Phần 1. · 1
Mỗi khi gặp một người đàn ông tôi thường tự hỏi nếu chúng tôi sinh con thì đứa bé sẽ trông thế nào. Đó gần như đã trở thành một hành động bản năng. Dù người đàn ông đó ưa nhìn hay xấu xí, già hay trẻ, trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh đứa bé do chúng tôi tác hợp. Tóc tôi óng ả, mềm mại màu nâu nhạt và nếu tóc anh ta dày, đen nhánh thì mái tóc của đứa bé hẳn sẽ là một sự pha trộn hoàn hảo về kết cấu và màu sắc. Không phải vậy sao? Tôi thường bắt đầu bằng việc tự tưởng tượng ra những kịch bản tốt đẹp nhất cho những đứa trẻ đó nhưng rồi chúng nhanh chóng bị thay thế bởi những viễn cảnh khủng khiếp, hoàn toàn đối nghịch.
Nếu chẳng may hàng lông mày xộc xệch của anh ta phết lên phía trên đôi mắt hai mí rõ ràng của tôi? Hay sống mũi thanh tú của tôi lại được tiếp nối bởi hai lỗ mũi to tướng? Nếu như cái đầu gối củ lạc của anh ta ngự trên đôi cẳng chân vốn hơi cong và thô của tôi, rồi cái bàn chân hình cung khá duyên dáng của tôi với những móng chân hình vuông to bè?
Và khi những ý nghĩ đó bắt đầu, tôi sẽ nhìn chòng chọc như muốn xuyên thấu người đàn ông trước mặt, hậu quả là đối phương thường tin rằng tôi hẳn có tình ý gì đó với anh ta. Thói quen ấy đã gây cho tôi không biết bao nhiêu hiểu lầm tai hại trong những lần giáp mặt với những người đàn ông xa lạ. Nhưng lần nào cũng vậy, sự hiếu kỳ vẫn mạnh hơn tất cả.
Khi tinh trùng gặp trứng, chúng tạo ra một tế bào hoàn toàn mới, và một cuộc đời mới bắt đầu. Những thực thể non nớt ấy bước vào thế giới với những hình dạng và kích cỡ khác nhau. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi tinh trùng và trứng kết hợp với nhau trong trạng thái đầy thù hận với đối phương? Liệu sinh vật mà chúng tạo ra có dị thường và trái ngược với những gì chúng ta mong đợi? Ngược lại, nếu giữa chúng có một áp lực lớn thì dòng dõi của chúng sẽ còn tuyệt diệu hơn. Về điều đó thì chẳng phải nghi ngờ gì hết. Thế nhưng ai mà biết được các chủ định của tinh trùng và trứng là gì khi chúng gặp nhau?
Những lúc như thế này, trong đầu tôi lại hiện lên biểu đồ phát triển của những đứa con giả định của mình. Bạn hẳn biết cái loại biểu đồ này, thứ biểu đồ bạn thường tìm thấy trong các sách giáo khoa sinh học hay khoa học về Trái Đất. Bạn hẳn nhớ chúng, những biểu đồ giả định về hình dạng và tính cách của các sinh vật bị tuyệt chủng dựa trên những hóa thạch tìm thấy trong lòng đất, có phải vậy không? Hầu như tất cả các biểu đồ này đều kèm theo những bức tranh minh họa cây cối, động vật đầy màu sắc cả trên trời lẫn dưới biển. Thú thực là ngay từ khi còn bé tôi đã rất sợ những bức tranh minh họa kiểu này vì chúng khiến sự tưởng tượng của chúng ta trở nên vô cùng xác thực. Tôi rất ghét giở những cuốn sách ấy ra vì cứ hễ động vào chúng là tôi lại có thói quen tìm ngay tới những trang có các biểu đồ đó để nghiền ngẫm. Có lẽ điều này cho thấy chúng ta thường bị cuốn hút bởi những gì vốn làm chúng ta sợ hãi.
