Chương 5
“Sẽ hơi đau đấy nhé.”
Yuri kiểm tra mấy vết cào bị chảy máu trên người tôi trong căn phòng Bể Cá Vàng. Anh ta mở một chai thuốc sát trùng và đổ thuốc ra miếng gạc. Mùi thuốc khiến tôi nhớ lại phòng Y tế ở trường tiểu học, những kỷ niệm về mấy vết sẹo do chơi trận giả ở sân trường, những đầu gối và khuỷu tay chằng chịt vết xước. Tôi nhớ tới cảm giác ấm áp, an tâm khi được cô y tá của trường chăm sóc, băng bó, và khi được cô thưởng cho mấy viên kẹo vì đã dũng cảm chịu đau. Rồi cơn bỏng rát khi thuốc sát trùng chạm vào da lập tức đưa tôi trở về thực tại, khi mà những vết thương trên người tôi giờ đây chẳng dễ lành như xưa nữa. Tôi nhăn nhó.
“Đầu tôi đau như búa bổ.”
“Vết thương nặng đấy. Ngày mai nó sẽ sưng tấy. Tốt nhất là nên theo dõi cẩn thận.” Yuri lắc đầu. “Lẽ ra tôi không nên để anh lại một mình với cô ta.”
“Tôi đã khăng khăng yêu cầu anh như vậy mà.”
Anh lẩm bẩm. “Điều đó cũng đúng.”
“Cảm ơn vì đã không nói câu “Tôi đã bảo anh rồi mà” Tôi rất biết ơn và sẽ ghi nhận điều đó.”
Yuri nhún vai. “Anh không cần làm vậy đâu, anh bạn. Giáo sư sẽ nói điều đó thay tôi. Ông ấy đã đề nghị anh đến gặp ông ấy trong văn phòng.”
“Ồ…”
“Nhìn thì có vẻ ông ấy muốn gặp anh nhiều hơn là tôi.”
Tôi định đứng lên. Yuri thận trọng quan sát tôi.
“Chớ có vội, cứ thong thả. Xem anh đã sẵn sàng hay chưa đã. Nếu bị chóng mặt hay đau đầu thì nhớ bảo tôi nhé.”
“Tôi ổn mà. Thật đấy.”
Đó chẳng phải là sự thật, nhưng tôi nghĩ nó không tệ như vẻ ngoài.
Những vết cào ứa máu và vết bầm tím khi Alicia tìm cách siết cổ tôi - những ngón tay bấm chặt vào da đến nỗi làm tôi chảy máu.
Tôi gõ cửa phòng giáo sư. Mắt Diomedes mở to khi thấy tôi. Ông khẽ huýt sáo. “Ôi chao. Họ có phải khâu vết thương cho anh không?”
“Không, dĩ nhiên là không. Tôi ổn mà.”
Diomedes nhìn tôi vẻ nghi ngờ và giục tôi vào trong phòng.
“Vào đi, Theo. Ngồi xuống đi.”
Những người khác đã ở sẵn trong phòng. Christian và Stephanie đang đứng, còn Indira ngồi cạnh cửa sổ. Đây trông giống như một buổi họp long trọng, và tôi tự hỏi có phải họ đang định sa thải tôi không.
Diomedes ngồi phía sau bàn làm việc. Ông ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế còn lại. Tôi làm theo. Ông im lặng quan sát tôi một lúc, những ngón tay đánh nhịp lên bàn, có lẽ vì ông đang cân nhắc xem nên nói gì và bằng cách nào. Nhưng trước khi ông kịp lựa lời xong, Stephanie đã lên tiếng trước.
“Đây là một sự cố không may.” Cô nói. “Vô cùng không may.” Cô quay về phía tôi. “Rõ ràng chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm khi thấy anh vẫn còn lành lặn. Nhưng sự thật là chúng tôi vẫn cần hỏi anh rất nhiều câu hỏi. Trước hết là vì sao anh lại ở trong phòng một mình cùng với Alicia?”
“Đó là lỗi của tôi.” Tôi đáp. “Tôi đã yêu cầu Yuri ra ngoài. Tôi sẽ nhận hết trách nhiệm về mình.”
“Anh có thẩm quyền gì mà đưa ra quyết định đó? Nếu một trong hai người bị thương nặng…”
Diomedes cắt lời cô ta. “Đừng làm quá lên thế! May là không ai bị thương nặng.” Ông phẩy tay về phía tôi ra điều gạt bỏ vấn đề này. “Chỉ vài vết xước thì không đủ làm căn cứ để đưa vụ việc ra tòa án quân sự.”
Stephanie chợt nghiêm mặt. “Tôi không cho rằng mấy lời nói đùa như vậy là thích hợp vào lúc này, thưa Giáo sư. Thật sự là không.”
“Tôi đâu có đùa.” Diomedes nói, đoạn quay sang nhìn tôi. “Tôi nói thật đấy. Kể cho chúng tôi xem nào, Theo. Đã có chuyện gì vậy?”
Tất cả bọn họ đều chăm chú nhìn tôi; tôi quay sang phía Diomedes, cẩn thận lựa lời.
“À… cô ấy đã tấn công tôi.” Tôi nói. “Chuyện là vậy đấy.”
“Điều ấy thì hiển nhiên quá rồi. Nhưng vì sao vậy? Tôi cho là anh đã không kích động cô ta chứ?”
“Vâng. Ít ra thì không phải một cách có chủ ý.”
“Vậy còn vô tình thì sao?”
“Ừ thì… Hiển nhiên là Alicia đã phản ứng với tôi ở một mức độ nào đó. Tôi tin rằng điều này chứng tỏ cô ấy rất muốn giao tiếp với tôi.”
Christian bật cười. “Anh cho rằng đó là giao tiếp sao?”
