Chương 12
Nhân viên lễ tân của Max Berenson bị cảm lạnh. Cô ta rút khăn giấy ra xì mũi rồi ra hiệu cho tôi ngồi chờ.
“Anh ấy đang nói chuyện điện thoại, anh ấy sẽ ra đây sau vài phút nữa.”
Tôi gật đầu và ngồi chờ ở sảnh. Có vài cái ghế thẳng lưng cứng quèo, và một bàn cà phê với chồng tạp chí cũ trên đó. Tôi thầm nghĩ, sảnh chờ nào cũng đều như vậy; chẳng khác khi tôi đi gặp bác sĩ hay một cố vấn tổ chức lễ tang là mấy.
Cánh cửa ở đầu kia sảnh hé mở. Max Berenson xuất hiện và vẫy tay mời tôi vào, rồi lập tức mất hút trong văn phòng lần nữa. Tôi đứng dậy và vào phòng theo anh ta.
Tôi đã mường tượng đến tình huống xấu nhất, sau khi nghe giọng nói cộc lốc của anh ta trên điện thoại. Nhưng trái lại, anh ta bắt đầu mở lời xin lỗi tôi.
“Xin lỗi anh vì đã đột ngột cúp máy hôm trước…” Anh ta nói. “Tuần vừa rồi tôi khá bận, và tôi cũng hơi mệt do thời tiết thay đổi. Anh cứ ngồi tự nhiên nhé.”
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với anh ta qua bàn làm việc.
“Cảm ơn. Và tôi cũng rất biết ơn vì anh đã đồng ý gặp tôi.” Tôi nói.
“Ban đầu, tôi không chắc chắn về việc đó lắm. Tôi đã tưởng anh là một gã nhà báo nào đó cố moi thông tin về Alicia. Nhưng sau khi gọi lại cho The Grove, tôi biết anh đang làm việc ở đấy thật.”
“Tôi hiểu. Anh đã gặp chuyện đó nhiều rồi phải không? Ý tôi là, chuyện các phóng viên muốn gặp anh ấy?”
“Gần đây thì không còn nữa, nhưng trước đây thì khá nhiều, nên tôi phải đề phòng…”
Anh ta định nói thêm điều gì đó, nhưng bị hắt hơi và phải với tay lấy hộp khăn giấy.
“Xin lỗi nhé, tôi bị cảm lạnh.”
Tôi quan sát anh ta kỹ hơn trong khi anh ta xì mũi. Khác với người em trai, Max Berenson không phải là một người đàn ông hấp dẫn. Max trông bệ vệ, bị hói, và gương mặt lỗ rỗ sẹo vì mụn. Anh ta dùng nước hoa mùi nồng cổ điển, loại mà cha tôi vẫn thường dùng. Văn phòng của anh ta cũng mang vẻ truyền thống, mùi của nội thất bằng da, gỗ và mùi sách bám chặt lấy căn phòng. Nó hoàn toàn khác biệt so với thế giới của Gabriel - một thế giới tràn ngập sắc màu và nét đẹp hiện đại. Gabriel và Max rõ ràng không có điểm chung nào hết.
Trên bàn, có một bức ảnh Gabriel được đóng khung. Bức hình chụp trực diện - có lẽ do Max chụp chăng? Gabriel đang ngồi trên hàng rào giữa cánh đồng quê, mái tóc bay bồng bềnh trong gió, một chiếc máy ảnh đeo trên cổ. Anh ta trông giống một diễn viên hơn là một nhiếp ảnh gia, hoặc là một diễn viên đang vào vai nhiếp ảnh gia.
Max thấy tôi đang nhìn tấm ảnh, nên gật đầu cười như thể đọc được suy nghĩ của tôi.
“Em trai tôi có mái tóc và ngoại hình thật tuyệt. Còn tôi thì có bộ não…” Anh ta phá lên cười rồi tiếp tục. “Tôi nói đùa thôi. Thực ra thì tôi đã được nhận nuôi. Chúng tôi không cùng chung huyết thống!”
“Ồ, tôi không hề biết điều đó. Cả hai người đều được nhận nuôi sao?”
“Không, chỉ có mình tôi thôi. Cha mẹ tôi tưởng rằng họ không thể sinh con. Nhưng không lâu sau khi tôi được nhận nuôi, họ sinh được một đứa con. Chuyện đó cũng khá bình thường, vì họ đã được giải tỏa áp lực…”
“Anh và Gabriel có thân thiết với nhau không?”
