Chương 40
NGÀY 30 THÁNG GIÊNG
SHIBUYA: WA (?), 10.000 YEN
SHIBUYA: NGƯỜI NƯỚC NGOÀI, 3.000 YEN
Zhang là một tên nói dối trắng trợn. Một tên rác rưởi. Và là một kẻ sát nhân. Tôi đặt lon bia, túi khô mực và một lọ thuốc Gymnema lên quầy tính tiền ở cửa hàng tạp hóa và nghĩ tới anh ta.
“Này!” Ai đó vỗ vào lưng tôi. Tôi chợt nhận ra là tôi vừa chen hàng nhưng tôi mặc kệ cứ đứng ì ra đó và gọi thêm một bát xúp oden.
“Chả cá, củ cải và khoai konnyaku, mỗi thứ một miếng. Và xin hãy đầy nước dùng với ạ!”
Người đàn ông đứng sau quầy có vẻ hơi khó chịu nhưng người phụ nữ thu ngân vốn đã quen mặt tôi chỉ lẳng lặng tới bên ngăn đựng xúp oden và lấy ra những thứ tôi gọi mà không tỏ thái độ gì. Hai cô gái đứng sau lưng tôi lầm bầm nói gì đó, không rõ là than phiền hay chửi bới nên tôi quay lại nhìn trừng trừng vào mặt họ. Tôi bắt đầu có thói quen nhìn thẳng vào mắt người khác, ở nhà, tại chỗ làm việc, trên đường phố hay ở bất kỳ đâu. Tôi là một con quỷ. Mọi người đều đối xử với tôi như một trường hợp đặc biệt. Nếu bạn có vấn đề gì cứ thử cách của tôi mà xem!
Tôi đi ra ngoài và nhanh chóng lùa bát xúp vào bụng, thứ xúp ngọt, ấm trôi tuột trong cổ họng. Nước nóng sẽ khiến dạ dày tôi co lại. Dạ dày tôi càng ngày càng teo. Một đoàn tàu trên chuyến Inokashira rùng rùng chạy qua. Tôi đứng thẳng người lên nhìn nó vào sân ga và tự hỏi không hiểu có Zhang ở trên tàu không.
Đã hơn nửa năm trôi qua kể từ ngày tôi và Zhang bám lấy nhau giữa cái đêm mưa gió ấy. Bây giờ đã là tháng Giêng. Mùa đông năm nay khá ấm áp khiến công việc làm ăn cũng dễ dàng hơn. Mỗi lần tới ga Shinsen là tôi lại ngó quanh tìm Zhang. Một lần khi xuyên qua tấm rào chắn trên đường tôi nhìn thấy một người trông giống anh ta đứng trên sân ga. Nhưng kể từ đêm mưa đó tôi không hề gặp lại Zhang. Thế cũng tốt. Anh ta chả là gì với tôi cả. Tôi phải dành hết sức lực vào công việc ban đêm. Zhang sẽ tiếp tục cuộc sống của mình trên đất nước này và dần quên đi rằng anh ta đã giết hại Yuriko.
Đêm đó cả hai chúng tôi đều sướt mướt, ủy mị một cách tuyệt vọng. Nhưng tôi không thể nhịn nổi cười khi Zhang lẩm bẩm một mình: “Mà tôi rất yêu cái cô gái điếm đó. Cái cô mà cô bảo tên là Yuriko ấy.”
“Ôi gớm, tôi xin anh! Anh cũng chả dám chắc mình đang nói gì đúng không? ý tôi là anh cũng chỉ vừa mới gặp cô ta. Mà Yuriko thì chỉ là một con điếm nhếch nhác. Với lại, tôi nghĩ cô ấy cũng chả tin những lời anh nói. Cô ấy vốn ghét đàn ông, anh biết không?”
Zhang túm lấy cổ họng tôi khi tôi đang cười ngặt nghẽo như thể định siết tôi chết ngạt.
“Cô nghĩ chuyện đó thật buồn cười phải không? Nếu tôi cũng xử cô như vậy thì cô tính sao? Đồ chó cái ngu xuẩn.”
Ánh đèn màu da cam hắt lên từ dưới cầu thang phản chiếu trong đôi mắt Zhang khiến chúng trở nên hấp háy. Trông anh ta như bị ma ám, thật đáng sợ. Lạnh hết cả tóc gáy, tôi hất tay anh ta ra và đứng dậy. Mưa quất lên má tôi. Tôi lấy tay gạt chúng xuống và nhận ra rằng đó không phải là nước mưa mà là nước miếng của Zhang vừa nhổ lên mặt tôi. Tinh trùng, đờm dãi: phụ nữ phải hứng chịu những thứ đàn ông thải ra.
“Biến đi.” Zhang vẫy tay xua tôi đi chỗ khác và tôi chạy nhanh xuống cầu thang. Tôi dò dẫm trên những bậc thang trơn truội, vừa đi vừa đá rác sang bên cạnh để dọn đường. Điều gì ở Zhang khiến tôi muốn chạy trốn? Tôi cũng không biết nữa. Khi xuống tới cửa ra vào của tòa nhà thì tôi đụng phải một người đàn ông đang lao từ bên ngoài vào. Người anh ta đẫm nước mưa và mồ hôi tiết ra một thứ mùi khó chịu. Chiếc áo phông màu đen của anh ta ướt sũng để lộ một thân hình gọn ghẽ. Chính là Thìn. Tôi sửa lại mớ tóc giả của mình và gọi anh ta.
“Xin chào!”
Thìn không trả lời mà nhìn tôi bằng ánh mắt sắc nhọn.
“Zhang đang ở trên gác thượng,” tôi bảo anh ta. “Anh có biết tại sao anh ta lại ru rú ở trên đó không? Có phải là anh ta đang chạy trốn chuyện gì không?”
