh ta vừa cười vừa nói. “Ai cũng được, ngoài em gái tôi.”
Tôi dựa vào người Zhang. Đoàn tàu tới Shibuya trên tuyến Inokashira vừa kéo vào ga, hành khách đứng chật trên sân ga. Họ nhìn chúng tôi chằm chằm nhưng tôi chả quan tâm. Nhưng Zhang thì có. Vẻ ngượng ngùng, anh ta đưa tay chặn tôi lại nhưng tôi mặc kệ, tiếp tục lao vào vòng tay của anh ta. Lòng tôi tự dưng buồn bã khó tả.
“Anh sẽ tốt với tôi chứ?” tôi hỏi Zhang, giọng ngọt ngào một cách giả tạo.
“Cô muốn tôi tốt với cô hay cô muốn tôi làm tình với cô?”
“Cả hai.”
Zhang xô mạnh tôi ra để đọc nét mặt tôi. Rồi anh ta thản nhiên nói, “Cô phải chọn một trong hai thôi. Cô muốn chọn cái gì?”
“Đối tốt với tôi.”
Ngay khi thốt ra câu trả lời đó, tôi biết là tôi nói thật lòng. Tôi không chạy theo tiền. Vậy hằng đêm tôi đứng đây là vì cái quái gì cơ chứ? Có phải vì tôi muốn có ai đó đối xử tử tế với tôi? Chắc chắn là không rồi. Tôi cảm thấy bối rối. Có lẽ tại tôi uống nhiều quá. Tôi sờ tay lên trán.
“Nếu cô muốn tôi tốt với cô, cô sẽ trả tiền cho tôi chứ?” Zhang hỏi.
Tôi nhìn Zhang ngạc nhiên. Trong bóng tối, vẻ mặt đểu cáng của anh ta trông thật nham hiểm.
“Sao tôi lại phải trả tiền, không phải ngược lại sao?”
“Vì cái yêu cầu của cô thật là quái đản. Cô chả ưa ai đúng không? Cô không thích lấy nổi một người, thậm chí ngay cả bản thân mình. Cô toàn bị người ta bịp.”
“Bịp?” tôi nghiêng đầu sang một bên, hoàn toàn không hiểu anh ta muốn nói gì. Tôi không định tạo tư thế làm duyên vì lúc này tôi chả còn hơi sức đâu mà diễn nữa.
Zhang hồ hởi nói tiếp. “Đúng vậy, bị người khác bịp. Tôi vừa đọc được từ này. Nói một cách nghiêm túc, đó là những người bị người khác lợi dụng thể xác hay bị người khác lừa gạt. Cô toàn bị người khác bịp, bất cứ người nào cô gặp, ở văn phòng, trên đường phố. Ngày xưa thì cô bị trường học và cha cô lừa bịp.”
Chuyến tàu cuối cùng chuẩn bị rời ga Shibuya. Tôi vừa nghe Zhang lải nhải vừa nhìn về phía đường ray. Tôi chả có sự lựa chọn nào khác là đi về nhà. Cũng giống như không có cách nào khác là phải tới công sở vào sáng mai. Tôi không thể làm khác được. vậy ra tôi đang bị cả xã hội này lừa bịp? Tôi nhớ lại những lời người phụ nữ truyền giáo bảo tôi: “Nhìn con ngốc nghếch như vậy khiến ta đau lòng.”