Chương 7
“Tôi có cảm giác rất khác với lần trước!” Tôi nói.
Không có tiếng trả lời.
Alicia ngồi trên chiếc ghế đối diện tôi, đầu khẽ quay sang phía cửa sổ. Cô ngồi yên, thẳng lưng và không hề xoay chuyển. Trông cô giống như một nhạc công cello. Hoặc một người lính vậy.
“Tôi đang nghĩ về hồi kết của buổi trị liệu lần trước, khi cô tấn công tôi và họ phải giữ cô lại…”
Vẫn không có phản hồi nào. Tôi bắt đầu do dự.
“Tôi tự hỏi có phải cô làm như vậy để kiểm tra tôi hay không? Để xem phẩm chất của tôi là gì? Tôi nghĩ cô cần hiểu tôi không phải là người dễ bị hăm dọa. Tôi có thể tiếp nhận bất cứ điều gì cô quăng về phía tôi.”
Alicia vẫn chăm chú nhìn ra bầu trời xám xịt bên ngoài cửa sổ, phía sau song sắt. Tôi chờ đợi một vài giây rồi tiếp tục: “Có một điều tôi muốn nói với cô, Alicia, rằng tôi ủng hộ cô. Hy vọng một ngày nào đó, cô sẽ tin lời tôi nói. Dĩ nhiên, phải mất rất nhiều thời gian để gây dựng lòng tin ở một ai đó. Bác sĩ trị liệu trước kia của tôi từng nói, muốn giành được sự tin tưởng và gần gũi của ai đó, ta cần cho họ thấy, hết lần này đến lần khác, rằng họ đang được hồi đáp và ta không thể đạt được điều đó chỉ sau một ngày.”
Alicia nhìn chằm chằm vào tôi mà không chớp mắt, vẻ băn khoăn. Nhiều phút trôi qua. Việc này giống như một bài kiểm tra sức chịu đựng hơn là một buổi trị liệu tâm lý.
Có vẻ tôi đã không đạt được bất kỳ tiến triển nào. Có lẽ việc này không có chút hy vọng nào. Christian đã đúng khi cho rằng mọi người cần nhanh chóng rời khỏi con tàu đắm này trước khi quá muộn. Tôi đang làm cái quái gì khi tự trói mình vào cột buồm và chờ chết đuối chứ?
Dĩ nhiên, câu trả lời đang ngồi ngay trước mặt tôi. Như Diomedes đã nói, Alicia là một nàng tiên cá lặng lẽ dụ tôi vào chỗ chết.
Đột nhiên tôi cảm thấy thất vọng tràn trề. Tôi muốn hét lên với cô: Hãy nói gì đi! Bất cứ điều gì! Chỉ cần cô nói là được!
Nhưng tôi đã không làm như vậy. Thay vào đó, tôi phá vỡ quy tắc truyền thống trong trị liệu. Tôi ngừng việc nói vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề. “Tôi muốn bàn về sự im lặng của cô. Về ý nghĩa của nó… và cảm giác của cô khi làm như vậy. Đặc biệt, tôi muốn biết vì sao cô lại ngừng nói.”
Alicia không nhìn vào tôi. Liệu cô có đang lắng nghe không?
“Khi tôi ngồi ở đây với cô, tôi cứ luôn nghĩ tới một bức tranh - hình ảnh một người đang nắm chặt tay thành nắm đấm, cố gắng không bật ra tiếng thét mà nuốt nó ngược vào bên trong. Tôi nhớ lại khi tôi mới bắt đầu được trị liệu, tôi cũng không tài nào khóc được. Tôi sợ mình sẽ bị cơn lũ cảm xúc cuốn phăng đi. Có lẽ cô cũng đang cảm thấy như vậy ngay lúc này. Thế nên, điều quan trọng là cô cần có thời gian để cảm thấy an toàn, và tin tưởng rằng cô sẽ không đơn độc trước dòng lũ. Tôi cũng đang ở đây, chống chọi dòng lũ cùng với cô.”
Sự yên lặng tiếp diễn.
“Tôi tự coi mình là một nhà trị liệu điều hòa các mối quan hệ. Cô có hiểu ý tôi không?” Tôi nói.
Tiếp tục là sự yên lặng.
“Nó có nghĩa là Freud có thể đã sai ở một vài điểm. Tôi tin rằng bác sĩ tâm lý không bao giờ là một tờ giấy trắng như ông ấy nói. Chúng tôi vẫn vô tình tiết lộ rất nhiều thông tin về bản thân - ví dụ như qua màu sắc của đôi tất, tư thế ngồi và cách trò chuyện. Chỉ riêng việc tôi ngồi đây với cô cũng đã hé lộ rất nhiều điều về bản thân tôi. Bất chấp những nỗ lực để trở nên vô hình, tôi vẫn đang thể hiện cho cô thấy tôi là ai.”
