Chương 8
Tôi mở bệnh án của Alicia ra trên bàn. Diomedes đã chủ động đưa nó cho tôi. “Anh nên đọc những ghi chú của tôi.” Ông nhấn mạnh. “Chúng sẽ có ích với anh.” Tôi không muốn đọc những ghi chú của Diomedes, tôi biết ông nghĩ gì; tôi phải tự tìm ra những suy nghĩ của riêng mình. Nhưng dù sao, tôi cũng đã lịch sự nhận lấy nó.
“Cảm ơn ông. Chúng sẽ giúp ích cho tôi rất nhiều.”
Văn phòng của tôi nhỏ và chưa được trang bị đầy đủ, nó nằm gọn ở phía sau tòa nhà, sát lối thoát hiểm khi có hỏa hoạn. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Một con chim sáo nhỏ đang kiếm ăn giữa đám cỏ đã đóng băng trên mặt đất với vẻ chán nản và vô vọng.
Tôi rùng mình. Trong phòng rất lạnh. Lò sưởi nhỏ nằm dưới cửa sổ đã bị hỏng - Yuri nói anh ta sẽ tìm cách sửa nó, nhưng tốt nhất tôi nên nói chuyện với Stephanie, và nếu không có cơ may nào, tôi sẽ phải đưa vụ này ra buổi họp Cộng đồng. Tôi bỗng chốc cảm thấy đồng cảm với Elif khi cô phải đấu tranh để có được một cây gậy bi-a mới thay cho cây gậy đã gãy.
Dù chẳng có mấy kỳ vọng, tôi vẫn mở hồ sơ của Alicia ra xem. Phần lớn những thông tin tôi cần đã có trên kho dữ liệu trực tuyến. Tuy nhiên, Diomedes, giống như nhiều nhân viên lớn tuổi khác, thích viết báo cáo bằng tay. Ông đã phớt lờ những lời cằn nhắn của Stephanie và tiếp tục viết tay như vậy. Nhờ đó, tôi mới có tập hồ sơ nham nhở trước mặt mình lúc này.
Tôi lướt qua các ghi chép của Diomedes, bỏ qua những diễn giải phân tâm học có phần lỗi thời để tập trung vào phần báo cáo bàn giao hàng ngày của các y tá có nhiệm vụ quan sát hành vi của Alicia. Tôi đọc kỹ những báo cáo đó. Tôi muốn thấy những số liệu, mô tả chi tiết. Tôi cần biết chính xác mình đang làm gì và đang đối mặt với điều gì, và liệu rằng có bất ngờ nào còn đang lẩn khuất phía sau không.
Nhưng hóa ra tập hồ sơ lại tiết lộ rất ít thông tin cho tôi. Lần đầu nhập viện, Alicia đã cắt cổ tay hai lần và tự làm mình bị thương bằng bất cứ thứ gì nằm trong tầm với của cô. Cô được hai y tá kèm cặp, túc trực mọi lúc mọi nơi trong suốt sáu tháng đầu tiên. Mãi sau này, họ mới rút xuống chỉ còn một y tá giám sát. Alicia không hề tương tác với các bệnh nhân hay nhân viên, luôn tỏ ra kín tiếng và tự cô lập. Đa số bệnh nhân khác cũng để mặc cô một mình. Nếu ai đó không bao giờ mở lời bắt chuyện và cũng không trả lời bạn, bạn sẽ mau chóng quên đi sự tồn tại của họ. Chẳng mấy chốc Alicia đã trở nên vô hình, hòa lẫn vào khung cảnh xung quanh.
Duy chỉ có một sự cố nổi bật xảy ra trong căng tin vài tuần sau khi Alicia nhập viện. Elif buộc tội Alicia chiếm chỗ của mình. Không ai biết chính xác những gì đã xảy ra, nhưng cuộc đối đầu leo thang nhanh chóng. Alicia trở nên hung hăng, đập vỡ một cái đĩa và tìm cách cứa cổ Elif bằng một mảnh vỡ sắc nhọn. Họ đã phải trói cô lại, tiêm thuốc an thần và cách ly.
Tôi không rõ vì sao biến cố này thu hút sự chú ý của tôi. Có điều gì đó ở đây có vẻ không đúng. Tôi quyết định tiếp cận Elif và hỏi cô về chuyện này.
Tôi xé ra một tờ giấy từ quyển sổ và với tay lấy cây bút. Đó là một thói quen cũ mà tôi có từ thời đại học - khi tôi viết ra giấy, những suy nghĩ của tôi trở nên có trật tự hơn. Tôi luôn gặp khó khăn trong việc hình thành quan điểm nếu không viết nó ra giấy.
Những ý tưởng, ghi chú, mục tiêu để góp phần gây dựng nên một kế hoạch cứ thế tuôn ra. Để có thể giúp Alicia, tôi cần hiểu cô cũng như mối quan hệ giữa cô với Gabriel. Cô có yêu anh ta không, hay là căm ghét anh ta? Và tại sao cô lại kiên quyết không tiết lộ gì về vụ mưu sát hay bất cứ điều gì liên quan? Tôi chưa có câu trả lời nào, chỉ toàn là những câu hỏi.
