Chương 6
Tôi về nhà trong tình trạng kiệt sức. Theo thói quen, tôi vẫn đưa tay bật đèn trong hành lang dù bóng đèn đã cháy. Chúng tôi đã định thay mới nhưng cứ quên hết lần này đến lần khác.
Tôi lập tức nhận ra Kathy không ở nhà. Ngôi nhà quá tĩnh lặng, mà cô ấy thì không giỏi giữ im lặng chút nào. Cô ấy không ồn ào, nhưng thế giới của cô ấy luôn tràn ngập âm thanh - dù là nói chuyện trên điện thoại, tập thoại, xem phim, hát, ngân nga theo một giai điệu nào đó, hay nghe những bản nhạc mà tôi chẳng hề biết là tồn tại. Nhưng giờ căn hộ yên tĩnh như một hầm mộ. Tôi gọi tên cô ấy.
Đó cũng là một thói quen - hay là cảm giác tội lỗi, khi tôi muốn đảm bảo rằng chỉ có mình tôi ở nhà trước khi tôi phạm lỗi?
“Kathy?”
Không có tiếng trả lời.
Tôi mò mẫm trong bóng tối để tìm đường vào phòng khách, rồi bật đèn trong phòng lên.
Căn phòng đập vào mắt tôi theo cái cách mà đồ nội thất mới luôn làm ta ngỡ ngàng trước khi ta có đủ thời gian để quen dần với chúng: ghế mới, gối mới; những màu sắc mới: đỏ và vàng thay vì đen và trắng như lúc trước. Trên bàn là một bình hoa ly màu hồng - loại hoa Kathy yêu thích; mùi thơm nồng của hoa khiến không khí trong phòng như đặc lại và khiến tôi khó thở.
Mấy giờ rồi nhỉ? 8h30. Cô ấy đi đâu rồi? Đi tập kịch chăng?
Cô ấy vừa mới được tuyển vào dự án Othello ở RSC - Đoàn kịch Hoàng gia Shakespeare - và mọi việc không được suôn sẻ lắm. Họ phải tập dượt không ngừng. Trông cô ấy mệt mỏi, xanh xao và gầy đi thấy rõ, lại còn đang bị cảm. “Lúc quái nào em cũng bị ốm.” Cô ấy nói. “Phát mệt lên được.”
Và cô ấy nói đúng, mỗi đêm cô ấy lại về muộn hơn, vẻ mặt tàn tạ; cô ấy ngáp dài và leo thẳng lên giường. Vậy nên ít ra phải một vài tiếng nữa cô ấy mới về nhà. Tôi quyết định liều một phen.
Tôi lấy cái lọ đựng cỏ từ trong góc kín ra và bắt đầu cuốn một điếu thuốc.
Tôi vẫn hút cần từ hồi học đại học. Tôi biết đến nó từ học kỳ đầu tiên, khi tôi đến dự một bữa tiệc dành cho sinh viên năm nhất mà không quen ai ở đó. Tôi quá nhát nên chẳng dám mở lời trò chuyện với bất kỳ thanh niên trẻ trung, tự tin và bắt mắt nào xung quanh. Tôi đã định lẻn về thì cô nàng đứng cạnh đưa cho tôi thứ gì đó. Tôi đã tưởng đó là thuốc lá cho đến khi ngửi thấy mùi hắc và hăng từ lớp khói đen cuộn lên. Vì chẳng dám từ chối, tôi cầm lấy điếu thuốc và đưa lên môi. Nó được cuốn một cách vụng về và lỏng lẻo, một đầu đã bung cả ra. Đầu hút đã ướt nhẹp và đầy vết son đỏ của cô nàng. Nó có vị khác với thuốc lá thường, nồng hơn, thô hơn và lạ hơn. Tôi nuốt lấy bụm khói đặc và phải hết sức cẩn thận để không bị sặc. Rồi đầu tiên, tôi cảm thấy hai chân bồng bềnh. Cũng giống như tình dục, người ta rõ ràng đã khắt khe hơn mức cần thiết với việc hút cần. Và rồi, khoảng hơn một phút sau, một điều kỳ lạ xảy ra. Vô cùng kinh ngạc. Như thể một làn sóng vui vẻ vừa xô đến và cuốn tôi đi. Tôi cảm thấy an toàn, thư thái, cực kỳ thoải mái, thậm chí ngớ ngẩn và không còn tỉnh táo.
