Phần 1. · 2
Cho phép tôi đẩy thời gian lên một chút. Năm ngoái, tôi làm việc bán thời gian cho văn phòng thị chính quận P, nằm ở phía đông thành phố Tokyo. Đối diện phía bên kia sông chính là tỉnh Chiba.
Quận P có 48 cơ sở chăm sóc người dân ban ngày được cấp phép và phần lớn hoạt động hết công suất nên những người đăng kí trước hết phải ghi tên vào một danh sách chờ đợi. Ở đây, tôi làm việc cho phòng đăng ký nhà trẻ công lập thuộc Ban Phúc lợi Xã hội giúp đỡ việc điều tra các trường hợp nằm trong danh sách xin gửi trẻ vào các trung tâm giữ trẻ phúc lợi. Chẳng hạn xem xét một gia đình có đủ tiêu chuẩn gửi con tới nhà trẻ phúc lợi hay không.
Trên đời này hóa ra có không ít bà mẹ kỳ quặc. Có những người không cảm thấy dằn vặt chút nào khi bỏ con ở các trung tâm giữ trẻ xã hội chỉ vì họ muốn rảnh rang đi chơi, có người thì lại quá quen ỷ lại vào người khác tới mức không tin là mình có thể nuôi dạy con cái tử tế. Có những gia đình bủn xỉn tới nỗi muốn đưa con vào các trung tâm giữ trẻ của nhà nước vì không muốn trả tiền trong khi họ hoàn toàn có khả năng cho trẻ học trường bình thường vì họ cho rằng đó là trách nhiệm của hệ thống phúc lợi xã hội. Không hiểu sao mà các bà mẹ ngày hôm nay lại biến chất tới vậy? Điều này khiến tôi thấy chán nản hết sức.
“Mà tại sao một người nổi bật như cô lại làm cái công việc vớ vẩn này chứ?” Tôi vẫn thường tự hỏi. Nhưng tôi cũng không hẳn xinh đẹp tới mức ấy. Tôi từng nói rằng tôi là một đứa con lai nhưng tôi vốn có nhiều nét Á đông hơn nên tóm lại vẻ ngoài của tôi không khiến người ta sửng sốt. Tôi cũng không có gương mặt đẹp như người mẫu của Yuriko hay một thân hình như tạc tượng. Nhất là giờ đây khi tôi đã trở thành một phụ nữ trung niên mập lùn. Chưa kể ở chỗ làm tôi còn phải mặc một bộ đồng phục màu xanh nước biển đơn điệu. Dù vậy, dường như vẫn có người để ý đến tôi và khiến tôi bắt đầu cảm thấy phiền phức.
Khoảng một tuần trước, một người đàn ông có tên là Nonaka lân la tới hỏi han tôi vài câu. Ông Nonaka này trạc năm mươi tuổi, hiện đang làm việc cho Ban Cải thiện Điều kiện Vệ sinh bên Tòa nhà Chính phủ số Một. Nhưng thỉnh thoảng ông ta vẫn lấy cớ đi sang chỗ chúng tôi, Tòa nhà Phụ, vốn được mệnh danh là khu mù căng chải để tán dóc với sếp tôi. Mỗi lần như vậy, ông ta thường nhân cơ hội lén lút nhìn trộm tôi.
Tôi biết ông ta và sếp cùng trong một đội bóng chày. Sếp chơi vị trí chặn ngắn còn ông ta chơi ở tuyến hai, đại loại như vậy. Tôi chẳng quan tâm tới hai người bọn họ nhưng cảm thấy bực mình khi thấy một người không phận sự tới văn phòng của chúng tôi trong giờ làm việc chỉ để tán phét. “Ông Nonaka để ý tới chị đấy!” Cô Mizusawa, một đồng nghiệp nhỏ hơn tôi tám tuổi, nói. Cô ta bắt đầu trêu chọc tôi về chuyện đó khiến tôi càng cảm thấy bực mình.
Ông Nonaka lúc nào cũng vận một chiếc áo gió màu xám, trong khi da của ông ta có màu nâu và nứt nẻ, có thể là do hút nhiều thuốc lá. Ông ta có một ánh mắt nhớp nhúa và mỗi khi ông ta nhìn tôi, tôi có thể cảm thấy đôi mắt sẫm màu của ông ta như muốn xuyên thủng tôi giống như ai đó đang đóng một cái dấu bỏng giãy lên người. Chúng khiến tôi nôn nao. Và rồi ông ta nói, “Khi cô nói chuyện giọng cô rất cao nhưng khi cô cười thì nó trầm lại. Eee hee hee hee. Cô cười kiểu vậy đó.” Và rồi ông ta tiếp tục nói những câu như, “Trông bề ngoài thì cô có vẻ bóng bẩy và sạch sẽ nhưng bên trong thì cô cũng rất dơ dáy đúng không?” Tôi hoàn toàn bất ngờ. Ai cho một người lạ như ông ta cái quyền tới đây nói năng như vậy với tôi? Hẳn tôi sửng sốt ra mặt vì ông Nonaka ngay sau đó nhìn về phía sếp của tôi vẻ bối rối rồi bọn họ cùng bỏ đi.