Tôi viết ra một từ và gạch chân nó: ALCESTIS.
Ở một khía cạnh nào đó, tôi hiểu rằng bức chân dung là chìa khoá quan trọng để vén bức màn bí mật này. Bức tranh là đầu mối liên lạc, là lời khai duy nhất của Alicia. Và nó đang cố nói lên điều gì đó mà tôi vẫn chưa hiểu nổi. Tôi cần phải xếp lịch tới thăm phòng tranh và xem lại bức vẽ một lần nữa.
Tôi viết ra một từ khác: TUỔI THƠ. Nếu muốn hiểu được vụ sát hại Gabriel, tôi không chỉ phải hiểu được những sự kiện xảy ra vào cái đêm Alicia giết anh ta, mà còn phải hiểu được những sự kiện diễn ra trong quá khứ. Mầm mống cho những hành vi diễn ra trong vài phút, khi cô sát hại chồng mình, có lẽ đã được gieo rắc từ nhiều năm trước.
Cơn thịnh nộ dẫn đến việc giết người thường không sinh ra tức thì. Nó bắt nguồn từ vùng đất tiền ký ức, trong thế giới tuổi thơ, gắn với sự lạm dụng và ngược đãi từ nhỏ, tích lũy trong nhiều năm cho đến khi tất cả bùng nổ và làm tổn thương những mục tiêu không trực tiếp liên quan. Tôi cần tìm hiểu xem thời thơ ấu của Alicia đã định hình cô như thế nào. Và nếu cô không thể nói hoặc không muốn nói với tôi, tôi sẽ phải tìm ra người nào có thể. Một người biết về Alicia trước vụ sát hại, người có thể giúp tôi hiểu về quá khứ của cô, và vì sao cô lại lâm vào kết cục này.
Trong hồ sơ, người thân thiết nhất với cô là người dì, bà Lydia Rose. Bà đã nuôi nấng Alicia sau cái chết của mẹ cô trong một vụ tai nạn xe hơi. Alicia cũng ở đấy khi tai nạn xảy ra, nhưng cô đã may mắn sống sót. Chấn thương đó hẳn đã ảnh hưởng sâu sắc đến cô gái nhỏ. Tôi hy vọng Lydia sẽ có thể kể cho tôi về vụ tai nạn đó.
Đầu mối duy nhất còn lại là cố vấn pháp luật của Alicia: Max Berenson. Max là anh trai của Gabriel Berenson. Nhờ đó, anh ta rõ ràng sẽ có một góc nhìn khá sát với cuộc hôn nhân của Alicia. Tuy nhiên, Max Berenson có muốn tiết lộ điều gì với tôi hay không lại là một vấn đề khác. Thành thực mà nói, việc nhà trị liệu tâm lý tiếp cận với gia đình của Alicia là việc làm vụng trộm. Tôi đoán rằng Diomedes sẽ không chấp thuận chuyện này. Để tránh bị ông ngăn cản, tốt hơn hết, tôi sẽ không xin phép trước làm gì.
Nhìn lại, đây là vi phạm nghề nghiệp đầu tiên của tôi khi điều trị cho Alicia - nó sẽ thiết lập một tiền lệ đáng tiếc cho những trường hợp tiếp theo. Đáng lẽ tôi nên dừng lại, nhưng đã quá muộn rồi. Theo nhiều cách, số phận của tôi đã được định đoạt, giống như một bi kịch trong thần thoại Hy Lạp vậy.
Tôi với lấy điện thoại, gọi cho Max Berenson theo số máy văn phòng được ghi trong bệnh án của Alicia. Chuông reo vài lần trước khi có người nhấc máy.
“Đây là văn phòng của Elliot, Barrow và Berenson…” Nhân viên lễ tân nghe máy có giọng nghèn nghẹt như bị cảm.
“Xin cho gặp ông Berenson.”
“Xin hỏi ai đang ở đầu đây bên kia vậy?”
“Tôi là Theo Faber, bác sĩ tâm lý tại The Grove. Liệu tôi có thể nói chuyện với ông Berenson về em dâu của ông ấy không?”
Cô ta khựng lại một chút trước khi trả lời. “Ồ, tôi hiểu rồi. Ông Berenson không có mặt ở văn phòng từ giờ cho đến hết tuần. Ông ấy đến Edinburgh gặp khách hàng. Nếu anh để lại số điện thoại, tôi sẽ nhắn ông ấy gọi cho anh khi ông ấy về.”
Tôi đọc cho cô ta số điện thoại rồi cúp máy.
Tôi bấm số điện thoại tiếp theo trong bệnh án để gặp dì của Alicia, Lydia Rose. Có người trả lời ngay sau hồi chuông đầu tiên. Một phụ nữ lớn tuổi với giọng nói thì thào và có phần cáu bẳn.
“Vâng! Có chuyện gì thế?”
“Xin chào, bà có phải là bà Rose không?”
“Anh là ai?”
“Tôi gọi điên vì có chuyện liên quan đến cháu gái của bà, cô Alicia Berenson. Tôi là bác sĩ tâm lý tại…”
“Mẹ kiếp!” Bà ta gắt lên rồi cúp máy.
Tôi khẽ cau mày.
Đây không phải là một khởi đầu tốt.