Tôi vẫn còn nhớ những biểu đồ tái tạo đầy vẻ nghệ thuật thảm động vật Burgess Shale ở Canada. Dựa trên những di chỉ hóa thạch kỉ Cambrian tìm thấy ở rặng Thạch Sơn, Canada, người ta xây dựng một biểu đồ với những sinh vật kỳ lạ bơi trên biển. Những con Hallucigenia bò dọc theo những bãi trầm tích dưới đáy biển, lưng mọc gai tua tủa trông như những chiếc lược biết đi, những con Opabinia năm mắt lượn lờ, uốn éo xung quanh các mỏm đá và vách đá lởm chởm. Những con Anomalocaris với hai chi trước khổng lồ hình móc câu lảng vảng rình mồi trong những vũng nước tối. Biểu đồ tưởng tượng của riêng tôi rất giống với loại sinh vật này. Đó là những đứa trẻ bơi trong nước, những đứa trẻ kỳ quặc được sinh ra từ những cuộc gặp gỡ trong trí tưởng tượng của tôi với những người đàn ông.
Vì một số lí do mà tôi không bao giờ nghĩ tới cái việc mà đàn ông và phụ nữ phải làm để sinh ra một đứa trẻ. Khi tôi còn đi học, các bạn cùng lớp thường chế nhạo các cậu con trai mà họ không thích bằng những câu như, “Chỉ nghĩ tới việc chạm vào hắn ta là tớ đã thấy rùng mình!” Nhưng tôi không bao giờ nghĩ tới chuyện đó. Tôi thường bỏ qua bước giao phối và đi thẳng tới giai đoạn đứa trẻ ra đời và vẻ ngoài của chúng. Có lẽ về mặt này, tôi hơi khác người.
Nếu nhìn kỹ hẳn bạn sẽ nhận ra rằng tôi là một đứa con lai. Ba tôi là người Thụy Sỹ gốc Ba Lan. Nghe nói, ông nội của ba tôi là một mục sư, ông sang Thụy Sỹ sống để tránh bọn Đức Quốc Xã và sống ở đây đến cuối đời. Ba tôi là một người hoạt động kinh doanh, một nhà xuất nhập khẩu bánh kẹo phương Tây vào Nhật Bản. Nghe có vẻ ấn tượng nhưng thực chất những sản phẩm mà ông nhập khẩu đều là những thứ socola và bánh quy chất lượng thấp, toàn đồ ăn vặt rẻ tiền. Ông được biết đến như một nhà nhập khẩu bánh kẹo phương Tây nhưng suốt thời thơ ấu của mình ông chưa bao giờ cho tôi ăn một chiếc kẹo nào của công ty mình.
Chúng tôi sống rất thanh đạm. Quần áo, thức ăn, thậm chí sách vở, đồ dùng học tập của tôi đều mua tại Nhật. Cấp một, tôi không đi học trường quốc tế mà học ở trường công lập. Mọi sinh hoạt phí của tôi đều được theo dõi sát sao, thậm chí mẹ tôi còn cho rằng bà thường không có đủ tiền chi tiêu trong nhà.
Việc ba tôi quyết định ở lại Nhật với mẹ con tôi chả có gì to tát. Chẳng qua là ông cũng không còn cách nào khác. Ông không muốn bỏ ra dù chỉ một xu nếu thấy không cần thiết. Mà trong nhà tôi, người quyết định cái gì cần thiết, cái gì không cần thiết chính là ba tôi.
Chẳng hạn như việc ông giữ một cabin nhỏ trên núi ở Gunma làm nơi nghỉ cuối tuần. Ông có sở thích câu cá và đây là nơi duy nhất ông chịu động chân động tay một chút. Bữa tối nào cũng vậy, chúng tôi có thói quen ăn món bigos, nấu theo cách ông ưa thích. Bigos là món thịt hầm dân dã kiểu Ba Lan bao gồm bắp cải lên men, rau và thịt. Rất dễ nhận thấy rằng người mẹ Nhật Bản của tôi rất ghét nấu món này. Khi công việc kinh doanh của ba tôi thất bại khiến ông phải đem cả gia đình trở về Thụy Sỹ, nghe nói tối nào mẹ cũng nấu cơm trắng làm cha tôi bực mình. Tôi ở lại Nhật Bản một mình nên không biết chắc chuyện này có thật hay không nhưng tôi ngờ đó là cách mẹ tôi trả thù món bigos - hay nói đúng hơn là thói ích kỷ đến bốc mùi của ba tôi.
