Chương 4
“Chào cô, Alicia.” Tôi nói.
Mới chỉ có vài ngày trôi qua kể từ khi được giảm liều an thần, nhưng sự khác biệt ở Alicia đã rất rõ rệt. Cử chỉ của cô có vẻ nhanh nhạy hơn. Mắt cũng sáng lên. Cái nhìn xa xăm, mơ hồ trong đôi mắt đã biến mất. Trông cô cứ như một người hoàn toàn khác.
Cô đứng ngoài cửa cùng Yuri, vẻ lưỡng lự. Cô chăm chú quan sát tôi, như thể đây là lần đầu cô nhìn rõ tôi, muốn dò xét tôi, đánh giá con người tôi. Tôi tự hỏi cô đang đưa ra kết luận gì về tôi. Hiển nhiên cô cho rằng mình sẽ được an toàn, nên bước vào trong. Cô ngồi xuống mà không hỏi trước.
Tôi gật đầu ra hiệu rằng Yuri có thể ra ngoài. Anh ta ngần ngừ một chốc rồi đi ra, khép cánh cửa lại sau lưng.
Tôi ngồi đối diện Alicia. Cả hai cùng im lặng một lúc. Chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp đều đặn bên ngoài tấm kính cửa sổ. Cuối cùng, tôi lên tiếng trước.
“Cô cảm thấy thế nào?” Tôi hỏi.
Không trả lời, Alicia chỉ chằm chằm nhìn tôi không chớp mắt. Đôi mắt cô như một ngọn đèn cháy sáng liên tục.
Tôi mở miệng chực lên tiếng nhưng rồi lại thôi. Tôi quyết tâm chống trả nỗi thúc giục từ bên trong muốn lấp đầy khoảng trống giữa chúng tôi bằng câu từ. Thay vào đấy, bằng cách giữ im lặng và chỉ ngồi một chỗ, tôi hy vọng có thể giao tiếp với cô bằng một cách khác, một cách không phải vận tới từ ngữ: để cô thấy rằng chúng tôi có thể ngồi cùng nhau như thế này, rằng tôi sẽ không làm tổn thương cô, rằng cô có thể tin tưởng ở tôi. Nếu muốn làm cho Alicia nói, tôi cần phải chiếm được lòng tin của cô trước. Việc ấy cần rất nhiều thời gian - chẳng có thành công nào đến trong chớp mắt. Sự thay đổi sẽ diễn ra rất chậm, như một dòng sông băng, nhưng nó sẽ diễn ra.
Chúng tôi cứ ngồi đó trong yên lặng, đến tận lúc tôi bắt đầu nghe rõ tiếng mạch đập ở hai bên thái dương mình. Dấu hiệu không thể nào nhầm lẫn cho khởi nguồn của một cơn đau đầu.
Tôi nhớ tới Ruth, bà vẫn thường nói: “Muốn làm một nhà trị liệu giỏi, anh phải sẵn sàng tiếp nhận cảm xúc của bệnh nhân - nhưng tuyệt đối đừng bám víu lấy chúng - chúng không phải là cảm xúc của anh, chúng không thuộc về anh.” Nói cách khác, tiếng đập thùm thụp trong đầu tôi lúc này không phải là cơn đau của tôi, mà là của Alicia. Và dòng lũ bất ngờ mang theo nỗi buồn này - ước mong được chết này - chúng cũng không thuộc về tôi. Tất cả đều thuộc về cô ấy. Tôi chỉ ngồi đó, lặng lẽ cảm nhận chúng thay cô, đầu tôi vẫn đau như búa bổ, gan ruột tôi lộn nhào, chuyện ấy dường như kéo dài đến vài tiếng đồng hồ. Cuối cùng thì năm mươi phút của phiên trị liệu cũng chấm dứt. Tôi nhìn đồng hồ.
“Chúng ta phải kết thúc ở đây thôi.” Tôi nói.