“Những gì ông Nonaka nói với tôi giống như là một hành động quấy rối tình dục,” tôi phản ứng với sếp tôi sau đó. Trông sếp thoáng có vẻ xấu hổ. Ôi, tôi biết thừa rồi! tôi nghĩ. Chỉ vì tôi có chút chất phương Tây trong huyết quản nên ông cho rằng tôi trở nên lắm điều hơn người Nhật! Cứ để mặc người phương Tây bạ cái gì cũng mang ra kiện cáo, phải thế không?
“Tôi cũng đồng ý rằng những gì ông ta nói với đồng nghiệp là không thích hợp.” sếp tôi nói rồi cố tình lái câu chuyện sang hướng khác như thể chuyện ấy không có gì quan trọng. Rồi ông ta bắt đầu sắp xếp lại giấy tờ trên bàn làm ra vẻ bận rộn. Tôi chả muốn cãi cọ nên cũng im lặng không nói thêm vào nữa. Nếu tiếp tục chắc tôi sẽ làm ông ta nổi giận.
Tôi không mang bữa trưa đi làm nên định tới căng - tin ở bên Tòa nhà Số Một chỉ cách đó vài bước. Tôi vốn không thích ở chốn đông người nên chẳng mấy khi tới đây. Nhưng đây là một tòa nhà mới xây với một nhà ăn cho nhân viên rất khang trang. Một bát mì chỉ có 240 yen và bữa trưa đặc biệt với giá 480 yen. Thức ăn cũng vừa miệng.
Tôi đang rắc hạt tiêu vào bát mì của mình thì thấy sếp tôi tiến lại gần.
“Cô rắc nhiều hạt tiêu thế thì cay chết!” Ông ta nói, tay bê khay thức ăn với cá rán và bắp cải xào. Những vụn cá ngừ khô màu trắng rắc trên bắp cải trông giống như những vỏ bào bằng kim loại và những lá bắp cải khiến tôi nhớ tới món bigos. Những hình ảnh thời thơ ấu chợt hiện lên trong đầu tôi, ngôi nhà nhỏ trên núi, bữa tối quanh bàn với sự im lặng chết chóc, vẻ khổ sở của mẹ tôi trong khi ba tôi lẳng lặng đánh chén với một sự ngon miệng khó tả xiết. Chìm trong suy nghĩ, tôi đờ người ra mất một lúc nhưng hình như sếp tôi không để ý.
“Chúng ta ngồi xuống đây nhé!” Ông ta cười nói.
Sếp tôi bốn mươi hai tuổi và thường chơi bóng sau giờ ăn trưa nên ông ta hay đến chỗ làm với bộ đồ thể thao, cả ngày đi đi lại lại với đôi giày tennis kêu kin kít. Ông ta là loại người rất chú ý tới vẻ ngoài của mình, da lúc nào cũng rám nắng và tràn đầy sinh lực, đôi khi hơi thái quá. Tôi thường không hợp với những người đàn ông như vậy nhưng tôi vẫn không thoát khỏi thói quen so sánh của mình. Rằng đứa trẻ sẽ trông giống ai nếu chúng tôi sinh con?
Nếu đó là một bé gái, nó hẳn có làn da sáng màu của tôi. Mặt của con bé, với sự pha trộn giữa cái cằm vuông vức của sếp và khuôn mặt hình ovan của tôi, hẳn sẽ tròn trịa dễ thương. Nó sẽ có cái mũi khá cao của sếp và đôi mắt màu nâu của tôi. Con bé sẽ thừa hưởng cái vai xuôi của sếp, tay chân của nó có lẽ sẽ hơi thô nhưng vẫn hấp dẫn vì đầy sinh lực. Kết quả này làm tôi hài lòng.
Tôi đi theo sếp đến bàn ăn. Cả căng tin rộng lớn tràn ngập tiếng chuyện trò của nhân viên, tiếng nhân viên phục vụ đi lại, thu dọn khay đĩa lách cách nhưng tôi có cảm giác tất cả mọi người đang quan sát tôi. Ai cũng biết về chuyện của Kazue và Yuriko. Tôi không thể chịu đựng nổi ý nghĩ tất cả bọn họ đang đổ dồn mắt về phía mình.