Mẹ tôi kể lại rằng trước kia bà từng làm việc cho công ty của ba tôi. Tôi thường chìm đắm trong những hình ảnh tưởng tượng hết sức lãng mạn về một mối tình ngọt ngào đơm hoa kết trái giữa một ông chủ nước ngoài trẻ tuổi và một cô gái bản địa, nhân viên công ty của ông. Nhưng trên thực tế thì mẹ tôi đã từng kết hôn và khi cuộc hôn nhân trắc trở thì bà bỏ về quê ở Ibaraki, trở thành người giúp việc trong nhà của ba tôi và đó chính là nơi mà họ quen nhau.
Tôi những muốn hỏi ông ngoại tôi nhiều hơn về thời kỳ đó nhưng đã quá muộn. Ông ngoại giờ đã già và lẫn, chẳng còn nhớ gì cả. Trong đầu ông, mẹ tôi vẫn còn sống, vẫn là đứa con gái nhỏ dễ thương đang học cấp hai, ba tôi, em gái tôi và thâm chí cả tôi nữa không hề tồn tại.
Ba tôi là người châu Âu da trắng và có thể nói ông là một người nhỏ con. Ông không có gì đặc biệt hấp dẫn nhưng cũng không xấu. Một người Nhật hẳn sẽ khó phân biệt ba tôi giữa đám đông trên một đường phố châu Âu. Cũng như đối với người da trắng, tất cả người phương Đông đều giống nhau, đối với một người phương Đông, ba tôi cũng chỉ là một người da trắng như những người da trắng khác.
Tôi có nên miêu tả các nét của ông hay không? Da ông trắng, khá hồng hào. Mắt ông, tôi nhớ chúng có màu xanh nhạt, ảm đạm, đôi khi lóe sáng bởi một tia nhìn hằn học. Về vẻ ngoài mà nói thì có lẽ điểm hấp dẫn nhất ở ông là mái tóc màu nâu nhạt hơi vàng. Giờ thì chắc tóc ông đã bạc và hói ở đằng trước. Ông thường vận những bộ vest tối màu. Nếu bạn thấy một người đàn ông trung niên da trắng mặc một chiếc áo mưa màu be cài kín cổ ngay giữa mùa đông lạnh giá thì đó hẳn là ba tôi.
Tiếng Nhật của ba tôi chỉ đủ dùng cho việc giao tiếp thông thường và đó là khi ông đang còn yêu mẹ tôi. Khi tôi còn nhỏ, ông thường nói, “Khi mới tới Nhật, ba con dự định là sẽ chỉ làm việc trong một thời gian ngắn và tìm cách quay trở về châu Âu ngay khi có thể. Nhưng ba đã bị hạ gục bởi một tiếng sét ái tình khiến ba tê liệt và không tài nào quay trở lại nữa. Tiếng sét ấy chính là mẹ con, con biết không?”
Tôi cho rằng ba tôi nói thật. Hoặc đó từng là sự thật. Ba mẹ tôi rất hiếm khi kể cho chị em tôi về những giấc mơ bay bổng lãng mạn, giống hệt việc hạn chế cho chúng tôi ăn kẹo vậy. Những giấc mơ cứ thưa dần cho đến khi chúng hoàn toàn biến mất. Tôi sẽ giải thích chuyện này sau, vào một lúc thích hợp hơn.
Khi còn bé tôi nhìn mẹ tôi với một con mắt khác hẳn sau này khi tôi trưởng thành. Lúc còn nhỏ tôi tin rằng trên đời này không có người phụ nữ nào đẹp hơn bà. Lớn lên thì tôi nhận ra rằng bà chỉ là một người phụ nữ có nhan sắc tầm tầm, thậm chí không có gì nổi trội ngay cả với tiêu chuẩn của người Nhật. Đầu mẹ tôi khá to, chân lại ngắn, khuôn mặt tẻ nhạt và dáng vẻ rất tầm thường. Mắt mũi thô kệch chiếm hết khuôn mặt, răng hô, lại không có cá tính. Mẹ tôi thua ba tôi về mọi mặt.
