Chương 9
“Cậu muốn uống một tách trà không?” Ruth hỏi trong lúc dẫn tôi vào phòng khách.
Căn phòng vẫn như trước kia, theo trí nhớ của tôi. Tấm thảm trải sàn, lớp rèm cửa dày, chiếc đồng hồ màu bạc phía trên lò sưởi, chiếc ghế bành và trường kỷ màu xanh nhạt. Ngay lập tức tôi cảm thấy an lòng hơn rất nhiều.
“Thật ra…” Tôi cất tiếng. “Tôi có thể uống thứ gì đó mạnh hơn không?”
Ruth khẽ liếc nhìn tôi, ánh mắt sắc sảo, nhưng bà không nói gì thêm. Bà cũng không từ chối yêu cầu ấy, dù tôi đã thầm lo sợ.
Bà rót cho tôi một ly rượu sherry*. Tôi ngồi xuống chiếc trường kỷ. Theo thói quen như khi còn trị liệu, tôi lại ngồi sang phía bên tay trái, đặt tay trên tay vịn. Lớp vải bọc bên dưới những đầu ngón tay của tôi đã mỏng đi nhiều. Các bệnh nhân lo lắng và lúng túng thường chà tay vào đó, khiến lớp vải sờn đi. Tôi cũng từng là một trong số họ.
• Một loại rượu vang của Tây Ban Nha.
Tôi nhấp một ngụm rượu. Ấm, ngọt và có phần khé cổ, nhưng tôi vẫn tiếp tục uống trong khi ý thức được Ruth vẫn không ngừng quan sát tôi. Bà cứ nhìn tôi chòng chọc mà chẳng buồn giấu giếm, nhưng tôi không hề cảm thấy nặng nề hay khó chịu. Trong suốt hai mươi năm qua, Ruth chưa một lần nào khiến tôi thấy không thoải mái. Tôi không nói gì thêm cho tới khi uống hết ly rượu.
“Tôi cảm thấy thật lạ lùng khi ngồi đây cùng với một ly rượu trong tay. Tôi biết bà không có thói quen mời bệnh nhân một ly rượu…”
“Cậu không còn là bệnh nhân của tôi nữa rồi. Giờ cậu chỉ như một người bạn, và theo tôi thấy thì…” Bà ngừng lại giây lát rồi nhẹ nhàng nói tiếp. “Tôi thấy cậu cần người bầu bạn!”
“Trông tôi tệ đến thế cơ à?”
“Tôi e là vậy. Hẳn là đã có chuyện nghiêm trọng lắm, không thì cậu đã chẳng tới mà không báo trước như thế này. Và lại vào lúc mười giờ đêm nữa.”
“Bà nói đúng. Tôi cảm thấy… không còn sự lựa chọn nào khác!”
“Theo, đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Tôi không biết phải kể như thế nào, thậm chí không biết phải bắt đầu từ đâu…”
“Vậy thì hãy kể từ đầu đi!”
Tôi gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể. Tôi kể lại mọi chuyện đã xảy ra; về việc tôi bắt đầu hút cần sa trở lại, một cách giấu giếm, và nhờ thế, tôi đã phát hiện ra email của Kathy cùng việc cô ấy ngoại tình. Tôi nói nhanh không kịp thở, như muốn tống khứ toàn bộ những chuyện ấy ra khỏi lồng ngực. Tôi cảm giác như đang thú tội.
Ruth không hề chen ngang cho tới khi tôi kể xong. Thật khó mà đọc được biểu cảm của bà lúc đó. Cuối cùng, bà cũng cất lời.
“Theo, tôi rất tiếc về những chuyện đã xảy ra. Tôi biết Kathy rất có ý nghĩa với cậu, và cậu yêu thương cô ấy vô cùng.”
“Vâng, tôi yêu…”
Tôi phải ngừng lại giữa chừng vì không thể gọi tên cô ấy. Giọng tôi run rẩy. Ruth nhận ra điều đó nên đẩy hộp khăn giấy lại gần tôi. Tôi từng nổi giận mỗi khi bà làm như vậy trong các buổi trị liệu; tôi buộc tội bà đã khiến tôi phải khóc. Và thường thì bà rất thành công với việc đó. Nhưng không phải đêm nay. Đêm nay, nước mắt tôi đã đóng băng. Như một hồ nước vào mùa đông.
Tôi đã gặp Ruth rất lâu trước khi tôi gặp Kathy, và tôi vẫn tiếp tục trị liệu tâm lý suốt ba năm đầu chúng tôi yêu nhau. Tôi vẫn nhớ lời khuyên của Ruth khi hai chúng tôi bắt đầu đến với nhau: “Chọn người yêu cũng giống như chọn bác sĩ tâm lý. Ta cần tự hỏi bản thân rằng liệu đó có phải là người sẽ thành thật với ta, lắng nghe ta phê bình, thừa nhận lỗi lầm và không hứa với ta những điều họ không thể làm?”
Tôi đã nói điều này với Kathy lúc ấy và cô ấy đề nghị chúng tôi có một thỏa thuận chung. Chúng tôi đã thề không nói dối nhau, không giả bộ, và luôn luôn chân thành.
