Chương 10
Khi tôi về đến nhà, Kathy đã ở đó. Cô ấy đang ngồi trên ghế sofa và nhắn tin.
“Anh đã đi đâu vậy?” Cô ấy hỏi tôi mà không hề nhìn lên.
“Đi dạo thôi. Buổi tập của em thế nào?”
“Cũng ổn. Nhưng em rất mệt!”
Tôi nhìn cô ấy nhắn tin và tự hỏi cô ấy đang nhắn cho ai. Tôi biết giờ là lúc tôi cần nói: Anh biết em đang ngoại tình. Anh muốn ly hôn! Tôi chực mở miệng để nói, nhưng không thể thốt nên lời. Trước khi tôi kịp lên tiếng, Kathy đã nhanh tay hơn. Cô ấy ngừng nhắn tin và đặt điện thoại xuống.
“Theo, chúng ta cần nói chuyện!”
“Về điều gì?”
“Anh không có chuyện gì cần phải nói với em sao?”
Giọng Kathy có phần nghiêm khắc. Tôi tránh nhìn cô ấy, những sợ Kathy đọc được suy nghĩ của tôi qua ánh mắt. Tôi cảm thấy xấu hổ và lấm lét như thể tôi mới là người đang che giấu một bí mật tội lỗi.
Và trong mắt cô ấy thì tôi đúng là như vậy. Kathy với tay ra đằng sau ghế sofa và cầm thứ gì đó lên. Ngay lập tức, tôi cảm thấy chán nản. Cô ấy đang cầm chiếc lọ nhỏ đựng cần sa. Tôi đã quên giấu nó đi sau khi bị đứt tay.
“Đây là cái gì?” Cô ấy hỏi và giơ cái lọ lên.
“Là cần sa…”
“Em biết, nhưng tại sao nó lại ở đây?”
“Anh đã mua, anh muốn…”
“Muốn cái gì? Muốn phê cần ư? Anh nghiêm túc đấy chứ?”
Tôi nhún vai và lảng tránh ánh mắt của cô ấy, hệt như một đứa trẻ vừa mắc lỗi.
“Cái quái gì vậy chứ? Lạy Chúa…” Kathy lắc đầu đầy phẫn nộ. “Nhiều khi em chẳng thể hiểu nổi anh nữa!”
Nghe đến đó, tôi chợt muốn đánh cô ấy, nhào lên người cô ấy và giáng những nắm đấm vào cô ấy. Tôi… muốn đập phá căn phòng, ném đồ đạc vào tường. Tôi muốn khóc, và gào thét, rồi vùi mình trong vòng tay cô ấy.
Nhưng tôi không làm như vậy.
“Ta đi ngủ thôi nào!” Tôi nói rồi đi ra khỏi phòng.
Chúng tôi lặng lẽ lên giường. Tôi nằm cạnh cô ấy trong bóng tối, thức trắng hàng giờ, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô ấy và quan sát cô ấy trong khi cô ấy say ngủ.
Tại sao em lại không chọn anh? Từ tận đáy lòng, tôi những muốn thốt lên như vậy. Sao em không tâm sự với anh? Anh là bạn thân nhất của em cơ mà. Chỉ cần em nói một lời thôi, chúng ta sẽ có thể cùng nhau vượt qua chuyện này. Nhưng tại sao em lại không nói? Anh đã ở đây, ở ngay đây cơ mà?
Tôi muốn vươn tay ra và kéo cô ấy lại gần. Tôi muốn ôm lấy cô ấy. Nhưng tôi không thể. Kathy đã rời xa tôi - người phụ nữ tôi yêu đã biến mất vĩnh viễn. Người ở trước mặt tôi lúc này hoàn toàn là một người xa lạ.
Một cơn nghẹn dâng lên trong cổ họng tôi. Rồi cuối cùng, nước mắt trào ra, lăn dài xuống hai bên má.
Tôi lặng lẽ khóc trong bóng tối.
Buổi sáng hôm sau, chúng tôi vẫn thức dậy và sinh hoạt như bình thường. Kathy đi tắm trong khi tôi pha cà phê. Tôi đưa cho cô ấy một cốc cà phê khi cô ấy vào trong bếp.
“Đêm qua anh cứ kêu gì lạ lắm.” Cô ấy nói. “Anh đã nói mơ khi ngủ đấy!”
“Anh đã nói gì?”
“Em không biết nữa. Chẳng có câu nào có nghĩa cả. Có thể bởi vì anh đã say thuốc quá rồi.” Cô ấy liếc nhìn tôi vẻ trách móc, rồi quay sang xem đồng hồ. “Em phải đi đây, không thì muộn mất!”
Kathy uống hết cốc cà phê rồi đặt nó vào bồn rửa chén. Cô ấy hôn nhẹ lên má tôi trước khi đi, khiến tôi chợt thấy nao núng.
Sau khi Kathy ra khỏi nhà, tôi cũng đi tắm. Tôi xoay núm điều chỉnh nhiệt độ nước cho tới mức gần như bóng rát. Nước nóng táp vào mặt tôi, cuốn trôi những giọt nước mắt trong khi tôi nức nở như một đứa trẻ. Sau khi lau khô người, tôi thoáng liếc nhìn mình trong gương. Tôi bị sốc khi thấy hình ảnh một gã nhợt nhạt, gầy gò, dường như đã già thêm ba mươi tuổi chỉ sau một đêm. Trông tôi tàn tạ, già nua, không còn chút hơi ấm nào của tuổi trẻ.
Ngay khi ấy, tôi đã quyết định.
Rời bỏ Kathy sẽ giống như bị mất đi một phần thân thể, và đơn giản là tôi chưa hề chuẩn bị để giằng xé bản thân đến như vậy. Dù Ruth có nói gì chăng nữa, vẫn có khả năng bà ấy đã nói sai. Kathy không phải cha của tôi, tôi cũng sẽ không lặp lại quá khứ. Tôi có thể thay đổi tương lai. Kathy và tôi đã sống với nhau rất hạnh phúc trước đây, và chúng tôi có thể tìm lại thứ cảm xúc ấy. Một ngày nào đó, cô ấy sẽ thú nhận tất cả mọi chuyện, và tôi sẽ tha thứ cho cô ấy. Chúng tôi sẽ vượt qua giai đoạn này cùng nhau.
Tôi không thể để mất Kathy. Thay vào đó, tôi quyết định sẽ không nói gì hết, sẽ vờ như chưa từng đọc những email kia. Và bằng cách nào đó, tôi sẽ quên chúng đi, chôn vùi chúng sâu trong tâm trí. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục sống như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi không muốn chấp nhận sự thực này, tôi sẽ không gục ngã và đánh mất bản thân.
Suy cho cùng, tôi không chỉ phải chịu trách nhiệm cho riêng bản thân mình. Những bệnh nhân mà tôi đang điều trị thì sao? Rõ ràng họ đang phụ thuộc hoàn toàn vào tôi.
Tôi không thể khiến họ thất vọng.