Ba tôi là người cầm cương. Nếu mẹ tôi có cãi lại một lời thì ông sẽ phun ra một tràng mắng nhiếc ko thương tiếc. Mẹ tôi vốn không phải người thông minh, thực tế, bà vốn sinh ra để là một kẻ thất bại. Bạn nghĩ rằng tôi có hơi nói quá? Tôi thì chẳng bao giờ nghĩ vậy. Tại sao tôi luôn có thái độ cố chấp khi nói về mẹ đẻ của mình? Hãy giữ lấy câu hỏi này, hồi sau bạn sẽ rõ!
Nhưng người mà tôi thực sự muốn nói đến là em gái tôi. Tôi có một người em gái nhỏ hơn tôi một tuổi. Tên nó là Yuriko. Tôi không biết phải tả nó như thế nào cho đúng nhưng nếu chỉ được dùng một từ thì phải dùng tới từ ma quái. Con bé đẹp khủng khiếp. Bạn hẳn nghi ngờ cái việc chỉ có yêu quái mới xinh đẹp tới mức ấy. Dù sao người ta vẫn thích đẹp hơn là xấu, ít nhất thì số đông là vậy. Tôi chỉ muốn những người giữ quan điểm đó được nhìn thấy Yuriko một lần.
Những người nhìn thấy Yuriko trước tiên thường choáng váng trước vẻ mê hồn của con bé. Nhưng dần dần, cái nhan sắc hoàn hảo của con bé bắt đầu gây khó chịu, chẳng bao lâu người ta sẽ cảm thấy sự hiện diện của con bé với cái vẻ đẹp không tì vết của nó khiến cho họ cảm thấy bất ổn. Nếu bạn nghĩ tôi quá lời, lần tới tôi sẽ mang ảnh nó cho bạn xem. Suốt cuộc đời mình, tôi cũng có cảm giác như vậy về con bé, ngay cả khi tôi là chị nó. Tôi cũng nghĩ là bạn sẽ đồng ý với tôi.
Tôi thường có ý nghĩ thế này: Có phải mẹ tôi chết vì đã sinh ra một con yêu quái như Yuriko? Có gì đáng sợ hơn việc hai người nhan sắc tầm thường lại sinh ra một mỹ nhân đẹp ngoài sức tưởng tượng như thế? Người Nhật có câu chuyện thần thoại về một cái diều sinh ra một con chim ó. Nhưng Yuriko không phải một con ó. Con bé không có được sự thông minh và gan dạ vốn là biểu tượng của loài chim này. Nó cũng không phải đứa mưu mô hay độc ác. Nó chỉ đơn giản có một khuôn mặt đẹp tới ma quái. Và điều đó hẳn đã khiến mẹ tôi không ngừng lo lắng, khi nghĩ tới những đường nét châu Á tầm thường của bà. Đúng vậy, chính tôi cũng cảm thấy bất an vì điều này.
Vì chả biết là may hay rủi nhưng chỉ cần liếc qua cũng thấy ngay là tôi có nét lai châu Á. Có lẽ đó là lí do tại sao mọi người thích khuôn mặt của tôi. Nó chỉ đủ tây khiến cho người Nhật cảm thấy thích thú và đủ phương Đông để quyến rũ người nước ngoài. Hoặc là tôi cứ tự nghĩ thế. Thiên hạ rất buồn cười, những khuôn mặt không hoàn hảo thì lại được cho là hấp dẫn và có tính cách. Nhưng khuôn mặt của Yuriko thì lại khiến người ta sợ hãi. Mọi người đều phản ứng giống nhau khi nhìn thấy khuôn mặt con bé cho dù là ở Nhật hay là ở nước ngoài. Yuriko luôn là đứa nổi bật giữa đám đông, mặc dù chúng tôi là hai chị em và cách nhau có một tuổi. Chuyện này thật lạ lùng, không đúng sao? Sự biến đổi gen thật là bất thường, chả có quy củ gì. Hay con bé là một hiện tượng đột biến gen? Có lẽ đây chính là lí do tại sao tôi hay tưởng tượng ra những đứa trẻ giả định của mình mỗi khi quan sát một người đàn ông.