“Vậy mà chuyện gì đã xảy ra thế này? Tôi đã sai ở đâu?”
Ruth ngập ngừng nhưng rồi cũng cất tiếng. Điều bà nói khiến tôi rất bất ngờ.
“Tôi nghĩ cậu biết câu trả lời là gì, chỉ là cậu có muốn thừa nhận hay không…”
“Tôi không biết.” Tôi vừa nói vừa lắc đầu. “Tôi không biết gì cả!”
Tôi chìm vào sự yên lặng đầy phẫn nộ. Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh Kathy đang ngồi soạn những email một cách say mê, tràn ngập cảm xúc, như thể cô ấy có thể lên cơn say chỉ nhờ vào việc viết chúng, những lá thư tình vụng trộm trong mối quan hệ bất chính với người đàn ông kia. Cô ấy khoái chí khi có thể nói dối và lén lút, giống như đóng kịch vậy, nhưng không phải ở trên sân khấu.
“Tôi cho rằng cô ấy đã thấy chán…” Cuối cùng, tôi cũng nói được ra.
“Điều gì khiến cậu nghĩ như vậy?”
“Vì cô ấy luôn cần sự phấn khích, sự kịch tính, luôn luôn như vậy. Đã có lúc cô ấy phàn nàn - có lẽ cũng từ lâu rồi - rằng chúng tôi không còn vui như trước nữa, rằng tôi luôn bị căng thẳng, tôi làm việc quá nhiều. Chúng tôi đã cãi nhau về chuyện đó gần đây. Cô ấy cứ nhắc đi nhắc lại từ “pháo hoa”…”
“Pháo hoa sao?”
“Rằng giữa chúng tôi đã không còn điều đó nữa rồi.”
“Ồ, tôi hiểu rồi!” Ruth gật đầu. “Chúng ta đã từng nói về điều đó trước đây rồi, đúng không?”
“Về pháo hoa ấy hả?”
“Không, về tình yêu. Về việc ta vẫn thường nhầm lẫn tình yêu với sự bùng nổ - màn kịch và những bất ngờ. Nhưng tình yêu đích thực rất bình lặng, ổn định. Thậm chí nó rất nhàm chán dưới góc nhìn của những kẻ ưa sự kịch tính. Tình yêu rất sâu sắc và trầm tĩnh - không thay đổi. Tôi tin cậu đã thực sự cho Kathy một tình yêu đúng nghĩa. Còn việc cô ấy có đủ khả năng mang lại thứ tình yêu đó cho cậu hay không lại là một câu hỏi khác.”
Tôi nhìn chằm chằm vào hộp khăn giấy trên bàn. Tôi không thích điều Ruth đang hướng tới. Tôi tìm cách đổi hướng.
“Là lỗi của cả hai phía.” Tôi ngắt lời bà. “Tôi cũng đã nói dối cô ấy, về việc hút cần sa.”
Ruth cười vẻ buồn rầu. “Tôi không biết liệu việc phản bội về tình dục lẫn cảm xúc với một người hết lần này đến lần khác có được cho là giống với việc thỉnh thoảng phê cần hay không. Tôi nghĩ nó hướng tới một loại người rất khác - một người có thể nói dối thường xuyên và không thấy gượng, có thể phản bội bạn đời của họ mà không hề cảm thấy ăn năn…”
“Bà đâu biết chắc.” Tôi nói, giọng thảm hại tột cùng. “Biết đâu cô ấy cũng cảm thấy rất tệ.”
Nhưng ngay cả tôi cũng không thể tin được khi nói ra điều đó. Và Ruth cũng vậy.
“Tôi không nghĩ vậy đâu.” Bà nói. “Tôi nghĩ hành vi của Kathy cho thấy cô ấy đang có vấn đề về tâm lý - thiếu sự cảm thông, tính chính trực, và cả sự tử tế hiển nhiên cần có - tất cả các đức tính mà cậu vẫn có.”
Tôi lắc đầu. “Không phải như vậy đâu!”
“Đó là sự thật, Theo à!” Bà ngập ngừng nói. “Cậu có nghĩ rằng cậu đã từng ở trong tình trạng này trước đây không?”
“Với Kathy ư?”
Ruth lắc đầu.
“Đó không phải điều tôi muốn nói. Ý tôi là với cha mẹ cậu, khi cậu còn nhỏ cơ. Có lẽ cậu đang lập lại một quy trình của thời thơ ấu chăng…”
“Không…” Tôi bỗng thấy bị kích động. “Chuyện với Kathy không liên quan gì đến tuổi thơ của tôi cả.”
“Thật sao?” Ruth tỏ ra nghi hoặc. “Cố gắng làm hài lòng những người khó đoán, vô cảm, vô tâm và tàn nhẫn - cố gắng khiến họ hạnh phúc, giành lấy tình yêu của họ… Đó không phải là một câu chuyện cũ, một câu chuyện quen thuộc sao, Theo?”
Tôi nắm chặt tay và không nói gì. Ruth tiếp tục với vẻ ái ngại.
