Chương 39
NGÀY 5 THÁNG SÁU
Giữa mùa mưa, công việc làm ăn trở nên vô cùng ế ẩm. Trong những ngày mưa dai dẳng tôi không còn thấy hứng thú đứng dầm mưa suốt đêm ở ngoài đường. Thêm vào đó ảnh hưởng của các khối áp thấp khiến mắt tôi sưng vù và lúc nào cũng thấy buồn ngủ. Việc chui ra khỏi giường buổi sáng ngày càng trở nên khó khăn. Tôi chỉ muốn nghỉ cả ngày và cuộc đấu tranh nội tâm để có thể lết ra khỏi nhà vào mỗi buổi trở nên vô cùng mệt mỏi. Tại sao ngay cả khi tinh thần đã sẵn sàng mà thể xác vẫn nao núng? Hôm nay tôi còn dậy muộn hơn cả thường lệ và ngồi bên bàn nghe tiếng mưa rơi. Mẹ tôi đã chuẩn bị bữa sáng cho em gái tôi và tiễn nó đi làm. Bà ấy đã rút về phòng mình, cả căn nhà trở nên yên tĩnh tuyệt đối. Tôi rót nước từ ấm điện để pha cho mình một ly cà phê tan. Rồi thay vì ăn sáng, tôi lại nhai một viên Gymnema. Thắt lưng chiếc váy màu xanh hải quân của tôi đã trở nên quá lỏng khiến eo váy cứ bị lệch sang một bên. Với tốc độ này thì chả mấy chốc tôi sẽ tan vào không khí. Thật tuyệt vời. Thời tiết có thể u ám nhưng tâm trạng tôi lại tưng bừng hớn hở.
Mưa bắt đầu rơi như trút. Đám hoa trong vườn vốn là niềm tự hào của mẹ đổ rạp hết xuống: nào là tú cầu, đỗ quyên, hoa hồng và những thứ hoa dại linh tinh khác. Tất cả bọn chúng đều cúi rạp xuống. Tôi quay ra vườn và nguyền rủa đám cây cối ngu xuẩn ngoài đó. Ngay khi mưa tạnh là chúng lại vươn dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ vì được tưới tắm. Đúng là một lũ khốn. Tôi căm thù cái khu vườn quý báu của mẹ tôi.
Tôi nhìn lên bầu trời. Không nghi ngờ gì nữa, công việc tối nay thế là chả còn hy vọng gì. Trong cả tháng Sáu tôi chỉ làm việc được đúng một tuần và chỉ kiếm được chưa đầy bốn mươi tám nghìn yen. Tôi kiếm được bốn người khách bao gồm cả Yoshizaki và một gã say rượu. Ngoài ra còn có thêm hai gã vô gia cư. Gã thứ nhất chính là người tôi đi lần trước ở bãi đất trống, còn gã thứ hai là khách mới. Tôi làm cả hai bọn họ ngoài trời, dưới mưa. Giờ đàn ông trả tiền để nhìn tôi đi tiểu ngoài trời thì tôi cũng làm. Chả còn gì khiến tôi bối rối nữa. Nhưng hậu quả là càng ngày tôi càng thấy khó tập trung vào công việc ở chỗ làm, lúc nào cũng mệt mỏi. Tôi chỉ ngồi ở bàn và ghim các bài báo lại mà thậm chí chả biết nội dung của chúng là gì. Đôi khi tôi tự lấy làm khoái trá vì đã kẹp nhầm cả mục chương trình vô tuyến vào trong tài liệu. Sếp tôi thỉnh thoảng vẫn liếc mắt trông chừng tôi nhưng chẳng bao giờ nói gì. Những người khác trong văn phòng nhìn tôi và xúm lại thì thào bàn tán nhưng tôi cóc quan tâm. Họ muốn nói gì thì nói, tôi vẫn vững như kiềng.