Tôi những định bảo Thìn là chính Zhang đã giết hại Yuriko và đó là lý do tại sao anh ta đang phải lẩn trốn. Nhưng trước khi tôi kịp mở miệng thì Thìn bất ngờ lên tiếng giải thích trước.
“Hắn trốn chúng tôi chứ ai, thằng khốn đấy. Hắn ta lừa tiền của tất cả chúng tôi nên chừng nào chưa trả hết tiền thì hắn không được hoan nghênh trở lại.”
Vào cái đêm tôi lừng lượt ngủ với Chen-yi và Thìn, Thìn ra sức nịnh bợ Zhang nhưng lần này lại tỏ ra rất ngạo nghễ.
“Anh ta còn giết hại cả một cô gái điếm, anh biết không? Một cô gái điếm ở Shinjuku,” tôi bảo với Thìn.
“Một gái điếm ư? Hắn muốn giết bao nhiêu gái điếm cũng được. Họ có thể dễ dàng được thay thế. Nhưng tiền bạc thì khác!”
Thìn nói và giũ mạnh chiếc ô nhựa rẻ tiền đang cầm trên tay khiến nước mưa bắn tung tóe khắp nơi.
“Cô không thấy thế sao?”
Tôi gật đầu đồng ý. Anh ta cũng có lý. Tiền bạc thì rõ ràng là giá trị hơn mạng sống. Nhưng rồi nếu như tôi chết đi thì tiền bạc cũng chả còn ý nghĩa gì. Mẹ và em gái tôi sẽ thừa hưởng chúng. Ý nghĩ đó khiến tôi khó chịu nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi tự giận mình vì đã không đoán ra một điều đơn giản như thế sớm hơn. Thìn nhìn tôi và cười nhạo.
“Cô thực sự tin vào những gì tên khốn ấy nói với cô sao? Zhang là một tên dối trá, cô biết đấy. Ở đây chả ai tin bất cứ điều gì mà hắn ta nói cả.”
“Ai chả nói dối.”
“Nhưng tên khốn ấy không nói lấy được một lời đúng sự thực. Đấy, hắn ta hành xử như thể hắn ta là một người làm việc chăm chỉ, lúc nào cũng kể lại việc phải rời bỏ quê quán để lên thành phố lớn làm giàu. Nhưng thực tế là hắn ta đã giết hại cả ông nội, anh trai và người đàn ông định lấy em gái hắn ta nên bắt buộc phải bỏ trốn. Hắn ta bảo rằng khi tới Hàng Châu, hắn ta đã buộc em gái mình đi làm điếm còn hắn làm tay sai cho một băng nhóm xã hội đen buôn bán thuốc phiện. Hắn còn giả vờ là hắn bị con gái của một quan chức bắt làm tình nhân để xóa dấu vết. Đúng là một tên khốn. Mẹ kiếp, lý do duy nhất mà hắn ta tới Nhật chỉ là vì không muốn bị công an tóm thôi.”
“Anh ta bảo với tôi là anh ta đã giết em gái mình.”
Thìn nhìn tôi vẻ ngạc nhiên. Mặt anh ta có vẻ thảng thốt. “Ái chà, tôi đoán là thằng chó đẻ đó đôi khi cũng nói thật lòng. Có vẻ đúng là như thế. Tôi nghe một người đi cùng chuyến tàu với Zhang kể rằng hắn ta giả vờ giơ tay chộp lấy em gái nhưng trông giống như hắn ta đã đẩy con bé xuống biển thì đúng hơn. Nhưng dù chuyện gì có xảy ra đi nữa thì tên chó chết ấy đúng là một tên tội phạm. Và hắn ta đã chơi khăm tất cả chúng tôi.”
Thìn đi về phía cầu thang. Tôi nhìn thấy cơ bắp của anh ta cuồn cuộn dưới lớp áo phông ướt sũng.
“Này, Thìn!”
Anh ta quay lại nhìn tôi.
“Anh có muốn vui vẻ với tôi một chút không?”
Mặt Thìn lộ rõ vẻ khinh thường khi anh ta nhìn tôi từ đầu tới chân.
“E là không. Tôi sẽ để dành tiền cho cô nào khá hơn cô. Với lại tôi thích đàn bà có da có thịt.”
“Chó chết! Ngủ với tôi anh sướng lắm cơ mà.”
Tôi nhặt chiếc ô mà Thìn vừa để dưới cửa ném vào người anh ta nhưng nó lại bay lên tận giữa cầu thang. Thìn phá lên cười và tiếp tục đi lên. Mẹ mày! Đ. Mẹ mày! Tôi chưa bao giờ nói những từ bậy bạ như thế trong đời nhưng lần này thì tôi không kìm nổi. Tôi chỉ muốn chúng chết hết đi. Lũ chó đẻ! Tôi nhớ lại căn hộ bẩn thỉu của bọn chúng và đã tự bảo mình sẽ không bao giờ quay lại đó nữa. Vậy tại sao tôi còn mồi chài tên Thìn làm gì? Đó hẳn là do một phút yếu đuối bồng bột do dư âm của cái ôm trên gác thượng đọng lại. Hay đúng như là Yuriko dự đoán. Vì những gái điếm như chúng tôi khiến đám đàn ông bị phơi bày. Tôi đã làm phơi bày điểm yếu của Zhang và sự độc ác của Thìn. Tôi tự giận bản thân tới mức quyết định đập vỡ nắp hộp thư của căn hộ 404.
Tôi tự hỏi không hiểu Zhang đã trở nên nông nỗi nào. Tôi nghĩ tới điều đó trên đường leo tới chỗ tượng thần Jizo, một chiếc túi nylon của cửa hàng rau quả lủng lẳng trên tay. Tôi có hẹn với Arai ở đó. Đã lâu lắm rồi, phải tới bốn tháng, tôi chưa gặp ông ta. Cả Yoshizaki và Arai trước đây đều đã từng mời tôi đi ăn tối. Nhưng giờ họ chỉ muốn gặp tôi ở khách sạn. Đầu tiên hai lần một tháng, rồi một lần một tháng và giờ thì gần như hai tháng một lần. Để bù vào việc giảm tuần suất tôi xác định tìm mọi cách để moi thêm tiền mỗi lần gặp mặt.