“Tôi biết cậu thấy buồn đến thế nào. Nhưng tôi muốn cậu cân nhắc đến khả năng rằng có lẽ cậu đã mang nỗi buồn này trước cả khi cậu gặp Kathy rồi. Đó là nỗi buồn đã đeo đẳng cậu suốt nhiều năm. Cậu biết đấy, Theo, một trong những điều khó thừa nhận nhất là việc ta không được yêu thương khi ta cần đến điều đó hơn tất thảy. Đó là một cảm giác tồi tệ, nỗi đau từ việc thiếu vắng tình thương…”
Tất nhiên bà đã nói đúng. Tôi đã cố gắng lùng sục trong đầu suốt bao lâu nay để tìm được một từ có thể biểu lộ nỗi đau của việc bị phản bội, sự trống rỗng đến đáng sợ ấy. Và khi nghe Ruth nhắc đến cụm từ ấy, “nỗi đau từ việc thiếu vắng tình thương”, nó bỗng choán lấy toàn bộ tâm trí tôi, đại diện cho cả quá khứ, hiện tại và tương lai của tôi. Chuyện này không chỉ là về Kathy, mà còn về cha tôi, về tuổi thơ bị bỏ rơi, nỗi đau trước tất cả mọi thứ mà tôi chưa từng có trong đời. Từ trong thâm tâm, tôi vẫn tin là tôi sẽ không bao giờ có được những thứ đó. Và Ruth nói đấy là lý do vì sao tôi chọn Kathy. Còn cách nào tốt hơn để chứng minh rằng cha tôi đã đúng - rằng tôi là kẻ vô dụng và không ai có thể yêu thương - bằng việc theo đuổi một người sẽ không bao giờ yêu tôi?
Tôi vùi mặt vào hai lòng bàn tay. “Vậy nên chuyện này là tất yếu? Có phải bà muốn nói như vậy không? Rằng tôi đã tự dựng nên cái bẫy này cho mình? Rằng chuyện này thật vô vọng?”
“Không hề vô vọng. Cậu không còn là đứa trẻ mong chờ sự thương hại từ cha cậu nữa. Cậu đã là một người trưởng thành và cậu có quyền lựa chọn. Cậu có thể coi đây như một lời khẳng định nữa rằng cậu thực sự vô dụng hoặc cậu cũng có thể dứt bỏ quá khứ. Đừng tự mình lặp đi lặp lại chuyện đó.”
“Bằng cách nào? Bà nghĩ tôi nên bỏ cô ấy sao?”
“Tôi cho rằng đó là một tình huống khó khăn!”
“Nhưng bà nghĩ rằng tôi nên làm như vậy, đúng không?”
“Cậu đã rất cố gắng, đã làm việc rất chăm chỉ, không thể cứ thế mà trở lại với cuộc đời đầy dối trá, cự tuyệt và lạm dụng cảm xúc được. Cậu xứng đáng được đối xử tốt hơn, tốt hơn nhiều lần…”
“Cứ nói đi, Ruth. Bà nghĩ rằng tôi cần rời bỏ Kathy sao?”
Ruth nhìn vào mắt tôi thật lâu, không chớp mắt.
“Tôi nghĩ cậu phải bỏ cô ấy!” Bà nói. “Và tôi không nói điều này với tư cách là cựu bác sĩ tâm lý của cậu, mà là một người bạn. Tôi không nghĩ cậu nên quay lại, kể cả khi cậu muốn như vậy. Chuyện có thể tiếp diễn một thời gian, nhưng chỉ vài tháng nữa thôi, một vấn đề khác sẽ xảy ra, và cậu sẽ lại quay lại với chiếc ghế này. Hãy thành thật với bản thân, Theo - về Kathy và về tình cảnh hiện tại - và mọi thứ được gây dựng nên từ những lời dối trá, lừa gạt sẽ không còn bám lấy cậu. Hãy nhớ rằng tình yêu mà không có sự chân thành thì không bao giờ đáng được gọi là tình yêu.”
Tôi thở hắt một hơi thật dài, vẻ chán chường và mệt mỏi.
“Cảm ơn vì đã nói thật, Ruth. Điều đó rất có ý nghĩa với tôi.”
Ruth ôm tạm biệt tôi khi ra đến cửa. Bà chưa từng làm như vậy trước đây. Tôi cảm nhận được cơ thể mong manh của bà trong vòng tay tôi. Tôi hít vào mùi hoa thoang thoảng và mùi len của chiếc áo khoác, và một lần nữa tôi cảm thấy như đang khóc. Nhưng tôi đã không khóc, tôi không thể khóc được.
Tôi cứ thế bước đi mà không ngoảnh lại.
Tôi bắt xe buýt về nhà. Ngồi bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, tôi nghĩ về Kathy, về làn da trắng muốt của cô ấy, và đôi mắt xanh lá đẹp tuyệt trần. Tôi đắm mình trong nỗi khao khát đôi môi ngọt ngào và cơ thể mềm mại của cô ấy. Nhưng Ruth đã đúng, tình yêu mà không có sự chân thành thì không xứng đáng được gọi là tình yêu.
Tôi phải về nhà và đối mặt với Kathy.
Tôi phải rời bỏ cô ấy.