Và cứ như vậy, chẳng mấy chốc tôi đã quen với việc hút cần hàng ngày. Nó trở thành bạn thân của tôi, nguồn cảm hứng và niềm an ủi cho tôi. Một chuỗi ngày cuốn, liếm và châm thuốc không có điểm dừng. Chỉ cần nghe tiếng giấy cuốn lạo xạo và nghĩ tới cơn say ấm áp là tôi cũng có thể lên mây rồi.
Họ đã đưa ra đủ loại giả thuyết cho sự khởi nguồn của một cơn nghiện. Có thể là do di truyền, do phản ứng hóa học, mà cũng có thể do tâm lý. Nhưng với tôi, cần có nhiều công hiệu hơn là chỉ xoa dịu tinh thần: tác dụng lớn nhất là nó đã thay đổi cách tôi trải nghiệm với xúc cảm của mình; nó vỗ về và ôm ấp tôi như một đứa trẻ được bố mẹ cưng chiều.
Nói cách khác, nó đã bao bọc lấy tôi.
Chính nhà phân tâm học W. R. Bion đã nghĩ ra thuật ngữ “chứa đựng” để mô tả khả năng một người mẹ xử lý cơn đau của đứa bé. Hãy nhớ cho, thời thơ ấu không phải là một quãng thời gian tốt lành mà tràn đầy nỗi khiếp sợ. Khi còn là trẻ sơ sinh, chúng ta mắc kẹt trong một thế giới xa lạ, mắt nhìn chưa rõ, và luôn ở trong tình trạng ngạc nhiên với chính cơ thể của ta, bị cơn đói và cơn buồn đại tiện không ngừng đánh động, mọi cảm xúc đều nằm ngoài sức chịu đựng. Nói một cách thực tế thì chúng ta như bị tấn công.
Người mẹ ở đó để xoa dịu cơn căng thẳng của ta và giải thích cho ta về những trải nghiệm này. Bằng cách đó, ta dần dần học được cách kiểm soát tình trạng sức khỏe và cảm xúc của ta. Nhưng khả năng kiểm soát của ta phụ thuộc trực tiếp vào khả năng người mẹ “chứa đựng” ta - nếu chính bà không hiểu được thế nào là sự kiểm soát, làm sao bà có thể dạy ta thứ mà bà không biết?
Một người chưa bao giờ biết cách kiểm soát bản thân sẽ bị nỗi lo lắng đeo đẳng cả đời - thứ cảm xúc mà Bion đã định nghĩa một cách đầy tinh tế là “nỗi sợ không tên”. Và người đó sẽ không ngừng tìm kiếm sự bao bọc từ các nguồn bên ngoài để thỏa mãn cơn khát ấy - anh ta sẽ phải hút cần để “xoa dịu” nỗi lo không hồi kết này - vì thế nên tôi đã nghiện hút cần.
Tôi nói rất nhiều về việc hút cần trong các buổi trị liệu của tôi. Tôi vật lộn với ý muốn cai nghiện, và tự hỏi vì sao ý tưởng ấy lại khiến tôi sợ hãi. Ruth nói rằng sự ép buộc và quản chế không bao giờ mang lại điều gì tốt đẹp, và rằng thay vì ép bản thân sống mà không có cần, có lẽ tốt hơn hết là tôi nên thừa nhận tình trạng phụ thuộc vào cần của tôi, cũng như việc tôi không sẵn lòng, cũng như không thể từ bỏ nó. Dù cần có công hiệu gì với tôi, nó cũng đang làm rất tốt việc đó - Ruth nói - và cho tới khi công dụng của nó tự mờ nhạt đi, tôi sẽ dễ dàng từ bỏ nó hơn.
Và Ruth đã đúng. Khi tôi gặp Kathy và phải lòng cô ấy, cần đã tự lùi về phía sau. Tôi say trong tình yêu nên không cần tới sự kích thích nhân tạo để có tâm trạng tốt nữa. Và thật may cho tôi vì Kathy không hút cần. Trong mắt cô ấy những gã say cần thật yếu đuối và lười biếng, và hết sức chậm chạp khi bị ai đó cấu, phải vài ngày sau họ mới kêu lên “Ối”. Tôi đã ngừng hút cần kể từ khi Kathy chuyển về sống cùng tôi. Và đúng như Ruth dự đoán, một khi tôi đã cảm thấy an tâm và hài lòng, thói quen hút cần tự động buông tha cho tôi, giống như bùn khô tự bong khỏi đế ủng. Có lẽ tôi đã không bao giờ hút cần trở lại nếu chúng tôi không đến dự một bữa tiệc ở nhà bạn của Kathy là Nicole, người sắp chuyển đến New York. Kathy bị đám bạn nghệ sỹ vây quanh nên tôi ngồi đó một mình. Một gã mập và lùn, đeo cặp kính màu hồng nê-ông, khẽ huých tôi và nói: “Làm chút không?” Anh ta chìa ra một điếu cần. Tôi đã chực từ chối, nhưng rồi có điều gì đó đã níu tay tôi. Tôi không biết đó là điều gì. Một cơn bốc đồng chăng? Hay một cơn phản kháng vô thức trước việc Kathy ép tôi đến dự bữa tiệc nhạt nhẽo này rồi lại bỏ rơi tôi? Tôi nhìn quanh và không thấy cô ấy đâu. Kệ cha nó! Tôi đưa điếu cần lên môi và rít một hơi.