Sếp nhìn thẳng vào mặt tôi và nói “Về chuyện lúc nãy, ông Nonaka không có ý gì đâu. Tôi nghĩ là ông ấy chỉ cố tỏ ra thân thiện với cô thôi mà. Nếu đó là hành động quấy rối,” - ông ta cố ý không nói đầy đủ cả cụm từ - “thì đến một nửa những gì đám đàn ông nói sẽ bị quy ra như thế, có đúng không?Cô cũng nghĩ vậy đúng không?”
Rồi ông ta nhìn tôi cười. Răng của ông ta hơi ngắn giống răng của những con khủng long ăn thực vật, tôi thầm nghĩ khi nhìn vào miệng ông ta. Tôi nhớ tới một bức tranh minh họa kỷ Phấn trắng. Con của chúng tôi có thể sẽ có hàm răng như vậy. Nếu thế thì cái miệng của con bé không thể nào mà duyên dáng được. Ngón tay và đốt tay của con bé hẳn sẽ mập ú, bàn tay thì to tướng, quá thô đối với một đứa con gái. Đứa trẻ dễ thương với sếp mà tôi vừa tưởng tượng ra lúc nãy đang biến thành một cái gì hoàn toàn khác. Điều đó khiến tôi trở nên bức bối.
“Quấy rối tình dục, phải nói cho sếp hay là bao gồm cả việc hủy hoại nhân cách của nạn nhân.”
Tôi phản đối tắp lự nhưng sếp tỏ ra rất thận trọng trước khi đáp lại. “Ông Nonaka không có ý hủy hoại nhân cách của cô. Ông ấy chỉ nói rằng ông ấy quan sát thấy giọng nói và tiếng cười của cô khác nhau, vậy thôi. Đúng là ông ấy đã không phải khi trêu chọc người khác như vậy, để tôi thay mặt ông ấy xin lỗi cô. Cô sẽ bỏ qua chuyện này chứ, được không?”
“Được ạ.”
Tôi chấp nhận. Tôi cũng nghĩ nếu tiếp tục chuyện này chỉ vô ích. Có người sáng dạ, cũng có người tối dạ. Sếp tôi thuộc loại thứ hai.
Ông ta nhai miếng cá rán với hàm răng ngắn của mình, lớp bột chiên ngoài văng tung tóe trên đĩa nghe lạo xạo. Ông ta tiếp tục hỏi tôi mấy câu vô hại về lượng công việc bán thời gian của tôi. Tôi cũng trả lời cho xong chuyện. Và rồi đột nhiên ông ta hạ thấp giọng.
“Tôi có nghe nói về chuyện em gái cô. Hẳn chuyện ấy không dễ dàng cho cô.”
Đấy là ông ta nói thế nhưng trong lòng ông ta hẳn muốn ám chỉ rằng chuyện của Yuriko đã khiến tôi trở nên đặc biệt nhạy cảm với những gì người khác nói và làm. Tôi đã gặp rất nhiều đàn ông kiểu này, loại người cho rằng anh có thể đọc được ý nghĩ của tôi. Tôi lấy đũa gẩy mấy cọng hành trắng trong bát mì sang bên cạnh, không nói gì. Tôi không thích mùi hăng của hành.
“Tôi không hề hay biết gì, tôi thực sự choáng váng khi nghe thấy chuyện này. Có phải kẻ sát hại cô ấy cũng chính là người bị bắt trong vụ mưu sát gái văn phòng năm ngoái không?”
Tôi ngước lên nhìn ông ta. Khóe mắt của ông ta trễ xuống, hai con ngươi như sắp rớt ra khỏi tròng vì tò mò. Đứa trẻ mà tôi từng tưởng tượng sẽ có với ông ta giờ trở nên vô cùng xấu xí và độc ác.
“Mọi việc vẫn đang trong vòng điều tra. Cảnh sát tạm thời chưa thể đưa ra kết luận gì.”
“Nghe nói cô ấy là bạn của cô có đúng không?”
“Cô ấy là bạn học cùng lớp với tôi.” Kazue có phải là bạn của tôi hay không? Có lẽ tôi phải nghĩ thêm về chuyện này.
“Tôi thực sự quan tâm tới vụ mưu sát gái văn phòng, như dư luận đặt tên. Tôi tin rằng cô cũng nghe nhiều người nói vậy. Vì đó là một chuyện hết sức khó hiểu. Cái gì đã khiến cô ta làm một chuyện động trời như vậy? Sao cô ta lại có những ý tưởng đen tối đến vậy? Ý tôi là cô ta có sự nghiệp, nhân viên chiến lược một công ty xây dựng ở Otemachi, phải vậy không? Một trong những người đứng đầu tại đại học danh tiếng Q. Tại sao một thành phần ưu tú như vậy lại dính tới mãi dâm? Cô hẳn biết gì đó về chuyện này?”