Alicia ngước lên rồi khẽ nghiêng cầm trong khi nhìn tôi chằm chằm. Có phải có chút thách thức trong cái nhìn của cô? Ít nhất thì cuối cùng tôi đã thu hút được sự chú ý từ Alicia. Tôi thay đổi tư thế ngồi.
“Vấn đề là chúng ta có thể làm gì với điều đó? Ta có thể phớt lờ, phủ nhận điều đó, và giả bộ như buổi trị liệu này chỉ hoàn toàn xoay quanh cô. Hoặc ta có thể chấp nhận rằng đây là con đường hai chiều và tìm cách giải quyết dựa trên đó. Một khi đã chấp nhận như vậy, ta mới bắt đầu đạt được kết quả nào đó.”
Tôi giơ tay lên, cho cô thấy chiếc nhẫn cưới của tôi.
“Chiếc nhẫn này có nói lên điều gì với cô không?”
Đôi mắt lờ đờ của Alicia hướng về phía chiếc nhẫn cưới.
“Nó nói rằng tôi đã kết hôn. Rằng tôi có một người vợ. Chúng tôi đã kết hôn được gần chín năm nay.”
Cô không phản ứng gì ngoài việc vẫn chăm chú nhìn chiếc nhẫn.
“Cô cũng đã kết hôn được khoảng bảy năm, đúng không?”
Vẫn không có câu trả lời.
“Tôi rất yêu vợ tôi. Cô có yêu chồng mình không?”
Đôi mắt Alicia di chuyển, phóng ánh nhìn về phía tôi. Chúng tôi nhìn vào mắt nhau.
“Tình yêu chứa đựng thật nhiều cung bậc cảm xúc, phải không? Có cả tốt và xấu. Tôi yêu vợ tôi, cô ấy tên là Kathy. Nhưng đôi lúc tôi vẫn nổi cáu với cô ấy, và đôi khi, tôi thậm chí còn ghét cô ấy.”
Alicia vẫn tiếp tục nhìn tôi. Tôi thấy mình như một con thỏ đứng trước ánh đèn pha, đông cứng, không thể quay đầu đi hay cử động. Chiếc chuông báo động vẫn ở trên bàn, trong tầm với của tôi. Tôi cố gắng không nhìn nó.
Tôi biết tôi không nên nói tiếp, nhưng tôi không thể ngừng lại. Tôi buộc phải mở miệng. “Và khi tôi nói vậy, điều ấy không có nghĩa là toàn bộ con người tôi ghét cô ấy, chỉ có một phần nào đó thôi. Quan trọng là ta phải cân bằng giữa các phần khác nhau trong ta. Có lẽ cô cũng vậy. Một phần trong cô yêu Gabriel… Phần khác thì lại căm ghét anh ấy.”
Alicia lắc đầu như muốn nói “Không”. Đó là một chuyển động vô cùng nhỏ, nhưng chắc chắn là tôi đã thấy nó. Cuối cùng thì đã có phản hồi. Tôi bỗng cảm thấy phấn khích. Tôi thực sự cần dừng lại ở đây, nhưng vẫn cố chấp tiếp tục.
“Một phần nào đó trong cô căm ghét anh ấy.” Tôi nhắc lại một cách kiên quyết hơn.
Thêm một cái lắc đầu nữa. Ánh mắt cô như đang thiêu đốt tôi. Tôi đoán Alicia đang dần trở nên giận dữ.
“Đó là sự thật, Alicia. Nếu không thì cô đã không giết anh ấy.”
Alicia bất ngờ đứng phắt dậy. Tôi những tưởng cô sẽ nhào về phía tôi. Cơ thể tôi gồng lên để chuẩn bị chống trả. Nhưng thay vào đó, cô quay đi và tiến lại gần cửa, đấm thật mạnh lên đó.
Có tiếng chìa khóa xoay trong ổ, Yuri vội vàng mở tung cửa. Anh ta có vẻ bình tâm trở lại khi không thấy cảnh Alicia đang bóp cổ tôi trên sàn nhà. Alicia đẩy anh ta sang một bên và bỏ chạy ra hành lang.
“Không có gì đâu, chậm lại nào cưng!” Anh ta nói vọng theo rồi quay lại nhìn tôi. “Mọi việc ổn chứ? Đã có chuyện gì vậy?”
Tôi không trả lời. Yuri nhìn tôi vẻ khó hiểu trước khi bỏ đi. Tôi chỉ còn lại một mình.
Thật ngu ngốc! Đồ ngớ ngẩn! Tôi đã làm cái gì vậy? Tôi đã đẩy cô ấy đi quá xa và quá nhanh. Không chuyên nghiệp một chút nào, nếu không muốn nói là ngu xuẩn. Tôi để lộ suy nghĩ của chính mình nhiều hơn là của cô ấy.
Nhưng đó chính là điều mà Alicia làm cho người khác. Sự im lặng của cô như một tấm gương - phản chiếu lại chính người đang soi vào cô.
Và thường thì cảnh tượng ấy chẳng lấy gì làm đẹp đẽ cho cam.