Và chỉ cần có vậy, tôi đã trở về vạch xuất phát - như thể chưa từng bỏ thuốc. Cơn nghiện đã kiên nhẫn nằm chờ tôi suốt bao lâu nay, như một con chó trung thành. Tôi không kể với Kathy về tối hôm ấy, và đã tạm quên đi việc đó. Thật ra, tôi đã chờ một cơ hội - và sáu tuần sau, cơ hội ấy đã đến. Kathy đi New York một tuần để thăm Nicole. Khi không có Kathy bên cạnh, cảm thấy cô đơn và buồn chán, tôi đã đầu hàng trước cơn cám dỗ. Tôi không còn mối quen để mua hàng, nên tôi làm như thời sinh viên, đó là đến chợ Camden. Vừa ra khỏi ga tàu, tôi đã ngửi thấy mùi cần trong không khí, hòa lẫn với mùi hương trầm và mùi hành phi trong quán ăn ven đường.
Tôi bước về phía cây cầu cạnh bến Camden. Tôi lúng túng đứng đó, bị dòng du khách và học sinh không ngừng xô đẩy khi họ đi tới đi lui trên cây cầu.
Tôi nhìn quanh một lượt đám đông. Chẳng có dấu vết gì của mấy gã buôn cần vẫn thường đứng rải rác trên cầu, chào mời ta mỗi khi ta đi ngang qua.
Tôi thấy hai sĩ quan cảnh sát mặc chiếc áo vàng nê-ông sáng chói đang đi tuần giữa đám đông. Họ đi về phía nhà ga. Và rồi tôi nghe thấy một giọng nói nhỏ bên cạnh: “Muốn chút cỏ không, anh bạn?”
Tôi nhìn xuống và thấy một gã nhỏ thó. Ban đầu tôi đã tưởng đó là một cậu nhóc, vì gã quá nhỏ con và gầy. Nhưng mặt gã thì chằng chịt những vết sẹo và vết rỗ ngang dọc, giống như một đứa bé bị già trước tuổi. Gã đã mất hai cái răng cửa nên từ ngữ phát ra từ miệng gã nghe như tiếng huýt sáo. “Cỏ ấy mà?” Gã nhắc lại.
Tôi gật đầu.
Gã hất đầu ra hiệu để tôi đi theo. Gã len qua đám đông, khuất sau góc đường và đi vào một con hẻm. Gã vào một quán rượu cũ, và tôi cũng đi theo. Bên trong rất vắng khách, bẩn thỉu và tồi tàn, đầy mùi nôn và khói thuốc.
“Cho một bia Gissa.” Gã nói vọng về phía quầy bar. Gã quá nhỏ con nên chẳng nhìn qua bên kia quầy được. Tôi buộc phải mua cho gã một ly bia. Gã cầm ly bia về phía một cái bàn trong góc. Tôi ngồi đối diện với gã. Gã len lén nhìn quanh, rồi thò tay xuống gầm bàn và giúi cho tôi một bọc nhỏ gói trong giấy bóng kính. Tôi đưa cho gã ít tiền.
Tôi về nhà và mở gói hàng ra - có phần mong tôi đã bị lừa - nhưng thứ mùi hăng hăng quen thuộc đã xộc vào mũi tôi. Tôi thấy mấy búp cần nho nhỏ màu xanh ánh vàng. Tim tôi đập nhanh như thể tôi vừa gặp lại một người bạn cũ đã mất liên lạc từ lâu; trong trường hợp này thì có lẽ đúng như vậy.
Kể từ ấy, thỉnh thoảng tôi lại hút cần, mỗi khi tôi ở nhà một mình và chắc chắn Kathy sẽ còn ở ngoài thêm vài tiếng đồng hồ nữa.