Vậy đó, thế là Yuriko đã mau chóng bị rơi vào quên lãng. Chả ai thèm quan tâm tới một người phụ nữ đẹp nhưng không có bất cứ giá trị nào khác để bù vào nhan sắc khi tới tuổi xế bóng. Trong khi việc Kazue hành nghề mãi dâm lại khiến hết thảy mọi người vắt óc ra suy đoán. Ban ngày là một phụ nữ có sự nghiệp, ban đêm là gái đứng đường. Đàn ông khắp mọi nơi đều muốn hiểu được chuyện này. Nhưng sự tò mò đến trắng trợn của sếp tôi mới thực sự khiến tôi phật ý. Ông ta hẳn cũng nhận ra thái độ của tôi nên bắt đầu lắp bắp xin lỗi.
“Ồ, xin lỗi cô, tôi thật là vô ý.” Rồi ông ta chem vào thêm một câu nói đùa, “Nhưng đó không phải là một hành động quấy rối nên xin cô đừng giận.”
Sau đó câu chuyện của chúng tôi chuyển sang đề tài về các trận bóng ngày Chủ nhật của ông ta. Khi ông ta ngỏ lời mời tôi hôm nào đó tới xem họ chơi bóng thì tôi gật đầu lấy lệ rồi ăn hết bát mì, cố gắng tỏ ra lãnh đạm. Rốt cuộc thì tôi cũng hiểu ra ông Nonaka chả có ý gì với tôi cả. Ông ta chỉ muốn tìm hiểu về vụ xì căng đan của Yuriko và Kazue. Vụ xì căng đan ấy bám theo tôi khắp nơi.
Tôi vừa mới nghĩ là cuối cùng tôi cũng tìm được một công việc ra hồn. Tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với một chuỗi sự kiện chẳng lấy gì làm hay ho xảy ra ở nơi làm việc nhưng tôi vẫn chưa có ý định xin thôi. Đó không chỉ là công việc. Tôi đã bắt đầu công việc này được một năm và cảm thấy hài lòng vì sự ổn định về giờ giấc làm việc ở đây.
Sau khi tốt nghiệp đại học và trước khi nhận công việc ở tòa thị chính tôi đã làm đủ mọi thứ nghề. Tôi từng làm việc cho một cửa hàng bách hóa tổng hợp, sau đó đã từng gõ cửa từng nhà để bán một tạp chí nghiên cứu phát hành hằng tháng. Kết hôn? Không. Tôi không bao giờ nghĩ tới chuyện đó. Tôi thực sự tự hào là một người phụ nữ trưởng thành, độc lập, có việc làm bán thời gian.
Đêm ấy trước khi lên giường, tôi bắt đầu tưởng tượng về đứa trẻ mà tôi và ông Nonaka sẽ sinh ra. Thậm chí tôi còn phác họa hình của đứa bé lên mặt sau một tờ quảng cáo. Đó là một đứa bé trai da rất khô. Thằng bé có đôi môi dày thích buôn chuyện của ông Nonaka với hai cẳng chân ngắn, mập bước đi khệnh khạng. Nó thừa hưởng từ phía tôi hàm răng lớn, trắng bóng và đôi tai hơi nhọn. Tôi cảm thấy hài lòng vì vẻ ngoài của thằng bé trông rất quỷ quái. Và tôi nghĩ tới những gì ông Nonaka nói, “Khi cô nói chuyện thì giọng cô rất cao nhưng khi cô cười thì nó trầm lại. Eee hee hee hee. Cô cười kiểu vậy đó.”
Nhận xét của ông ta làm tôi ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ để ý tới giọng cười của mình. Thế nên tôi thử cười xem ông ta nói có đúng không nhưng cũng khó để đánh giá vì tiếng cười đó hoàn toàn không tự nhiên. Tôi tự hỏi không hiểu tôi thừa hưởng nụ cười đó từ ba hay mẹ. Cũng không có kết quả vì tôi cũng chả nhớ là ba mẹ tôi có bao giờ cười không nữa. Hai người bọn họ chả mấy khi nở nụ cười. Cả Yuriko cũng vậy, chả bao giờ thấy nó phá lên cười. Con bé toàn mỉm cười một cách bí ẩn vì nó biết đó là nụ cười khiến sắc đẹp của nó trở nên hiệu quả nhất. Thật đúng là một gia đình kỳ lạ! Đột nhiên những sự kiện của một ngày mùa đông trong quá khứ bỗng tràn về như giông bão trong lòng tôi.