Tôi giở tờ báo buổi sáng xem qua mục dự báo thời tiết rồi giở tới trang xã hội. Những mẩu vụn bánh mì mà em gái tôi để lại đập vào mắt tôi, con bé đã đọc trước tôi. Nó hẳn đã dừng lại để đọc trang này. Nhan đề bài báo viết: TÌM THẤY THI THỂ PHỤ NỮ TRONG CĂN HỘ. Tên của nạn nhân là Yuriko Hirata. Yuriko! Lúc này tôi mới sực nhớ ra là lâu nay không thấy cô ta. Vậy hóa ra là cô đã biến mất và để người ta giết hại. Đúng y như cô đã dự đoán, không phải vậy sao? Chúc mừng nhé! Khi thầm nói những điều này tôi nghe thấy tiếng ai đó đang cười. Ai thế? Tôi tự hỏi và nhìn quanh.
Linh hồn của Yuriko đang bay lơ lửng giữa trần nhà xám ngoét và bàn ăn bừa bộn. Cô ta đang quan sát tôi. Tôi chỉ có thể nhìn thấy nửa người trên của cô ta trong ánh đèn huỳnh quang trắng xanh. Cô ta không còn mang gương mặt béo phị, xấu xí mà đã trở lại với nhan sắc mê hồn thuở trước. Tôi bảo cô ta: “Không phải là mọi chuyện đã xảy ra đúng như cô muốn sao?”
Yuriko mỉm cười, hàm răng trắng sáng lấp lánh. “Cảm ơn cô. Tôi đi trước và chết trước cô. Giờ cô định tính sao hả Kazue?”
“Thì vẫn cứ tiếp tục làm việc thôi. Tôi vẫn cần phải kiếm tiền.”
“Hãy thôi ngay khi cô có thể,” Yuriko cười, bảo. “Tiền kiếm bào nhiêu mới đủ. Với lại sớm muộn gì mà kẻ sát hại tôi cũng sẽ giết cô thôi.”
“Ai cơ?”
“Zhang chứ còn ai.”
Câu trả lời của Yuriko rất rõ ràng. Nhưng làm sao mà cô ta lại biết Zhang cơ chứ? Tôi cố đoán. Yuriko hẳn đã mồi chài anh ta. Yuriko là một yêu nữ. Mà Zhang thì lại thích ma quỷ. Cũng dễ hiểu thôi. Nhưng đúng thế thật thì liệu Zhang có ra tay với cả tôi?
Hôm trước tôi gieo mình vào người Zhang, anh ta đã ôm lấy tôi đấy thôi, không phải vậy sao? Tôi chỉ muốn Zhang đối xử tốt với tôi. Tôi chỉ muốn được anh ta ôm vào lòng. Nhưng Yuriko giơ ngón tay trỏ lên trước mặt xua lấy xua để.
“Không, không, không, Kazue. Đừng nên tiếp tục tìm cách giải quyết những ham muốn của bản thân. Sẽ chẳng có ai đối tốt với cô đâu. Bọn họ thậm chí còn chẳng muốn trả tiền cho cô. Đám gái điếm già như chúng ta, cô biết đấy, chỉ được tích sự duy nhất là khiến đám đàn ông phải đối diện với sự thật. Đó cũng là lý do tại sao mà họ căm thù chúng ta.”
“Đối diện với sự thật?” tôi vừa nói vừa vô tình chống tay dưới cằm và nghiêng đầu sang một bên mà không nghĩ gì.
“Ôi trời đất quỷ thần ơi, cô vẫn còn cố tạo dáng ngây thơ nhí nhảnh vậy sao? Bỏ đi cho rồi. Chả ích gì đâu. Cô đúng là vẫn chưa hiểu ra chuyện phải không?”
“Tôi biết chứ. Tôi hiểu chứ. Tôi biết là càng ngày tôi càng gầy và xinh hơn mà.”
“Ai đã đưa cho cô cái lời khuyên tai hại ấy hả?”