Đêm ấy, khi về nhà trong tình trạng mệt mỏi và bực tức, và khi thấy Kathy đã đi tập, tôi nhanh tay cuốn một điếu cần. Tôi đứng bên cửa sổ phòng tắm mà hút. Nhưng tôi đã hút quá vội - cơn say ập đến bất ngờ như một cú đấm vào giữa trán tôi. Tôi phê đến độ đi còn không vững mà giống như đang lội qua một bể mật. Tôi vẫn thực hiện những thói quen vệ sinh hàng ngày - xịt thơm phòng, đánh răng, tắm và tôi thận trọng lết ra phòng khách trước khi nằm vật xuống sofa.
Tôi muốn tìm chiếc điều khiển TV nhưng không tìm được. Rồi tôi thấy nó thò ra từ phía sau chiếc laptop đang mở sẵn của Kathy trên bàn phòng khách. Tôi với tay để lấy điều khiển, nhưng vì đang phê cần nên tôi đã đẩy chiếc laptop đổ ngữa ra sau. Tôi dựng thẳng chiếc laptop lại - và màn hình vụt sáng. Hòm thư của cô ấy hiện ra.
Vì một lý do nào đó, tôi cứ nhìn chằm chằm vào màn hình. Tôi chết sững - hòm thư của cô ấy như đang hút hồn tôi. Tôi không thể nhìn đi chỗ khác. Mọi thứ xổ ra trước khi tôi biết mình đang đọc cái gì: những từ như “ngon” và “làm tình” ngay ở tiêu đề của rất nhiều email từ cùng một người gửi, BADBOYZZ.
Nếu như tôi chịu dừng lại ở đó… Giá mà tôi đứng dậy và bỏ đi nhưng tôi đã không làm vậy. Tôi nhấp vào email gần nhất và mở nó ra.
Tiêu đề: Hồi đáp: cô nàng hứng tình
Người gửi: Katerama_1
Người nhận: BADBOY22
Em đang ở trên xe buýt. Thèm anh ghê! Mùi của anh vẫn phảng phất trên người em. Em cảm thấy rạo rực!
Xxx
Gửi từ iPhone
Tiêu đề: Hồi đáp: cô nàng hứng tình
Người gửi: BADBOY22
Người nhận: Katerama_1
Rạo rực? Haha! Gặp nhau nhé? Sau buổi tập?
Tiêu đề: Hồi đáp: cô nàng hứng tình
From: BADBOY22
To: Katerama_1
Ok. Để xem mấy giờ anh được về. Anh sẽ nhắn em.
Tiêu đề: Hồi đáp: cô nàng hứng tình
Người gửi: Katerama 1
Người nhận: BADBOY22
Ok. 8h30? 9?
xx
Gửi từ iPhone
Tôi kéo chiếc laptop lại gần, đặt nó lên lòng và nhìn chăm chăm vào đó. Tôi không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu. Mười phút? Hai mươi phút? Nửa giờ? Thậm chí là lâu hơn. Thời gian trôi chậm như sên bò.
Tôi cố gắng để hiểu xem thứ mình vừa thấy là gì - nhưng tôi vẫn đang quá say nên không dám chắc. Đây có phải là thật không? Hay là một sự hiểu nhầm nào đó - một trò đùa mà tôi không hiểu được vì tôi đang quá say?
Tôi gượng đọc thêm một email nữa.
Rồi một email nữa.
Chẳng mấy chốc, tôi đã đọc hết mọi email mà Kathy gửi cho BADBOY22. Một số email đầy mô tả cảnh giường chiếu, thậm chí tục tĩu. Nhưng có những email khác dài hơn, đầy tính tự sự và cảm động, như thể cô ấy đang say rượu và nói thật lòng mình - có lẽ chúng được viết khi đã rất khuya, sau khi tôi đã ngủ.
Tôi hình dung ra mình khi ấy, đang ngủ trong phòng, còn Kathy thì ở ngoài này, viết những dòng thư thân mật cho một gã nào đó tôi không quen. Một người lạ mà cô ấy đã ngủ cùng.
Thực tại đột nhiên xô tới. Đột nhiên, tôi không còn say nữa. Tôi tỉnh táo một cách lạ lùng, đầy đau đớn.
Ruột tôi đau quặn lên - tôi quăng chiếc laptop sang một bên và chạy vào phòng tắm.
Tôi gục xuống bên bồn cầu và nôn ọe.