Khi tới con hẻm dẫn tới phía trước tượng thần Jizo, tôi thấy tấm lưng cánh phản của Arai. Ông ta đứng thập thò trong bóng tối đằng trước bức tượng, trên người vẫn mặc bộ vest màu ghi từ năm ngoái, năm kia, vai chùng xuống như thường lệ vì quai chiếc túi xách nặng trịch màu đen. Tương tự, từ miệng túi thò ra một tờ tuần báo. Điều khác biệt duy nhất là tóc ông ta đã trở nên thưa và có nhiều sợi bạc hơn so với cách đây hai năm.
“Ông Arai, ông chờ có lâu không? Ông đến hơi sớm phải không?”
Arai cau mày khi nghe thấy giọng nói the thé của tôi và vội đặt một ngón tay lên miệng ra hiệu cho tôi im lặng. Xung quanh làm gì có ai. Sao ông ta lại có vẻ lo lắng bồn chồn thế không biết? Hay là ông ta xấu hổ vì bị nhìn thấy cặp với tôi ở nơi công cộng? Arai chẳng nói chẳng rằng, chỉ quay lưng và đi về phía khách sạn tình nhân quen thuộc. Các khách sạn tình nhân ở khu Maruyama là rẻ nhất, chỉ khoảng ba nghìn yen cho một cuốc dừng chân ngắn. Tôi vừa đi vừa hát ngâm nga, cố giữ một khoảng cách với Arai. Tâm trạng tôi lúc này rất vui vẻ. Tôi hài lòng vì Arai đã quyết định gọi cho tôi. Đã khá lâu rồi chúng tôi không hẹn hò. Nhưng tôi có linh tính rằng mọi chuyện sẽ trở lại như trước đây, thời kỳ tôi cảm thấy mình thực sự là chủ nhân của Shibuya ban đêm. Tôi có thể là một cô gái đứng đường ế ẩm, nhưng tôi vẫn chưa muốn chết. Tôi không muốn kết thúc như Yuriko.
Vào tới phòng khách sạn tôi liền vặn nước nóng trong bồn và bắt đầu săm soi xem có gì giá trị có thể cuỗm được. Tôi quyết định thuổng cuộn giấy toa lét mới đặt trong bồn tắm. Chiếc thắt lưng áo ngủ nữa, thế nào tôi chả có việc cần dùng đến. Và dĩ nhiên là những chiếc bao cao su đặt trên gối. Nhưng lần này họ chỉ để độc có một cái trong khi bình thường lúc nào cũng có sẵn hai cái. Tôi liền gọi điện phản ánh với lễ tân và yêu cầu họ gửi lên thêm. Tôi sẽ để một cái cho Arai sử dụng và bỏ túi cái kia.
“Ông có muốn uống bia không, Arai?”
Tôi mở túi, lôi ra một hộp bia cùng vài thứ đồ ăn nhẹ mà tôi mua trước đó, đặt chúng lên chiếc bàn ọp ẹp trong phòng. Bát xúp oden là bữa tối của tôi nên tôi ăn mà không mời ông ta.
“Trời ơi, sao cái bát oden của cô lắm nước thế,” ông ta nói vẻ ghê tởm.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau sau bao nhiêu lâu rồi không rõ nữa mà ông ta chỉ biết nói mỗi một câu như thế với tôi? Tôi chẳng trả lời. Nước xúp oden chính là một loại đồ ăn kiêng, ai mà chả biết điều đó. Nó khiến người ta no mà chả cần phải ăn những khác. Sao những thứ đơn giản thế mà đàn ông cũng không biết? Tôi húp nốt chỗ xúp còn lại. Arai nhìn tôi vẻ khó chịu rồi bỏ vào buồng tắm. Trước đây ông ta thường do dự, sợ nói gì sai trước mặt tôi, rất ý thức về nguồn gốc tỉnh lẻ của mình, một Arai làm việc cho công ty hóa chất ở Toyama. Ông ta thay đổi từ lúc nào không biết? Tôi ngồi lặng đi ở đó mất một lúc, nhìn vô định vào khoảng không, băn khoăn suy nghĩ.
“Tôi muốn đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau.”
Tuyên bố của Arai khiến tôi sững sờ. Tôi sửng sốt nhìn ông ta nhưng ông ta cố tình tránh ánh mắt của tôi.
“Tại sao?”
“Vì năm nay tôi sẽ về hưu.”
“Thì sao? Đâu có nghĩa là ông cũng phải nghỉ tôi luôn?”
Tôi không thể nhịn được cười. Hóa ra nghề văn phòng và mãi dâm cũng giống nhau, cùng là một nghề? Vậy thì tôi là viên chức cả ngày lẫn đêm. Hay ngược lại, tôi làm gái cả đêm lẫn ngày!
“Không, tôi không có ý đó. Chỉ là tôi sẽ phải ở nhà cả ngày và khó mà đi đâu được. Với lại tôi e là tôi sẽ chả còn mấy chuyện than phiền để kể với cô nữa.”
“Thôi được rồi, được rồi. Tôi hình dung ra rồi.” Tôi nóng nảy nói và chìa tay ra trước mặt Arai. “Vậy hãy trả tiền tôi đi đã.”
Arai đi về phía tủ nơi ông ta treo bộ vest nhàu nhĩ của mình và rút chiếc ví tiền mỏng dính, mặt sưng lên. Tôi biết là ông ta sẽ chỉ có hai tờ mười nghìn yen bên trong mà thôi. Ông ta luôn chỉ mang đủ tiền để trả cho tôi mười lăm nghìn yen và ba nghìn yen tiền khách sạn. Ông ta không bao giờ có nhiều tiền hơn mức cần thiết. Yoshizaki cũng vậy. Arai đặt hai tờ tiền lên bàn tay đang ngửa ra của tôi.
