Chương 11
“Tôi đang cần tìm Elif. Anh biết tôi có thể tìm thấy cô ấy ở đâu chứ?” Tôi hỏi.
Yuri nhìn tôi vẻ tò mò. “Anh muốn tìm cô ta có việc gì sao?”
“Chỉ để chào hỏi thôi. Tôi muốn gặp gỡ tất cả các bệnh nhân, để họ biết tôi là ai và rằng tôi đang ở đây.”
Yuri tỏ vẻ nghi ngờ. “Được thôi, nhưng nếu cô ta không thân thiện với anh lắm thì cũng đừng để bụng nhé!” Nói rồi, Yuri liếc nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. “Đã được hơn nửa tiếng rồi, có lẽ cô ta vừa ra khỏi lớp trị liệu nghệ thuật. Khả năng cao là cô ta đang ở phòng giải trí.”
“Cảm ơn nhé!”
Khu giải trí là một căn phòng lớn hình tròn, kê đầy ghế bành đã cũ nát và những chiếc bàn thấp. Có một kệ sách chất đầy những cuốn sách cũ nát chẳng ai muốn đụng tới. Đồ đạc trong phòng có mùi trà thiu và khói thuốc bao phủ lên đống đồ gỗ. Một vài bệnh nhân đang chơi cờ trong góc phòng. Elif đang đứng một mình cạnh bàn bi-a. Tôi tiến lại gần và nở nụ cười.
“Chào Elif.”
Cô ta nhìn lên với ánh mắt sợ sệt và đầy ngờ vực. “Sao vậy?”
“Đừng lo lắng, không có chuyện gì cả. Tôi chỉ muốn nói chuyện một chút thôi.”
“Anh không phải là bác sĩ của tôi. Tôi đã có bác sĩ rồi!”
“Đúng, tôi không phải bác sĩ, tôi là nhà trị liệu tâm lý!”
Elif lầm bầm vẻ khinh miệt. “Tôi cũng có một người như vậy rồi!”
Tôi mỉm cười và bỗng cảm thấy nhẹ nhõm vì cô ta là bệnh nhân của Indra chứ không phải của tôi. Khi lại gần, tôi nhận thấy Elif thậm chí còn đáng sợ hơn nữa. Không chỉ vì cô ta cao lớn, mà còn vì gương mặt cô ta hằn sâu dấu vết của những cơn thịnh nộ - đôi mắt đen giận dữ, rõ ràng là khiến cho người nhìn phải e sợ. Người Elif bốc mùi mồ hôi và mùi từ chiếc tẩu cô ta hút thường xuyên đến độ các đầu ngón tay đen cả lại, móng tay và hàm răng cũng ngả màu vàng khè.
“Nếu có thể, tôi chỉ muốn hỏi cô một vài điều… về Alicia.” Tôi cất lời.
Elif nhăn mặt rồi đập cây cơ xuống bàn. Cô ta bắt đầu xếp bóng cho lượt chơi mới. Sau đấy, cô ta dừng tay, đứng đó bất động, vẻ mặt lơ đãng.
“Elif?”
Không có tiếng trả lời. Nhìn mặt cô ta, tôi biết rõ có điều không ổn. “Cô đang nghe thấy những giọng nói sao, Elif?”
Elif nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ rồi nhún vai.
“Họ đang nói gì vậy?”
“Họ nói anh không đáng tin cậy. Tôi phải dè chừng anh.”
“Tôi hiểu rồi. Họ nói cũng đúng nhỉ? Cô không biết gì về tôi, nên rất khó để tin tưởng tôi. Ít nhất là chưa phải lúc này. Nhưng có lẽ dần dần điều đó sẽ thay đổi.”
Elif vẫn tiếp tục nhìn tôi ngờ vực.
Tôi hất đầu về phía bàn bi-a. “Ta làm một hiệp nhé?”
“Không.”
“Tại sao vậy?”
Cô ta nhún vai. “Cây gậy còn lại gãy rồi, họ vẫn chưa thay gậy mới.”
“Nhưng tôi có thể dùng chung gậy đánh bóng với cô mà, phải không?”
Cây cơ đang nằm trên bàn, nhưng khi tôi vừa định cầm lên thì cô ta đã giật lấy nó. “Đó là gậy của tao. Đi mà tìm gậy khác đi!”