Có lẽ bạn cũng đã biết tin này, rằng Yuriko đã mất cách đây hai năm. Bị kẻ xấu sát hại. Thi thể nửa kín nửa hở của nó được tìm thấy trong một căn hộ rẻ tiền ở Shinjuku, Tokyo. Đầu tiên cảnh sát không biết kẻ sát nhân là ai. Ba tôi cũng không lấy làm buồn phiền khi nhận được tin này, thậm chí ông ta cũng chả buồn quay lại Nhật dù chỉ một lần. Tôi thấy xấu hổ khi phải nói rằng con gái Yuriko xinh đẹp thân yêu của ông sau này đã phải hành nghề gái điếm để kiếm sống. Một gái điếm mạt hạng.
Bạn cho rằng cái chết của Yuriko sẽ làm tôi ngạc nhiên, sửng sốt? Không hề. Rằng tôi căm thù kẻ đã sát hại nó? Cũng không. Giống như ba tôi, tôi cũng chả quan tâm tới việc đi tìm hiểu sự thật cái chết của con bé. Cả đời mình, Yuriko là một con yêu quái đội lốt người nên nếu nó có chết một cách bất thường thì cũng chả có gì lạ. Còn tôi, trái lại, là một người cực kỳ bình thường. Con bé đã chọn một con đường khác hẳn với tôi.
Chắc hẳn bạn thấy thái độ lạnh lùng của tôi thật đáng sợ. Nhưng chẳng phải tôi đã giải thích rồi sao. Định mệnh đã sắp đặt cho con bé một số phận khác biệt ngay từ khi nó sinh ra. May mắn có thể chiếu rọi cuộc đời một người phụ nữ theo cách như vậy, nhưng thường để lại đằng sau một bóng đen miên man, tăm tối. Và cuối cùng, bất hạnh cũng sẽ tới gõ cửa, như một điều không thể nào tránh khỏi.
Bạn học cũ của tôi, Kazue Sato, cũng bị sát hại chưa đầy một năm sau cái chết của Yuriko. Cô ta cũng bị giết giống hệt như Yuriko. Xác của cô ta được tìm thấy trong một căn hộ lầu một ở khu Maruyama, quận Shibuya, trong trạng thái quần áo hớ hênh. Trong cả hai trường hợp, mãi hơn mười ngày sau khi án mạng xảy ra thi thể nạn nhân mới được phát hiện. Tôi thậm chí không muốn nghĩ đến tình trạng của hai người bọn họ khi cảnh sát tìm thấy xác.
Nghe nói ban ngày thì Kazue làm việc cho một công ty đàng hoàng còn buổi tối cô ta ra đứng đường. Những tin đồn như vậy lan truyền khắp nơi suốt nhiều tuần lễ sau khi sự việc xảy ra. Tôi có giật mình kinh ngạc khi cảnh sát tuyên bố thủ phạm của hai vụ án mạng là một người. Thật ra cái chết của Kazue còn khiến tôi sửng sốt hơn nhiều. Chúng tôi là bạn học cùng lớp. Và thêm nữa, Kazue không lấy gì làm xinh đẹp. Cô ta không hề xinh đẹp mà lại có một kết cục giống hệt như Yuriko. Thật không thể chấp nhận nổi.
Có thể nói rằng tôi chính là người đã đưa đẩy Kazue tới Yuriko dẫn tới mối quan hệ lâu dài giữa hai người bọn họ, nên xét cho cùng thì tôi cũng có phần liên quan tới cái chết của cô ta. Có lẽ sự rủi ro của Yuriko vì một lí do nào đó đã lây sang Kazue. Vì sao tôi nghĩ thế, tôi cũng không biết nữa, chỉ đơn giản là vậy thôi.