“Đây là mười lăm nghìn yen của cô. Giờ hãy trả lại tôi năm nghìn yen.”
“Đây chỉ là tiền lương thôi. Nếu tôi là nhân viên công ty buổi tối của ông thì ông phải trả tôi cả tiền trợ cấp hưu trí nữa chứ.”
Arai nhìn xuống bàn tay tôi, không nói gì. Khi ông ta ngẩng lên nhìn vào mặt tôi, có thể thấy ông ta đang nổi cáu.
“Cô là một con điếm. Cô làm gì có cái quyền đó.”
“Tôi không chỉ là gái điếm. Tôi còn là một viên chức công ty.”
“Biết rồi biết rồi. Công ty G, công ty G. Suốt ngày cô chỉ huênh hoang lải nhải về điều đó mà thôi. Nếu cô mà làm cho công ty của tôi thì họ đã sa thải cô từ lâu rồi. Cái buổi ban đầu của cô đã qua lâu rồi, cô biết không, cô không còn là một cô gái văn phòng mặt hoa da phấn ngày xưa nữa. Nói thật cho cô biết, cô đúng là một người lập dị, mỗi lúc càng trở nên trở nên kỳ quặc. Mỗi khi ngủ với cô tôi vẫn thường tự hỏi mình đang làm cái quái gì vậy. Tôi cũng không đoán nổi nữa. Cô làm tôi thấy ghê tởm. Nhưng mỗi lần cô gọi điện cho tôi, tôi cảm thấy thương hại tới mức không đành lòng tránh mặt cô.”
“Vậy sao? Vậy thì tạm thời tôi sẽ lấy số tiền này. Số tiền một trăm nghìn yen còn lại ông có thể gửi vào tài khoản ngân hàng cho tôi.”
“Trả lại đây. Đồ khốn!”
Arai giật lại số tiền trong tay tôi nhưng tôi không để cho ông ta làm thế. Nếu để mất số tiền đó coi như tôi đi tong. Nhưng Arai bỗng tát mạnh vào mặt tôi khiến bộ tóc giả văng ra.
“Ông đang làm gì tôi vậy?”
“Đó cũng chính là điều tôi muốn biết, cô đang muốn gì ở tôi?”
Arai thở hồng hộc. “Đây cầm lấy, đồ khốn.” Ông ta quăng một tờ mười nghìn yen về phía tôi và bảo, “Tôi đi đây.”
Arai vội chụp chiếc áo vest lên người, áo choàng vắt khuỷu tay.
Khi ông ta đeo túi lên vai, tôi liền gào lên: “Ông phải trả tiền khách sạn nữa và ông còn nợ tôi bảy trăm yen tiền đồ uống và đồ ăn nhẹ.”
“Được thôi.” Arai thò tay vào ví và rút ra một nắm tiền lẻ. Ông ta đếm các đồng xu rồi ném lên bàn.
“Đừng có bao giờ gọi cho tôi nữa,” ông ta nói. “Càng gặp cô càng hãi. Cô khiến tôi phát bệnh.”
Xem ai đang nói kìa, tôi những định lên tiếng. Ai mới là người muốn làm tình với tôi bằng ngón tay? Ai là người muốn tôi tạo dáng để chụp ảnh, ai là người trói tôi lại để chơi trò thống dâm và bạo dâm? Ai là người tôi phải mút dương vật cho tới khi xanh cả mặt lên vì ông ta không thể cương cứng nổi? Tôi làm tất cả những chuyện đó vì ông, tôi đã giải thoát cho ông và đây là lời cảm ơn mà tôi nhận được hay sao?
Arai mở cửa rồi quay lại bảo tôi. “Cô Sato này, cô nên cẩn thận.”
“Ý ông là gì?”
“Trông cô như sắp chết tới nơi rồi.”
Ông ta nói vậy rồi đóng cửa lại. Chỉ còn lại một mình tôi nhìn xung quanh căn phòng. May quá, tôi vẫn chưa mở nắp lon bia. Nực cười thay, đó là điều đầu tiên tôi nghĩ tới. Việc Arai bảo tôi là gánh nặng của công ty khiến tôi bị tổn thương nhiều hơn là sự thay lòng đổi dạ một cách đột ngột của ông ta. Vậy ra công việc của đàn ông cũng giống như nghề mãi dâm? Nếu đàn ông tới tuổi về hưu ở công sở thì cũng là lúc ông ta ngừng việc mua dâm? Giống hệt như bài thuyết giảng mà tôi nhận được từ người phụ nữ ở Ginza lần trước. Thật ngán ngẩm! Tôi nhét lon bia và đống đồ ăn nhẹ vào trong túi rồi tắt vòi nước nóng.
Tôi quay lại chỗ tượng thần Jizo. Một người đàn ông đang đứng chờ tôi ở đó. Thoạt đầu tôi cứ ngỡ là Arai đã thay đổi ý kiến nhưng rồi tôi để ý thấy người đàn ông kia cao hơn Arai và lại vận quần jean.
“Trông cô khá đấy,” Zhang nói và nhoẻn miệng cười.
“Thật không?”
Tôi cởi phanh chiếc áo khoác của mình ra với ý định quyến rũ Zhang.
“Tôi cứ mong gặp được anh.”
“Tại sao?”
Zhang đưa tay lên dịu dàng vuốt má khiến tôi run rẩy. Hãy đối xử tốt với tôi. Tôi nhớ lại đêm mưa gió đó. Nhưng tôi sẽ không nhắc lại những lời đó nữa. Tôi ghét đàn ông nhưng tôi thích làm tình.
“Tôi chỉ muốn làm ăn chút đỉnh. Anh nghĩ sao nếu tôi lấy anh với giá đặc biệt.”