Cô ta định nói gì vậy? Thế rồi tôi chợt nhớ ra rằng đúng là có ai đã nói với tôi như thế. Từ hồi trung học. Là chị của Yuriko thì phải?
“Thì là chị gái cô chứ ai.”
“Người ta nói với cô một điều từ cách đây tám đời mà cho đến giờ cô vẫn tin?” Yuriko thở dài. “Kazue ơi, cô thật là đứa khờ dại cả tin! Là người nhẹ dạ nhất mà tôi từng biết.”
“Cô nói thế nào cũng được. Nhưng Yuriko này, hãy cho tôi biết ý cô là gì khi nhắc tới chuyện đối diện với sự thật?”
“Rằng tất cả chỉ đều là vô nghĩa. Là một số không tròn trĩnh.”
“Tôi là một số không tròn trĩnh á?”
Tôi nói xong lập tức choàng tay quanh người mình. Tôi chả là gì cả. Trống rỗng. Khi nào thì tôi sẽ biến mất khỏi cõi đời này? Tất cả những gì còn lại chỉ là một bộ quần áo vốn thuộc về một cử nhân trường Q và một nhân viên Hãng Kiến trúc và công trình G. Chả có gì bên trong. Mà cái bên trong là cái quái gì?
Khi giật mình tỉnh lại thì tôi đã làm đổ hết cà phê lên trang báo. Tôi lập tức lấy khăn lau. Trang báo đã ngả hẳn sang màu nâu.
“Kazue, có chuyện gì thế con?”
Tôi quay lại nhìn mẹ tôi đang đứng ở cửa phòng khách. Khuôn mặt bé xíu không trang điểm của bà ta co rúm lại vẻ sợ hãi.
“Con vừa nói chuyện một mình. Mẹ nghe thấy tiếng con và cứ ngỡ con đang nói chuyện với ai đó.”
“Thì đúng là con đang nói chuyện với một người. Con đang nói chuyện với cái người này.”
Tôi nói và chỉ tờ báo. Nhưng bài báo đã bị ố đen và cà phê gần như không thể đọc được nữa. Mẹ tôi không nói gì chỉ đưa tay lên bịt miệng để khỏi bật ra một tiếng rên rỉ. Tôi giật lấy chiếc túi xách trên ghế, chả thèm quan tâm tới bà ta.
“Con phải gọi một cú điện thoại?” tôi quát.
Tôi lôi quyển sổ điện thoại ra khỏi túi khiến một cục khăn giấy vo viên bẩn thỉu và một chiếc mùi soa dơ dáy rơi ra và lăn xuống đất. Mẹ tôi nhìn chúng vẻ khó chịu nhưng tôi chỉ muốn xua bà ta đi chỗ khác.
“Mẹ nhìn cái gì? Mẹ đi chỗ khác đi.”
“Con sẽ muộn làm mất thôi.”
“Chả sao cả nếu con có đi muộn một tí. Ông giám đốc hôm trước còn đi muộn cả tiếng. Hôm trước nữa thì một người trong đám thư ký cũng đi muộn. Ai cũng đi muộn được sao con lại không? Tại sao con luôn là người phải làm việc nghiêm túc? Con suốt đời phải làm nô lệ để mẹ có thể ở trong ngôi nhà này. Mẹ nói đúng đấy, con đã phát ớn vì chuyện này rồi!”
“Kazue con ơi, có phải con đang làm tất cả những chuyện đó là vì mẹ, phải không?”
Mẹ tôi lí nhí, những nếp nhăn trên mặt trũng xuống vì lo âu.
“Chuyện đó chả liên quan gì tới mẹ. Con làm việc vì con là một đứa con gái có trách nhiệm.”