Tôi có biết chút ít về Kazue. Chúng tôi là bạn học cùng lớp tại một trường trung học nữ sinh tư thục có tiếng. Hồi đó Kazue gầy tới mức dường như có thể nghe thấy tiếng các đốt xương trong người cô ta cọ vào nhau và cô ta vốn nổi tiếng ở trường là một đứa vô duyên. Vẻ ngoài của cô ta không có gì hấp dẫn. Nhưng cô ta thông minh và học giỏi. Cô ta là loại người sẽ nhảy xổ ra trước đám đông và làm mọi cách để thể hiện sự thông minh của mình nhằm thu hút sự chú ý của người khác. Kazue là một đứa ngạo mạn và trong mọi lĩnh vực đều muốn trở thành người tài giỏi nhất. Cô ta hoàn toàn ý thức được rằng mình không phải là một người có hình thức ưa nhìn nên luôn tìm cách để nổi bật trên những lĩnh vực khác. Ở Kazue phát ra một thứ xúc cảm đen tối, một thứ năng lực tiêu cực rõ rệt mà tôi tưởng chừng có thể chạm tay vào và nắm lấy. Chính sự nhạy cảm đó đã kéo Kazue lại gần với tôi. Cô ta trở nên tin tưởng tôi và bắt đầu phá bỏ thông lệ để nói chuyện với tôi. Cô ta thậm chí còn mời tôi tới nhà chơi.
Sau đó, cả hai chúng tôi đều thi đỗ vào trường đại học, rồi bố của Kazue đột ngột qua đời khiến cô ta hoàn toàn thay đổi. Cô ta tập trung hoàn toàn vào việc học hành và bắt đầu xa lánh tôi. Giờ khi nghĩ lại chuyện này tôi mới nhận ra rằng có lẽ là vì lúc đó cô ta bắt đầu quan tâm tới Yuriko nhiều hơn. Vì cô em gái xinh đẹp kém tôi một tuổi lúc đó đang là tâm điểm của mọi sự chú ý ở trường.
Dù sao đi nữa thì hình như có cái gì đó đã xảy ra với hai người bọn họ. Hai người tưởng chừng như đối lập với nhau về mọi mặt từ vẻ bên ngoài tới trí tuệ cũng như hoàn cảnh sống lại có cùng một kết cục làm gái đứng đường và rồi bị sát hại và bị ruồng bỏ bởi cùng một người đàn ông? Càng nghĩ chuyện này càng thấy lạ. Những gì xảy ra với Yuriko và Kazue đã hoàn toàn thay đổi cuộc đời tôi. Những người mà trước đây tôi chưa hề gặp mặt sẽ vì những lời đồn thổi mà xía mũi vào chuyện của tôi với những câu hỏi dồn dập, đầy tính xâm phạm đời tư về hai người kia. Ghê tởm trước thái độ đó, tôi quyết định giữ kín miệng và từ chối trò chuyện với bất cứ ai. Giờ đây khi cuộc sống riêng tư của tôi bắt đầu ổn định với một công việc mới thì tôi lại đột nhiên có nhu cầu mãnh liệt là được kể về Yuriko và Kazue tới mức tôi không thể chịu đựng nổi nếu tiếp tục im lặng. Có lẽ tôi sẽ tiếp tục nói về họ cho dù bạn có muốn cản tôi lại, ba tôi thì ở tận Thụy Sỹ còn Yuriko thì đã chết, tôi chỉ còn lại một mình. Tôi cần có ai đó để trút bầu tâm sự hay có lẽ tôi nên một mình suy ngẫm về sự cố lạ lùng này.
Tôi có trong tay một số bức thư và vật dụng trước kia của Kazue mà tôi có thể đưa ra làm dẫn chứng và mặc dù sẽ mất không ít thời gian để kể lại toàn bộ câu chuyện, tôi dự định sẽ làm cho đến cùng, không bỏ sót chi tiết nào.