“Ba nghìn yen nhé?”
Zhang và tôi bắt đầu bước đi cùng nhau. Tôi có ghi chép lại các cuộc gặp gỡ của tôi với những người đàn ông mà tôi quan hệ trong thời gian hành nghề mãi dâm. Nhưng cách đánh dấu trong nhật ký của tôi đêm nay có sự thay đổi thứ tự, theo chiều ngược lại. Đêm nay tôi đánh dấu hỏi vào cái tên Arai thay vì chỗ của người khách nước ngoài. Thường mỗi khi tôi đánh dấu chấm hỏi vào tên ai có nghĩa là tôi không tính chuyện quan hệ với người đó nữa. Hay nói cách khác, đó là cách tôi đánh dấu những gã đàn ông thối tha.
Zhang khoác tay tôi đi từ ngõ hẻm tối tăm này tới ngõ hẻm tối tăm khác, đi ngang qua người phụ bếp lần trước hất nước vào người tôi và đuổi tôi đi chỗ khác; ngang qua người đàn ông bảo tôi giờ không còn ai làm chuyện đó nữa khi tôi cố đổi vỏ chai bia lấy tiền; ngang qua ông chủ quán sake luôn xử tệ với tôi; ngang qua người thu ngân ở cửa hàng tạp hóa không bao giờ mở miệng nói với tôi lấy một lời mặc dù tôi thường xuyên mua đồ ở cửa hàng của bà ta; ngang qua những tên du đãng thường chiếu đèn pin lên người tôi và cười hô hố khi thấy tôi vào khu đất trống làm tình với khách. Tôi những muốn hét vào mặt tất cả bọn họ. Hãy nhìn tôi đây này! Tôi không chỉ là một con điếm đứng đường tầm thường, một thứ cặn bã. Giờ tôi đang đi cùng người đàn ông đã tới chờ tôi dưới chân tượng Jizo trước mặt bàn dân thiên hà. Một người đàn ông đối xử tốt với tôi. Tôi là người phụ nữ được săn đuổi, được khao khát, một người phụ nữ có tài năng, một nữ hoàng tình dục.
“Trông chúng tôi cứ như một cặp tình nhân ấy!”
Tôi rú lên vì sung sướng. Tôi đang ở bên cạnh Zhang. Đồng thời tôi là một nhân viên của hãng G. tôi có bài viết giành được giải thưởng báo chí. Tôi là trợ lý giám đốc của phòng nghiên cứu. Sao tôi cứ phải thốt ra mấy lời này mới chịu được? Có phải chỉ đơn giản là vì tôi muốn khách hàng biết điều đó? Không, còn hơn cả thế. Tôi phải nói ra những điều này vì nếu không, tôi sẽ có cảm giác là người khác đang cười nhạo tôi. Trong bất cứ việc gì tôi cũng muốn đạt được kết quả tốt nhất. Là một phụ nữ, điều đó đối với tôi rất quan trọng. Khiến tôi muốn thể hiện. Tôi muốn đàn ông ngắm tôi, khen ngợi tôi. Hơn thế nữa, tôi còn muốn họ chấp nhận tôi. Đó chính là con người thật của tôi. Tóm lại, tôi chỉ là một đứa con gái dễ thương cần được mọi người chấp nhận.
“Cô đang lẩm bẩm gì thế?”
Zhang nhìn tôi chăm chú. Mắt anh ta mở to vẻ hoang mang.
“Tôi lẩm bẩm một mình thôi mà. Anh nghe thấy sao?” Tôi trả lời, ngạc nhiên vì câu hỏi của anh ta. Nhưng anh ta chỉ lắc cái đầu bắt đầu hói của mình và bảo: “Cô không sao chứ? Đầu óc không có vấn đề gì chứ?”
Vì đâu mà anh ta lại hỏi một câu như thế? Dĩ nhiên là tôi ổn. Đầu óc tôi chả có vấn đề gì. Sáng nay tôi dậy đúng giờ, lên tàu, đổi ga, làm việc như một người phụ nữ thăng tiến trong sự nghiệp tại một trong những công ty tiếng tăm nhất. Buổi đêm, tôi biến thành một gái điếm đi tìm kiếm đàn ông. Đột nhiên tôi nhớ tới cuộc chuyện trò lúc trước với Arai và đứng sững lại giữa đường. Tôi là một viên chức ngày và đêm hay tôi là một gái điếm cả đêm lẫn ngày? Là cái nào vậy? Cái nào mới đúng là tôi? Phải chăng cái khu vực đằng trước tượng thần Jizo chính là trụ sở làm việc của tôi? Vậy mụ phù thủy Marlboro chính là tổng giám đốc điều hành trước khi tôi tiếp quản? Ý nghĩ ấy khiến tôi bật cười khoái trá.
“Cô làm sao thế?”
Zhang quay lại nhìn tôi đang đứng đó cười sảng khoái. Nhìn kỹ mới biết thì ra chúng tôi đã tới trước căn hộ của Zhang. Tôi chống hai tay lên hông tuyên bố, “Đêm nay tôi sẽ không phục vụ cả một bầy đàn ông đâu đấy!”
“Đừng lo, đằng nào thì cũng chẳng ai trong số họ muốn ngủ với cô. Không ai ngoài tôi, thế đấy!” Zhang nói.
“Anh thích tôi à?” tôi hỏi Zhang, vô cùng phấn khích trước câu nói cuối của Zhang. Nói đi, nói đi, nói rằng, “Tôi thích cô đấy!” Nói rằng, “Cô là một phụ nữ tốt. một phụ nữ hấp dẫn.” Nói đi nào!
Nhưng Zhang chả nói gì. Anh ta chỉ thò tay quờ quạng trong túi.
“Chúng ta đi đâu đây? Lên gác thượng nhé?”