“Đúng vậy, con là một đứa con gái có trách nhiệm,” mẹ tôi thì thào lặp lại những lời đó, gần như không thành tiếng. Bà có vẻ như không muốn bỏ đi nhưng cuối cùng cũng quay gót về phòng, mặt đầy vẻ giận dỗi. Tôi giở quyển sổ điện thoại tìm địa chỉ của chị gái Yuriko. Phải đến mười năm tôi không liên lạc gì với cô ta và đột nhiên cảm thấy thôi thúc được nghe thấy giọng nói của cô ta. Vừa chậm chạp quay số điện thoại cho cô ta, tôi vừa cố xác định vì lý do gì mà tôi lại muốn nói chuyện với cô ta một cách ghê gớm tới vậy. Tôi cũng không hiểu nổi nữa.
“Xin chào. Xin chào? Ai đấy ạ?”
Giọng nói ở đầu máy bên kia thật u ám và đầy cảnh giác. Tôi đi thẳng vào vấn đề luôn, không định tán chuyện lan man.
“Là tớ. Kazue Sato. Này, tớ đọc báo thấy nói Yuriko bị giết.”
“Đúng thế.”
Giọng cô ta có chút gì đó buồn bã nhưng bình thản. Thế rồi từ phía đầu dây bên kia bắt đầu phát ra một tiếng động kỳ quặc. Một thứ âm thanh trầm trầm, dai dẳng, nghe như tiếng động cơ xe máy bình bịch. Hóa ra là cô ta đang cười. Tiếng cười có gì đó nhẹ nhõm, sảng khoái thể hiện sự hoan hỷ của cô ta vì cuối cùng đã được giải thoát khỏi Yuriko. Tôi cũng có cảm giác tương tự. Đối với tôi, Yuriko, cựu hoa hậu thời trung học đồng thời là tiền bối trong nghề, một hôm tự dưng xuất hiện và xâm phạm khu vực hành nghề của tôi. Vậy nên cả hai chúng tôi hẳn đều có cảm giác được giải thoát sau cái chết của Yuriko. Đồng thời điều đó cũng khiến chúng tôi liên kết lại.
“Có gì mà cười ghê thế?” chị Yuriko hỏi.
“Chả có gì.”
Tôi có cười gì đâu mà sao cô ta lại hỏi thế? Chị của Yuriko đúng là điên. Thế nên tôi hỏi vặn lại cô ta.
“Chắc bạn rất buồn đúng không?”
“Không hẳn.”
“À ừ, tớ nhớ là bạn và Yuriko cũng chẳng gần gũi lắm, cứ như chả có quan hệ máu mủ gì. Người khác có khi chả nhận ra hai người là chị em ruột nhưng tớ nhìn là biết ngay.”
“Thôi đủ rồi đấy. Thế dạo này bạn làm gì?” chị gái Yuriko cắt ngang lời tôi.
“Đoán xem,” tôi nói và ưỡn ngực ra vẻ bất chấp.
“Nghe nói bạn kiếm được việc ở một công ty xây dựng.”
“Bạn có ngạc nhiên không nếu tớ nói cho bạn biết rằng tớ cũng làm công việc giống như Yuriko?”
Đầu mấy bên kia hoàn toàn im lặng. Tôi đoán là chị gái Yuriko hẳn đang suy nghĩ lung lắm. Tôi biết là cô ta hẳn đang ganh tị với tôi. Cô ta vốn khao khát được giống như Yuriko nhưng không thể bắt chước em gái mình được một khi phải đem cả cuộc sống ra đánh đổi. Nhưng tôi thì khác.
“Nhưng tớ thì tớ sẽ thận trọng hơn!”
Tôi nói thế khiến cô ta ngậm miệng luôn rồi vội vàng gác máy. Nhưng thực tình, tôi và chị gái của Yuriko được giải thoát khỏi cái gì chứ? Khỏi cuộc sống ư? Có lẽ tôi cũng muốn bị giết y hệt như Yuriko. Bởi vì tôi cũng là một con quỷ. Và tôi cũng ngán sống lắm rồi.
