Chương 8
Tôi chẳng cần phải là một nhà trị liệu tâm lý thì mới biết Kathy đã cố ý để mở chiếc laptop trên bàn, bởi vì - ít nhất, một cách vô thức - cô ấy muốn tôi phát hiện ra rằng cô ấy đang ngoại tình.
Và giờ thì tôi đã phát hiện ra rồi.
Tôi không nói chuyện với cô ấy kể từ tối hôm đó. Tôi vờ như đang ngủ khi cô ấy trở về, và ra khỏi nhà trước khi Kathy tỉnh dậy. Tôi tránh mặt cô ấy, trốn tránh chính bản thân mình. Tôi bị sốc. Tôi biết tôi cần phải xem xét lại bản thân, nếu không tôi sẽ đánh mất mình lần nữa. Tỉnh lại đi! Tôi khẽ lẩm bẩm trong khi cuốn một ít cần. Tôi phả khói ra ngoài cửa sổ, và rồi, khi đang ngà ngà say, tôi vào bếp và rót cho mình một ly rượu vang.
Chiếc ly tuột khỏi tay khi tôi cầm nó lên. Tôi định chụp lấy nó khi nó rơi xuống, nhưng rốt cuộc lại cứa tay mình vào mấy mảnh thủy tinh khi chiếc ly đập xuống mặt bàn. Nguyên một mẩu thịt nhỏ trên tay tôi bị cắt đứt.
Máu túa ra khắp nơi, nhỏ giọt xuống cánh tay tôi, nhỏ xuống những mảnh ly vỡ, hòa lẫn với rượu vang trắng trên bàn. Tôi lập cập xé mấy tờ giấy ăn, quấn chặt quanh vết cắt để ngăn máu chảy. Tôi giơ tay lên cao, nhìn máu chảy xuống cánh tay thành từng dòng nhỏ, hệt như những mạch máu dưới da.
Tôi nghĩ về Kathy.
Cô ấy là người tôi vẫn tìm đến mỗi khi gặp khủng hoảng trong đời - khi mà tôi cần được cảm thông, trấn an, hoặc được ai đó hôn để tôi thấy khá hơn. Tôi muốn được cô ấy chăm sóc. Tôi định nhấc máy gọi cho cô ấy nhưng khi vừa mới nghĩ tới đó, tôi cũng đồng thời hình dung ra một cánh cửa đóng sập thật nhanh, ngăn cách cô ấy với tôi. Kathy đã đi rồi, tôi đã mất cô ấy. Tôi muốn khóc nhưng không thể. Tôi bị nhốt chặt ở bên trong, giữa một đống bùn hôi thối.
“Khốn nạn!” Tôi không ngừng chửi thề. “Khốn kiếp!”
Tôi nhận ra tiếng đồng hồ kêu tích tắc. Chẳng hiểu vì sao âm thanh ấy bỗng trở nên thật rõ ràng vào lúc này. Tôi cố gắng tập trung vào tiếng động ấy để dòng suy nghĩ khỏi xoay mòng mòng trong đầu: tích tắc, tích tắc. Nhưng những giọng nói trong đầu tôi cứ liên tục vang lên, mỗi lúc một lớn hơn. Dĩ nhiên là tôi biết việc Kathy phản bội tôi là điều tất yếu. Tôi chưa bao giờ xứng đáng với cô ấy. Tôi thật vô dụng, xấu xí, bất tài và chẳng có gì trong tay… Sớm muộn gì cô ấy cũng chán ghét tôi. Tôi không xứng đáng với Kathy, và cũng chẳng xứng đáng với điều gì. Những suy nghĩ khủng khiếp ấy cứ liên tục giáng xuống tôi, hết lần này đến lần khác.