Tôi e là trên gác thượng sẽ rất lạnh. Tôi đứng dựa vào một bức tường ở gần đó và ngước nhìn lên bầu trời đêm. Nhưng nếu Zhang đối xử tốt với tôi thì tôi cũng chẳng ngại gì trời lạnh. Đột nhiên tôi trở nên ngờ vực. Một người đàn ông tốt nghĩa là gì? Nghĩa là anh ta sẽ cho ta nhiều tiền? Nhưng Zhang làm gì có tiền. Anh ta hẳn sẽ tìm cách kì kèo để trả ít hơn ba nghìn yen ấy chứ. Vậy nghĩa là anh ta mang lại cho ta một cảm giác gì sao? Nhưng tôi vốn sợ việc nảy sinh tình cảm. Với gái điếm, chỉ có công việc nhưng chứ không có tình cảm.
“Cô có nghe thấy tôi nói gì không?”
Zhang đi qua căn hộ của mình và dừng lại ở tòa nhà kế bên. Đó là một tòa nhà khá kỳ lạ. Dưới tầng hầm có một quán bar với những cửa sổ cao ngang mặt đường chúng tôi đang đứng. Ánh đèn màu cam từ những cửa sổ này hắt lên mặt đường nhựa. Ghé mắt vào cửa sổ, tôi nhìn thấy khách hàng bên trong đang uống nước, đầu của họ ngang tầm với chân chúng tôi. Tòa nhà có cả thảy ba tầng nhưng trông chỉ cao như một tòa nhà hai tầng. Bậu cửa sổ tầng hầm nằm ngang với mặt đường phía trên và liền luôn là lầu một. âm thanh huyên náo ầm ĩ vang lên từ quán bar dưới tầng hoàn toàn không ăn nhập với vẻ cô đơn, tĩnh lặng của các tòa nhà xung quanh. Tôi cảm thấy có gì đó bất an. Dù đã tới căn hộ của Zhang nhiều lần nhưng tôi chưa bao giờ để ý tới tòa nhà nhếch nhác nằm ngay bên cạnh.
“Tòa nhà này đã có ở đây lâu chưa?” tôi hỏi.
Zhang có vẻ ngạc nhiên vì câu hỏi ngớ ngẩn của tôi. Anh ta chỉ lên trên và bảo. “Nó vẫn ở đây từ trước tới nay. Nhìn lên kia kìa, đó là phòng của tôi. Tôi có thể quan sát nó từ cửa sổ phòng minh.”
Tôi nhìn lên tầng bốn tòa nhà bên cạnh và có thể nhìn thấy hai cửa sổ mở tung trên đầu chúng tôi như hai nhãn cầu. Một cửa sổ tối om, cửa sổ kia ánh sáng đèn nê ông.
“Ở chỗ anh có thể nhìn thấy hết bên này.”
“Thì tôi vẫn làm thế. Tôi có thể nhìn thấy trong căn hộ có người hay không. Ông quản lý tòa nhà này thỉnh thoảng vẫn cho tôi mượn chìa khóa căn hộ ở đây.”
“Vậy nếu tôi sống trong căn hộ đó anh sẽ biết tôi làm gì vào lúc nào.”
“Đúng vậy. Nếu như tôi muốn.”
Ý tưởng đó khiến tôi vô cùng hoan hỷ còn Zhang thì có vẻ bối rối. Anh ta khẽ lắc đầu rồi đi tới căn hộ số 103 nằm ở phía cuối tòa nhà và rút ra một chiếc chìa khóa. Căn hộ bên cạnh đó cũng tối om. Có vẻ như trên tầng hai cũng có nhiều căn hộ bỏ trống. Ba hộp thư xỉn cũ gắn tạm trên bức tường vật liệu ép mỏng dính, phía trên có ghi dòng chữ: KHU CĂN HỘ GREEN VILLA. Bao cao su, tờ rơi quảng cáo vứt đầy trên sàn xi măng. Tôi khẽ rùng mình. Sự dơ dáy bên trong tòa nhà khiến tôi nhớ tới đám rác rưởi lưu cữu trên sân thượng và nhà vệ sinh hôi hám của Zhang. Tôi có cảm giác đây là một nơi tôi không nên biết, không nên đặt chân tới. Tôi nên dừng lại ở đây.
“Hmm, tôi băn khoăn không biết có phải tôi đang làm một việc không nên làm hay không?” tôi buột miệng hỏi Zhang.
“E rằng trên đời này chả có thứ gì là không nên làm cả,” Zhang vừa trả lời vừa mở cửa.
Tôi nhìn vào trong. Căn hộ có hơi của người già. Bên trong tối om. Cái mùi mà tôi vừa ngửi thấy dường như bốc ra từ sự hoang phế trống trải. Chúng tôi có thể làm chuyện ở đây mà không ai biết, tôi thầm nghĩ. Zhang để mặc tôi đứng đó và mất hút trong bóng tối. Có vẻ như anh ta đã thuộc đường đi lối lại ở đây. Có lẽ anh ta đã mang những người phụ nữ khác tới đây. Không thể để họ vượt mặt mình, tôi nghĩ và nhanh chóng đá văng hai chiếc giày cao gót ra khỏi chân.
“Ở đây không có điện nên cô đi đứng cẩn thận.”
Nhưng vốn là con gái nhà nền nếp nên tôi lại nhặt hai chiếc giày và xếp chúng gọn ghẽ cạnh bậu cửa. Bậu cửa lạnh ngắt dưới chân tôi. Có mang tất nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được lớp bụi bám dày trên đó. Zhang đã ngồi xuống tấm thảm tatami phía cuối phòng.