“Đúng vậy.” Tôi nói. “Cơn giận cũng là một phương thức giao tiếp rất quyền năng. Những bệnh nhân khác - những cái xác sống chỉ biết ngồi đó, vẻ mặt trống rỗng, vô hồn - họ đã bỏ cuộc rồi. Nhưng Alicia thì chưa. Việc cô ấy tấn công tôi đã nói lên một điều gì đó mà chính cô ấy cũng không thể diễn đạt trực tiếp - về nỗi đau, sự tuyệt vọng, tổn thương nơi cô ấy. Cô ấy muốn bảo tôi đừng buông tay cô ấy vội. Chưa đến lúc.”
Christian đảo mắt. “Nói một cách kém bay bổng hơn là cô ta đã hết thuốc và trở nên điên loạn.” Anh ta quay sang nhìn Diomedes. “Tôi đã nói là chuyện này sẽ xảy ra mà, Giáo sư. Tôi đã cảnh báo ông về việc giảm liều lượng thuốc.”
“Anh nói đùa sao, Christian?” Tôi lên tiếng. “Tôi tưởng đó là ý của anh chứ?”
Christian đảo mắt, ra điều bảo tôi im lặng. Tôi nghĩ anh ta đúng là một bác sỹ tâm lý điển hình. Và như vậy - ý tôi là các bác sỹ tâm lý thường có xu hướng cảnh giác với lối tư duy tâm động. Họ ưu tiên một phương pháp tiếp cận thuần sinh học, hóa học, và trên tất cả, là phải thực dụng giống như chiếc cốc đựng thuốc mà họ vẫn đưa cho Alicia vào mỗi bữa ăn. Cái nhìn lạnh lùng, đe nẹt của Christian như muốn nói với tôi: Anh chẳng giúp được gì ở đây đâu.
Tuy vậy, Diomedes lại nhìn tôi vẻ đăm chiêu. “Nhưng chuyện ấy chẳng hề khiến anh chùn bước, Theo…” Ông nói. “Chuyện vừa xảy ra ấy, phải không?”
Tôi lắc đầu. “Trái lại, tôi còn có thêm động lực.”
Diomedes gật đầu vẻ hài lòng. “Tốt! Tôi đồng ý, khi cô ta phản ứng mạnh mẽ như vậy với anh, hiển nhiên đó là một điều đáng để chúng ta cân nhắc. Tôi nghĩ anh nên tiếp tục với cô ta.”
Đến đây, Stephanie không giữ nổi bình tĩnh nữa. “Chuyện ấy là không thể được.”
Diomedes vẫn tiếp tục nhìn tôi và nói như thể cô ta chưa hề cất lời. “Anh nghĩ anh có thể khiến cho cô ta nói được chứ?”
Trước khi tôi kịp trả lời, một giọng nói khác vang lên từ phía sau tôi: “Đúng, tôi tin anh ấy có thể.”
Đó là giọng của Indira. Tôi đã gần như quên mất bà cũng đang ở đây. Tôi quay người lại. “Và theo một cách nào đó…” Indira tiếp tục. “Alicia đã bắt đầu nói. Cô ấy đang giao tiếp thông qua Theo - anh ấy là người đại diện của Alicia. Điều đó đang xảy ra rồi.”
Diomedes gật đầu, trầm ngâm một lúc. Tôi biết ông đang nghĩ gì - Alicia Berenson là một bệnh nhân nổi tiếng, một công cụ mặc cả có giá với Quỹ tín thác. Nếu chúng tôi có thể cải thiện tình trạng của cô một cách rõ rệt, chúng tôi sẽ có thêm cơ may lớn hơn để cứu The Grove khỏi bị đóng cửa.
“Phải mất bao lâu để thấy được kết quả?” Diomedes hỏi.
“Tôi không trả lời chính xác được.” Tôi đáp. “Chính ông cũng biết điều đó mà. Có thể tốn một thời gian dài. Sáu tháng. Một năm. Có thể còn lâu hơn - đến hàng năm trời.”
“Anh có sáu tuần.”
Stephanie đứng dậy và khoanh tay. “Tôi là người quản lý Viện này, và đơn giản là tôi không thể cho phép…”
“Tôi là Giám đốc điều hành The Grove.” Diomedes ngắt lời cô ta. “Đây là quyết định của tôi chứ không phải của cô. Tôi sẽ nhận mọi trách nhiệm nếu nhà trị liệu đầy nhẫn nại của chúng ta đây bị bất cứ thương tổn gì.” Ông vừa nháy mắt với tôi vừa nói.
Stephanie không nói thêm gì nữa. Cô ta hết lườm Diomedes rồi lại lườm đến tôi, đoạn quay người và bỏ ra ngoài.
“Ôi chà…” Diomedes lên tiếng. “Có vẻ anh vừa chọc giận Stephanie rồi. Thật đáng tiếc!” Ông và Indira cùng mỉm cười, rồi ông quay lại nhìn tôi vẻ nghiêm nghị. “Sáu tuần. Dưới sự theo dõi của tôi. Hiểu chứ?”
Tất nhiên là tôi đồng ý - tôi đâu có lựa chọn nào khác.
“Sáu tuần.” Tôi nhắc lại.
“Tốt!”
Christian đứng lên, vẻ mặt khó chịu thấy rõ.
“Có sáu tuần hay sáu mươi năm thì Alicia cũng chẳng chịu mở mồm đâu.” Anh ta nói. “Anh chỉ đang phí thời gian thôi.”
Anh ta bỏ ra ngoài. Tôi băn khoăn tự hỏi vì sao Christian lại đoan chắc tôi sẽ thất bại.
Nhưng điều ấy càng khiến tôi quyết tâm làm cho bằng được.