Tôi đã chẳng hiểu gì về cô ấy. Những email kia khiến tôi nhận ra bấy lâu nay tôi đã chung sống với một người xa lạ. Và giờ thì tôi đã nhìn ra sự thật. Kathy không hề cứu rỗi tôi - cô ấy chẳng thể cứu được ai. Cô ấy không phải là một nữ anh hùng đáng ngưỡng mộ - chỉ là một cô nàng hư hỏng, đáng sợ, một kẻ đi cắm sừng đàn ông. Toàn bộ chuyện tình thơ mộng mà tôi đã thêu dệt nên, những giấc mơ và hy vọng, những điều chúng tôi thích hay ghét, những kế hoạch cho tương lai, một cuộc đời tưởng như vững chắc, giờ đã sụp đổ chỉ trong tích tắc - như một ngôi nhà bằng giấy đổ sụp xuống trước cơn gió nhẹ.
Tâm trí tôi trở lại với căn phòng lạnh lẽo thời còn học Đại học. Khi ấy tôi đang dùng những ngón tay tê dại và vụng về xé mấy gói paracetamol. Tay tôi bây giờ cũng tê dại y như vậy, ham muốn được thu mình lại mà chết đi lại chiếm hữu tôi. Tôi nghĩ về mẹ. Liệu tôi có thể gọi cho mẹ lúc này không? Tôi có nên cầu cứu bà trong thời khắc tuyệt vọng này? Tôi tưởng tượng ra bà trả lời điện thoại, giọng run rẩy, có thể vì tâm trạng của cha tôi hôm ấy không tốt, và cũng có thể vì bà vừa uống rượu. Bà sẽ lắng nghe tôi với vẻ thương cảm, nhưng thật ra tâm trí thì để nơi khác, canh chừng cha tôi và cơn giận của ông ấy. Làm thế nào mà bà giúp được tôi cơ chứ? Một con chuột sắp chết đuối thì làm sao cứu được một con chuột khác?
Tôi phải đi ra ngoài. Tôi không thể thở được trong căn phòng nồng nặc mùi hoa ly. Tôi cần không khí, tôi cần phải thở.
Tôi rời khỏi căn hộ. Tôi cho hai tay vào túi áo và cúi đầu, đi băng băng trên đường mà chẳng hề biết mình đang đi đâu. Mối quan hệ với Kathy cứ hiện rõ trong đầu tôi như một thước phim, từng phân cảnh một, tôi xem xét kỹ lưỡng từng hình ảnh, cố gắng tìm ra những manh mối. Tôi nhớ lại những trận cãi vã không hồi kết, sự vắng mặt không một lời giải thích và cả những lần đến muộn ngày một thường xuyên hơn… Nhưng tôi cũng nhớ những cử chỉ nhỏ những ân cần - những mảnh giấy ghi chú đầy trừu mến mà Kathy bất ngờ để lại cho tôi, những khoảnh khắc ngọt ngào của một tình yêu chân thực không thể chối cãi. Tại sao lại có thể như vậy? Có phải từ bấy đến giờ cô ấy vẫn đóng kịch với tôi không? Liệu cô ấy đã bao giờ yêu tôi thật lòng chưa?
Tôi nhớ lại những thoáng nghi ngờ khi gặp gỡ bạn bè của Kathy. Họ đều là diễn viên: ồn ào, tự mãn và quá yêu bản thân. Họ nói không ngừng về bản thân và những người mà tôi không hề biết. Bỗng nhiên, tôi như trở lại hồi còn đi học, ngồi chơi một mình ở rìa sân bóng, nhìn những đứa trẻ khác nô đùa. Tôi tự thuyết phục mình rằng Kathy không giống như họ. Nhưng tôi đã lầm. Nếu tôi gặp họ vào cái đêm tôi thấy Kathy lần đầu ở quán bar, liệu họ có khuyên tôi tránh xa cô ấy? Có lẽ là không. Không điều gì có thể ngăn cản việc chúng tôi đến với nhau: từ giây phút tôi gặp Kathy, số phận của tôi đã an bài.
Tôi nên làm gì bây giờ?