“Tôi chả nhìn thấy gì cả. Tôi thấy sợ.” tôi nũng nịu, hy vọng Zhang sẽ chìa tay ra cho tôi. Nhưng anh ta chẳng thèm động đậy. Tôi dò dẫm đi về cuối phòng. Cả căn hộ trống hoác nên tôi không cần sợ va phải đồ đạc. Không bao lâu sau mắt tôi bắt đầu quen với bóng tối. Ánh sáng từ bên ngoài hắt qua cửa sổ bếp nên bên trong cũng không hẳn tối đen. Đây là một căn hộ nhỏ. Tôi có thể lờ mờ thấy Zhang ngồi khép chân chữ ngũ ở phía cuối căn phòng rộng sáu chiếu Nhật. Anh ta giơ tay ra hiệu cho tôi lại gần.
“Lại đây và cởi quần áo của cô ra.”
Tôi tụt áo khoác ra và rùng mình vì lạnh. Sau đó tôi cởi bộ vest màu xanh trên người rồi tới quần áo lót. Zhang ngồi đó mặc nguyên quần áo, ấm áp trong chiếc áo khoác da của anh ta. Tôi nằm ngửa trên tấm thảm tatami và nhìn lên trần nhà. Zhang cúi xuống nhìn tôi.
“Cô không quên gì đấy chứ?”
“Gì cơ?” tôi hỏi, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
“Sao cô lại cởi quần áo ra trước khi cầm tiền thế? Cô có phải là gái điếm không vậy? Tôi tới đây để mua dâm nên cô phải cầm chắc tiền trước chứ?”
“Vậy thì đưa tiền đây.”
Zhang đặt ba nghìn yen lên người tôi. Một tờ trên ngực, một tờ trên bụng và một tờ ở giữa hai đùi. Chỉ có nhõn ba nghìn yen. Tôi những muốn hét lên, tôi muốn nhiều hơn cơ! Nhưng mặc khác tôi cũng vui vẻ làm chuyện đó miễn phí với Zhang. Tôi muốn có kinh nghiệm tình dục như một người bình thường. Tôi muốn được ôm ấp dịu dàng. Tôi muốn được làm tình theo đúng nghĩa của nó.
Zhang nói, như đọc được ý nghĩ của tôi. “Cô chỉ đáng ba nghìn yen thôi. Cô nghĩ gì cơ chứ! Cô thích tiền à? Nhưng nếu không đòi tiền thì cô sẽ trở thành một phụ nữ bình thường chứ không phải là một con điếm. Nhưng cô biết là tôi không có hứng thú với đám phụ nữ bình thường kia và tôi sẽ không ngủ với họ. Vậy cô muốn gì, một con điếm chỉ đáng giá ba nghìn yen hay một người phụ nữ bình thường mà tôi không muốn động tới?”
Tôi nhặt ba nghìn yen trên người và giữ chặt chúng trong tay. Tôi vẫn muốn được Zhang ôm ấp. Tôi nghe thấy tiếng anh ta kéo khóa quần và nhìn thấy dương vật của anh ta cương cứng trong ánh sáng lờ mờ. Zhang thọc dương vật vào miệng tôi và hông anh ta bắt đầu chuyển động. Hơi thở của anh ta trở nên gấp gáp.
“Tôi không thể làm chuyện này với một người phụ nữ trừ phi tôi trả tiền cho cô ta. Dù chỉ là ba nghìn yen bèo bọt.”
Zhang tụt xuống và đưa dương vật vào cửa mình của tôi. Anh ta vẫn mặc nguyên quần áo, chỉ có phần cơ thể của anh ta đưa vào bên trong tôi là ấm nóng. Thật là một cảm giác kỳ lạ. Chiếc áo khoác da của anh ta chạm vào da thịt tôi lạnh ngắt và mỗi khi anh ta cử động, chiếc quần jean của anh ta lại cọ vào đùi tôi đau rát.
“Anh thích các cô gái điếm vì em gái của anh làm nghề đó phải không?”
“Không phải vậy,” Zhang lắc đầu. “Mà là ngược lại. Tôi thích các cô gái điếm nên tôi biến em gái tôi thành gái điếm. Tôi không làm vậy vì muốn ngủ với em gái mình. Tôi làm vậy vì tôi muốn ngủ với cô em gái điếm của tôi. Trên đời này chả có cái gì là quá giới hạn. Nhưng những người bị người khác bịt mắt sẽ chả bao giờ hiểu nổi điều đó.”
Zhang nói và cao giọng cười. Anh ta bắt đầu chuyển động phía trên người tôi. Tôi những muốn anh ta hôn tôi. Tôi ngẩng mặt lên đối mặt với anh ta nhưng anh ta quay đầu đi chỗ khác, cố tình không chạm vào môi tôi. Chỉ có phần dưới cơ thể của chúng tôi là chạm vào nhau, cùng chuyển động một cách máy móc. Tình dục là thế này ư? Tôi chỉ cảm thấy trống rỗng và hụt hẫng, cứ như là sắp phát điên lên tới nơi. Lần trước anh ta mới nhẹ nhàng làm sao. Và tôi đã trải qua một cảm giác hoàn toàn mới mẻ mà trước đây tôi chưa từng nếm trải. Chuyện gì đã xảy ra ngày hôm nay? Tôi nghe tiếng Zhang cười. Anh ta bắt đầu trở nên phấn khích, hơi thở dồn dập. Cứ như anh ta là người duy nhất trong cuộc. Tình dục hóa ra là thế.
Tôi lại nghe thấy tiếng của Yuriko. Tôi nhìn thấy cô ấy đang ngồi phía bên trái tôi. Cô ấy đội một mớ tóc giả dài trùm tới eo. Mí mắt tô màu xanh, son môi đỏ tươi. Một cô gái điếm ăn mặc giống hệt tôi. Yuriko bắt đầu mơn trớn đùi trái của tôi bằng những ngón tay thanh mảnh của mình.
“Cố lên! Nhìn xem, tôi sẽ giúp cô. Tôi sẽ giúp cô đạt được khoái cảm.”
Rồi cô bắt đầu vuốt ve đùi tôi một cách chậm rãi, êm ái.