Tôi lùi lại, nhưng không hề nao núng trước vẻ hung dữ của cô ta. Elif chọc một lượt bóng khá mạnh tay. Tôi đứng quan sát cô ta một lúc rồi thử lại lần nữa.
“Không biết liệu cô có thể cho tôi hay chuyện gì đã xảy ra khi họ đưa Alicia vào The Grove lần đầu tiên không? Cô còn nhớ chuyện đó chứ?”
Elif lắc đầu. Tôi tiếp tục nói. “Tôi đọc thấy trong bệnh án của Alicia rằng hai người đã ẩu đả ở căng-tin. Cô là người bị tấn công phải không?”
“Ồ! đúng, ả đã tìm cách giết tao, đúng không nào? Ả định cắt cổ tao đấy.”
“Theo ghi chú bàn giao thì một y tá đã thấy cô thì thầm điều gì đó với Alicia trước cuộc ẩu đả. Cô đã nói gì vậy…”
“Không!” Elif lắc đầu giận dữ. “Tao chẳng nói cái quái gì cả!”
“Tôi không có ý nói rằng cô khiêu khích Alicia. Tôi chỉ tò mò thôi. Cô đã nói gì vậy?”
“Tao hỏi nó một vài chuyện, vậy thì sao chứ?”
“Cô đã hỏi điều gì?”
“Tao hỏi liệu hắn có đáng bị như vậy không?”
“Hắn là ai?”
“Hắn ta, anh chàng của ả.” Elif cười, mặc dầu đó không hẳn là một nụ cười - mà giống như cô ta đang nhăn nhó hơn.
“Ý cô là… chồng của Alicia sao?” Tôi ngập ngừng vì không chắc tôi có hiểu đúng ý cô ta hay không. “Cô đã hỏi Alicia rằng liệu anh ta có đáng bị giết hay không à?”
Elif gật đầu và đánh thêm một lượt bóng nữa. “Và tao đã hỏi rằng trông hắn như thế nào khi ả bắn vỡ sọ hắn, não văng tung tóe…” Elif ré lên cười.
Tôi bỗng cảm thấy ghê tởm, cảm giác ấy có lẽ cũng gần giống như khi Alicia bị Elif khiêu khích. Elif khiến người khác cảm thấy thù ghét và ghê tởm cô ta - hậu quả từ cách đối xử của người mẹ từ khi cô ta còn nhỏ. Gây thù chuốc oán chính là căn bệnh của Elif. Vì vậy, một cách vô thức, cô ta luôn chọc giận người khác cho tới khi họ căm thù cô ta, và Elif hầu như lúc nào cũng thành công.
“Còn bây giờ thì sao?” Tôi tiếp tục hỏi. “Cô và Alicia, hai người đã hòa hợp hơn hay chưa?”
“Ồ, tốt rồi anh bạn ạ. Khá khắng khít đấy, thân nhau vô cùng.”
Elif lại ré lên cười. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì điện thoại trong túi đã rung liên hồi. Tôi rút máy ra nhưng không nhận ra số điện thoại lạ trên màn hình.
“Tôi phải trả lời điện thoại. Cảm ơn cô, cô đã giúp tôi rất nhiều.”
Elif lẩm bẩm điều gì đó vô nghĩa, rồi quay lại với ván bi-a.
Tôi ra hành lang và trả lời điện thoại.
“Xin chào!” Tôi nói.
“Có phải anh là Theo Faber?”
“Đúng rồi. Ai vậy?”
“Tôi là Max Berenson, họ nhắn tôi gọi lại cho anh.”
“Ồ, vâng. Chào anh. Cảm ơn vì đã gọi lại cho tôi. Liệu chúng ta có thể nói chuyện một chút về Alicia không?”
“Tại sao vậy? Có chuyện gì thế? Có gì bất ổn sao.”
“Không, không có gì bất ổn cả… Tôi đang điều trị cho cô ấy, và tôi cần hỏi anh một vài điều, bất cứ khi nào thuận tiện cho anh.”
“Chúng ta có thể nói luôn qua điện thoại được không? Tôi rất bận.”
“Tôi nghĩ chúng ta nói chuyện trực tiếp thì sẽ tốt hơn, nếu có thể.”
Max Berenson thở dài, có tiếng lầm bầm như thể anh ta đang nói với ai đó khác bên ngoài. Rồi anh ta đáp lời: “Tối mai, bảy giờ, tại văn phòng của tôi nhé.”
Tôi định hỏi anh ta địa chỉ, nhưng anh ta đã đập máy.