Alicia cúi mặt xuống, nhìn chằm chằm xuống chân. Tôi ngần ngừ, nhưng rồi không thể kìm lòng được nên hạ giọng thì thầm một cách chân tình: “Tôi muốn giúp cô, Alicia. Xin cô hãy tin điều đó. Sự thật là, tôi muốn giúp cô nhìn ra một cách rõ ràng.”
Khi nghe đến đây, Alicia ngước mắt lên. Cô nhìn tôi như muốn xuyên qua da thịt tôi.
Anh không giúp được tôi đâu, đôi mắt cô như đang hét to lên. Nhìn anh xem, anh còn chẳng cứu nổi chính mình. Anh vờ như anh rất hiểu biết và thông thái, nhưng anh mới là kẻ cần phải ngồi ở vị trí này chứ không phải tôi. Đồ gàn dở. Lừa đảo. Dối trá. Dối trá…
Khi cô nhìn tôi như vậy, tôi chợt nhận ra điều gì đã khiến tôi lo âu trong suốt phiên trị liệu. Thật khó mà giải thích được điều này, nhưng một nhà trị liệu tâm lý có thể nhanh chóng hòa nhịp với những tổn thương tinh thần, họ nhận ra chúng từ các cử chỉ của cơ thể, từ lời nói, thậm chí là từ ánh mắt - một thứ gì đó thể hiện nỗi ám ảnh, lo âu, điên dại. Và đây là điều khiến tôi lo lắng: suốt bao nhiêu năm chịu tác động của thuốc, và sau tất cả những gì cô đã làm cũng như chịu đựng, đôi mắt của Alicia vẫn trong veo không gợn đục, xanh biếc như bầu trời mùa hè. Cô không hề điên. Vậy thì cô bị làm sao?
Biểu cảm trong mắt cô là gì? Đâu là cái tên chính xác để đặt cho nó?
Đó là…
Trước khi tôi kịp nghĩ ra, Alicia đã bật dậy khỏi ghế. Cô nhào về phía tôi, hai tay vươn ra như hai chiếc càng. Tôi không kịp di chuyển hoặc né sang một bên. Người cô đổ ụp lên người tôi, khiến tôi mất thăng bằng và cả hai cùng ngã ra sàn.
Phần sau đầu tôi đập mạnh vào tường. Alicia giộng đầu tôi vào tường hết lần này đến lần khác - rồi bắt đầu cào, cấu và tát tôi - tôi phải vận hết sức mới đẩy được cô ra.
Tôi bò lê trên sàn, với tay lên bàn, chộp lấy chuông báo động. Ngay khi tay tôi vừa chụp được nó, Alicia chồm lên người tôi và đánh văng cái chuông ra khỏi tay tôi.
“Alicia…”
Những ngón tay cô nghiến chặt quanh cổ tôi - tôi với tay về phía chiếc chuông nhưng nó ở quá xa. Tay cô siết chặt hơn tôi không thở nổi. Tôi vung tay ra một lần nữa, và lần này, tôi đã với được cái chuông và nhấn nút báo động.
Một tiếng rít chói tai lấp đầy màng nhĩ của tôi, tưởng như muốn xuyên thủng qua đó. Tôi nghe thấy tiếng cánh cửa bật mở từ xa và tiếng Yuri gọi người trợ giúp. Họ kéo Alicia ra xa khỏi tôi, gỡ tay cô khỏi cổ tôi, và tôi vội vã hít một hơi thật mạnh.
Phải nhờ tới tận bốn y tá mới có thể ghì Alicia xuống. Cô giẫy đạp và chống trả như bị quỷ nhập. Trông cô không giống người nữa mà giống một con thú hoang; một thứ quái vật. Christian bước vào và tiêm thuốc an thần cho cô. Cô lập tức gục xuống.
Căn phòng cuối cùng cũng trở lại tĩnh lặng.