“Cảm ơn cô, cô thật là tốt với tôi. Tôi xin lỗi đã bắt nạt cô ở trường học.”
“Ngốc quá, người bị bắt nạt nhiều nhất chính là cô. Cô vẫn không nhận ra điều đó hay sao? Cô chẳng bao giờ có thể nhìn ra điểm yếu của mình,” Yuriko buồn bã nói. “Nếu nhận ra điều đó sớm hơn có lẽ cô đã hạnh phúc.”
“Có lẽ thế.”
Zhang bắt đầu đi vào tôi một cách dồn dập. Anh ta cũng trở nên nặng hơn, người anh ta tì mạnh vào ngực tôi khiến tôi gần như ngạt thở. Zhang thậm chí chả thèm để ý người phụ nữ đang bị đè dưới sức nặng của anh ta. Phần lớn đám khách hàng của tôi là vậy. Họ nghĩ là tôi có thể tiếp tục như thế này mãi mà không hề chạnh lòng trước sự coi thường của họ hay sao? Bỏ tiền ra thì phải thí mạng thôi. Đó là giá trị thực của tôi sao? Chưa chắc. Nhất là đối với một nhân viên hãng G với mức lương mười triệu yen một năm.
“Có những khách hàng lại thích phụ nữ khuyết một bên ngực như tôi. Kể cũng lạ phải không?”
Tôi nhớ giọng nói này. Tôi ngạc nhiên quay sang bên phải và nhìn thấy mụ phù thủy Marlboro đang ngồi đó. Bà ta mặc một chiếc áo lót màu đen với một nhúm bông độn vào bên ngực bị cắt bỏ vì ung thư. Tôi có thể nhìn thấy áo lót của bà ta sau lớp áo khoác bằng nylon mỏng dính. Mụ Phù thủy Marlboro đang vuốt ve bên đùi phải của tôi. Tay bà ta khô và chai sạn nhưng đầy sức lực. Tôi cảm thấy dễ chịu. Giống như lần trước khi tôi làm tình với Chen-yi có Thìn ở bên trái và Zhang ở bên phải sờ soạng hai bên đùi tôi.
“Đừng có nghĩ ngợi gì cả. Cô nghĩ ngợi nhiều quá! Hãy lắng nghe cơ thể của cô, hãy thả lỏng và tận hưởng cuộc sống!” Mụ Phù thủy Marlboro vừa cười vừa nói. “Tôi nhường cho cô chỗ làm ăn phía trước tượng thần Jizo vì nghĩ là cô sẽ làm được cái gì đó hay ho, ít nhát là khá hơn những gì cô làm trước đây.”
“Không đúng!” Yuriko quát bà ta. “Bà biết thừa là Kazue sẽ thành ra nông nỗi này.”
Hai bọn họ tiếp tục tranh cãi, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của tôi và Zhang. Nhưng tay họ vẫn không ngừng vuốt ve tôi, Zhang đã gần lên tới đỉnh. Anh ta rên lên. Tôi cũng muốn đạt tới khoái cảm. Một giọng nói khác lại vang lên trên đầu tôi.
“Sự ngốc nghếch của con khiến ta đau lòng.”
Đó là người đàn bà dở hơi với quyển Kinh Thánh. Tôi không biết phải tin ai nữa. Tôi trở nên bấn loạn và bắt đầu gào thét trong bóng tối.
“Cứu tôi với!”
Zhang xuất tinh đúng lúc tôi hét lên câu đó. Thở hổn hển, anh ta rời khỏi người tôi. Cùng lúc đó Yuriko biến mất, rồi tới mụ Phù thủy Marlboro, chỉ còn lại một mình tôi trong phòng, nằm trơ trọi trên tấm thảm tatami, trần truồng.
“Cô lại nói chuyện một mình!”
Zhang mở túi xách của tôi mà không hỏi một lời rồi lôi ra một túi giấy ăn và dùng nó để lau người anh ta. Rồi anh ta nhìn thấy tờ bạc mười nghìn yen nhàu nát mà tôi tranh giành với Arai.
“Đừng có mà lấy trộm. Đó là tiền của tôi.”
“Tôi sẽ không lấy nó đâu mà sợ.” Zhang cười và đóng ví của tôi lại. “Tôi không thèm lấy trộm của bọn gái điếm.”
Đồ lừa đảo. Chẳng phải anh ta vừa nói không có việc gì trên đời này là anh ta không dám làm hay sao? Đột nhiên tôi cảm thấy lạnh nên ngồi dậy và mặc quần áo. Ánh đèn của một chiếc ô tô vừa chạy qua chiếu sáng lên tường. Trong thứ ánh sáng ngắn ngủi vừa lóe lên đó tôi nhìn thấy những bức tường đầy vết ố và giấy dán tường trên các vách ngăn đã rách nát, bong tróc hết cả. Làm sao mà một người được nuôi dạy tử tế như tôi lại kết thúc trong một căn phòng như thế. tôi nghiêng đầu sang một bên. Zhang mở cửa sổ bếp và vứt chiếc bao cao su của anh ta ra ngoài. Anh ta quay lại nhìn tôi và bảo. “Hãy gặp lại nhau ở chỗ này nhé!”
Giờ tôi đang ở nhà và mở nhật ký của mình ra xem. Nhưng chả bao lâu nữa tôi sẽ phải kết thúc cuốn nhật ký này. Nhiệm vụ của nó là ghi chép lại những sự kiện trong cuộc đời làm gái của tôi nhưng đã nhiều ngày trôi qua tôi không còn tìm được khách hàng nữa. Vì vậy, Kijima thân mến, những quyển nhật ký này là dành cho cậu. Xin cậu làm ơn đừng gửi chúng lại cho tôi giống như cậu đã làm với những bức thư tình thời trung học. Bởi vì cậu biết đấy, những gì cậu đọc trong quyển nhật ký này là một phần sự thật khác về tôi.