Đến tối trời vẫn mưa không ngớt. Tôi mở ô đi dưới trời mưa như trút, lang thang quanh khu vực ga Shinsen, hy vọng va phải Zhang. Tôi dừng lại trước tòa nhà của anh ta và nhìn lên căn hộ của Zhang nhưng nó tối đen như mực. Chưa ai đi làm về. Nhưng đúng lúc tôi định bỏ đi thì bắt gặp Chen-yi đang bước về phía mình. Cậu ta mặc quần soóc, áo phông màu trắng mỏng và đi dép xăng đan dù trời mưa lạnh. Tôi rảo bước bên cạnh cậu ta.
“Xin chào.”
Nhìn thấy tôi, Chen-yi lập tức dừng bước. Mắt cậu ta đảo như rang lạc sau đôi mắt kính cứ như thể đang bị bắt làm chuyện gì xấu hổ.
“Tôi cần phải gặp Zhang, không hiểu anh ấy có nhà không?”
“Chắc là không. Anh ấy đã đổi việc nên đi cả ngày lẫn đêm. Tôi chả biết lúc nào anh ấy mới về.”
Tôi có thể đợi anh ấy trong phòng không?”
“Không. Cô không thể làm thế được.” Chen-yi lắc đầu quầy quậy. “Trong nhà còn có nhiều người khác. Không được.”
Cậu ta cư xử như thể vẫn còn xấu hổ vì việc đã quan hệ với tôi trước mặt người khác.
“Thế tôi có thể tự lên xem anh ấy có nhà hay không được không?”
Tôi xăm xăm bước lên cầu thang nhưng Chen-yi thô bạo kéo tôi lại.
“Tôi sẽ xem anh ấy có nhà hay không. Cô chờ ở đây.”
“Nếu anh ấy ở nhà thì nhớ bảo là tôi chờ anh ấy trên sân thượng.”
Chen-yi nhìn tôi leo lên cầu thang vẻ ngờ vực nhưng tôi thây kệ. Rác rưởi vứt trên cầu thang đoạn giữa tầng bốn và tầng thượng còn nhiều hơn lần trước, giống như một cơ thể sống sinh sôi nảy nở. Khắp cầu thang ngồn ngộn rác, giấy thải, những mẩu báo tiếng Anh cũ, chai nước ngọt bằng nhựa, vỏ đĩa CD, ga giường rách và bao cao su. Tôi lấy mũi giày đá ra để lấy chỗ đi. Tôi đi qua trước cửa căn hộ của Zhang rồi tiếp tục leo lên tầng thượng. Một tấm đệm sũng nước mưa đặt ở đầu cầu thang, đầu thò ra cầu thang như một xác chết chính là tấm nệm của ông thầy giáo tiếng Anh bỏ lại. Zhang đang ngồi đó, đầu gục xuống, áo phông màu tối, quần jean xanh, tóc mọc trùm cả tai. Trông anh ta có vẻ lâu lắm rồi không cạo râu, dơ dáy chả khác gì đám rác rưởi đang sinh sôi quanh anh ta. Tôi đột nhiên nghĩ tới đám cây cối trong vườn của mẹ, bị mưa gió quật tơi bời. Nhưng ngay khi trời quang mưa tạnh chúng lại vươn lên tức thì.
“Anh ngồi trên này làm gì vậy?”
“À, là cô à?” Zhang ngước nhìn tôi vẻ ngạc nhiên. Sợi dây chuyền vàng lấp lánh trên cổ Zhang bỗng đập vào mắt tôi.
“Đó là dây chuyền của Yuriko đúng không?”
“Gì cơ, cái này á?” Zhang chạm vào sợi dây chuyền như vừa mới nhớ ra mình đang đeo nó. “Vậy tên cô ấy là Yuriko?”
“Đúng thế. Đó là một người quen của tôi. Cô ấy luôn ăn vận giống hệt tôi.”