Chắc chắn là tôi phải đối mặt với cô ấy. Và kể cho cô ấy về tất cả những gì tôi đã thấy. Cô ấy sẽ phủ nhận, nhưng rồi khi hiểu rằng việc ấy thật vô vọng, cô ấy sẽ thừa nhận sự thật, tự dằn vặt và tỏ ra ăn năn, hối hận. Cô ấy có van xin sự tha thứ của tôi không?
Nếu cô ấy không làm vậy thì sao? Thậm chí nếu cô nạt nộ lại tôi thì sao? Sẽ ra sao nếu cô ấy phá lên cười, xỏ chân vào giày và bỏ đi? Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Giữa hai chúng tôi, hiển nhiên tôi sẽ là người chịu mất mát nhiều hơn. Kathy sẽ vượt qua được chuyện này - cô ấy luôn nói rằng cô ấy sống dai như đỉa vậy. Cô ấy sẽ tự vực mình dậy, phủi bụi đất đi và bước tiếp, lãng quên mọi điều về tôi. Nhưng tôi thì không thể nào quên được cô ấy. Làm sao mà tôi quên được cơ chứ? Không có Kathy, tôi sẽ quay lại với cuộc đời đơn độc, trống rỗng trước kia. Tôi sẽ chẳng gặp được ai khác như vậy, chẳng bao giờ tìm được sự kết nối như vậy, hay trải nghiệm thứ tình cảm sâu sắc đến thế với bất kỳ ai khác. Cô ấy là tình yêu của đời tôi - là chính cuộc đời tôi. Tôi chưa sẵn sàng từ bỏ cô ấy. Tôi vẫn yêu cô ấy ngay cả khi cô ấy phản bội tôi.
Có lẽ tôi đã bị mất trí thật.
Tiếng một con chim đơn độc kêu ré lên trên cao khiến tôi giật mình. Tôi dừng lại và nhìn xung quanh. Tôi đã đi xa hơn tôi tưởng, nên bị sốc khi nhận ra nơi mình đã đến: tôi chỉ còn cách nhà Ruth vài con phố.
Dù chẳng hề có ý định từ trước, nhưng tôi đã vô thức tìm đến nhà bác sĩ trị liệu tâm lý trước đây của mình, giống như tôi vẫn làm mỗi khi gặp khó khăn. Hẳn là tôi đã buồn bực đến cực độ, nên mới nghĩ đến việc bước lên thềm nhà, nhấn chuông và cầu xin được giúp đỡ.
Nhưng tại sao lại không chứ? Đúng là việc này thật thiếu chuyên nghiệp và không đúng với quy tắc, nhưng tôi quá tuyệt vọng và cần được giải cứu. Trước khi kịp nhận ra, tôi đã đứng trước cánh cửa màu xanh của nhà Ruth, đặt tay trên chuông cửa và nhấn.
Phải mất một lúc sau mới có người trả lời. Đèn bật sáng ở hành lang, Ruth mở hé cửa, xích khóa vẫn gài trong ổ.
Bà nhòm ra từ sau khe cửa. Bà có vẻ già hơn nhiều, chắc cũng ngoài tám mươi, nhỏ con và yếu ớt hơn so với trong trí nhớ của tôi, lưng cũng đã hơi còng. Bà mặc một chiếc áo choàng len màu xám bên ngoài bộ váy ngủ màu hồng nhạt.
“Chào cậu!” Bà hỏi với giọng lo lắng. “Cậu là ai?”
“Chào Ruth!” Tôi nói và bước ra chỗ có ảnh điện. Bà nhận ra tôi và tỏ vẻ bất ngờ.
“Theo! Chuyện gì thế này…”
Bà hết nhìn mặt tôi lại nhìn ngón tay được băng bó cẩu thả, máu đã thấm cả ra bên ngoài.
“Cậu vẫn ổn chứ?”
“Không ổn lắm! Tôi có thể vào nhà không? Tôi… cần được nói chuyện với bà!”
Ruth không ngần ngại cho tôi vào, nhưng mắt bà đầy vẻ lo âu. “Dĩ nhiên rồi, cậu vào nhà đi!” Bà gỡ xích khóa rồi mở cửa.
Tôi bước vào trong nhà.