“Ờ phải, cô ấy có ăn mặc giống cô thật, giờ cô nhắc đến tôi mới nhớ ra.”
Zhang xoắn sợi dây chuyền quanh ngón tay.
Nước mưa rơi từ ô của tôi xuống thành một vũng trên đệm trông giống như một vệt ố lớn. Nhưng Zhang có vẻ không thèm để ý tới.
“Anh đã giết Yuriko đúng không?”
“Đúng vậy. Tôi giết cô ấy vì cô ấy yêu cầu tôi làm thế. Giống hệt như với em gái của tôi vậy. Tôi nói em gái tôi rơi xuống biển và chết đuối nhưng đó chỉ là những lời dối trá. Tôi đã giết nó. Trong thùng container trên chuyến vượt biển sang Nhật chúng tôi làm tình hằng đêm. Con bé bị giày vò bởi ý nghĩ rằng đó là một cuộc sống thú vật nên đã nước mắt ngắn nước mắt dài đòi tôi giết nó. Tôi bảo nó không phải lo nghĩ gì về mối quan hệ của chúng tôi và đã nhiều lần thúc giục con bé nhìn về phía trước và sống với tôi như vợ chồng nhưng nó không chấp nhận. Vậy nên tôi đã quăng nó xuống biển. Tuy con bé chấp chới giữa những con sóng như vẫy chào tạm biệt khi trôi dạt ra xa. Có vẻ như nó vui mừng khi đoạn tuyệt với cuộc sống chung với tôi. Chúng tôi đã phải vay rất nhiều tiền để tới được Nhật. Tôi thật không tin nổi là nó lại ngốc đến thế. Vậy nên mỗi khi tôi gặp một người phụ nữ đòi tôi giết họ thì tôi sẽ vui vẻ giúp họ toại nguyện. Nếu cô ta không thể thu xếp được cuộc đời mình thì tôi sẽ tình nguyện đứng ra giải quyết mọi chuyện. Còn cô thì sao?”
Zhang khẽ mỉm cười trong bóng tối. Gió thổi mỗi lúc một mạnh hơn và mưa rơi như quất vào mặt chúng tôi. Tôi quay đầu tránh mưa nhưng Zhang chỉ hơi nhăn nhó mỗi khi mưa quất lên mặt anh ta.
“Tôi vẫn chưa muốn chết. Nhưng cũng không lâu nữa đâu.”
Zhang túm lấy chân tôi. “Cô quá gầy! Y như một bộ xương. Tôi không hiểu tại sao cô lại không thể tăng cân. Cô cho rằng tăng cân là có bệnh phải không? Thế nhưng cả em gái tôi và cái cô Yuriko đó đều rất khỏe mạnh. Còn người bị bệnh lại chính là cô, tại sao? Điều này thật đáng buồn, phải không?”
“Anh cho tôi là đang bệnh ư? Nhưng tôi không muốn chết.”
“Trên đời này có những người sắp chết đến nơi rồi nhưng vẫn không hề hay biết. Cũng lại có những người vô cùng khỏe mạnh lại muốn tìm tới cái chết. Cô thấy có đúng không?”
Bỗng dưng tôi cảm thấy vô cùng sầu não. Tại sao cứ mỗi lần nói chuyện với Zhang tôi lại cảm thấy cô đơn và buồn tủi thế này! Tôi ngồi xuống tấm đệm bẩn thỉu sũng nước. Zhang ôm lấy vai tôi và kéo tôi lại gần. Người anh hôi hám và đầy mồ hôi nhưng tôi chả quan tâm.
“Hãy tốt với tôi. Xin anh đấy!”
Tôi vùi mặt vào ngực Zhang, mân mê sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ anh ta.
“Được thôi. Đáp lại cô cũng tốt với tôi nhé!”
Chúng tôi cứ thế ôm nhau và lặp đi lặp lại một câu “Hãy tốt với tôi nhé, xin hãy tốt với tôi nhé!”