“Thân thiết hơn so với nhiều cặp anh chị em khác. Dù cậu ấy mới là trung tâm của sự chú ý, còn tôi thì khá lu mờ…”
“Tại sao lại như vậy?”
“À, khó mà không như vậy được. Gabriel rất đặc biệt, ngay từ khi còn là một đứa trẻ!”
Max có thói quen vân vê chiếc nhẫn cưới. Anh ta xoay tròn nó trên ngón tay trong khi nói chuyện.
“Gabriel thường cầm máy ảnh đi khắp nơi và chụp ảnh. Cha tôi nghĩ cậu ấy bị khùng. Nhưng hóa ra, em trai tôi lại là một thiên tài. Anh có biết những tác phẩm của nó không?”
Tôi mỉm cười một cách xã giao. Tôi không muốn lún sâu vào cuộc thảo luận về thành tích của một nhiếp ảnh gia như Gabriel. Thay vào đó, tôi lái câu chuyện về phía Alicia.
“Chắc là anh cũng biết nhiều về cô ấy?”
“Alicia à? Việc ấy hiển nhiên lắm sao?”
Max đột ngột thay đổi khi tôi nhắc đến tên Alicia. Vẻ nồng hậu của anh ta bỗng biến mất, giọng nói trở nên lạnh lùng.
“Tôi không biết liệu tôi có thể giúp được anh hay không… Tôi không đại điện cho Alicia trước tòa. Tôi có thể giới thiệu anh với một đồng nghiệp, Patrick Doherty, nếu anh muốn biết chi tiết hơn về phiên tòa đó.”
“Đó không phải là điều mà tôi đang tìm kiếm!”
“Không phải ư?” Anh ta nhìn tôi vẻ tò mò. “Là một nhà trị liệu tâm lý, việc đến gặp luật sư của bệnh nhân không phải là việc rất bình thường sao?”
“Không, nếu bệnh nhân vẫn có thể tự bày tỏ bản thân.”
Max có vẻ nghiền ngẫm kỹ những gì tôi nói. “Tôi hiểu rồi. Như tôi đã nói, tôi không chắc có thể giúp được gì cho anh, vậy nên…”
“Tôi chỉ có một vài câu hỏi thôi!”
“Vậy tốt rồi, anh hỏi đi.”
“Tôi nhớ đã từng đọc được một bài báo nào đó về việc anh đã gặp Gabriel và Alicia vào buổi tối hôm xảy ra án mạng?”
“Đúng vậy, chúng tôi đã ăn tối cùng nhau.”
“Lúc đó trông họ thế nào?”
Max trở nên uể oải. Có vẻ anh ta đã bị hỏi câu này cả trăm lần nên có thể trả lời như một cái máy mà không cần suy nghĩ.
“Bình thường, hoàn toàn bình thường.”
“Còn Alicia?”
“Cũng bình thường!” Anh ta nhún vai. “Có vẻ bồn chồn hơn mọi khi một chút, nhưng…”
“Nhưng sao?”
“Không sao cả!”
Tôi cảm nhận được vẫn còn điều gì đó mà anh ta muốn nói. Tôi tiếp tục chờ đợi. Một lúc sau, Max nói tiếp.
“Tôi không biết anh hiểu rõ đến đâu về mối quan hệ giữa hai người đó.”
“Tôi chỉ biết qua những gì đọc được trên báo thôi!”
“Và anh đã đọc được những gì?”
“Rằng họ rất hạnh phúc.”
“Hạnh phúc sao?” Max mỉm cười lạnh lùng. “Ồ, cũng phải. Gabriel đã làm tất cả những gì có thể để khiến cô ta hạnh phúc.”
“Tôi biết.”
Nhưng thật ra thì không, tôi không biết anh ta đang hướng tới điều gì. Hẳn là trông tôi khi ấy khá bối rối, nên anh ta nhún vai rồi tiếp lời.
“Tôi không định giải thích gì thêm. Nếu anh đi tìm mấy câu chuyện phiếm, anh có thể tới gặp Jean-Felix thay vì tôi…”
“Jean-Felix ư?”
“Jean-Felix Martin, đại diện phòng tranh của Alicia. Họ đã quen biết nhau nhiều năm, rất thân thiết. Thật lòng mà nói, tôi không ưa anh ta cho lắm…”
“Tôi không có hứng thú với những câu chuyện phiếm.” Tôi đáp lời, dù trong đầu vẫn thầm ghi nhớ cái tên Jean-Felix để tìm gặp anh ta ngay khi có thể. “Tôi quan tâm đến ý kiến cá nhân của anh hơn. Tôi có thể hỏi thẳng anh một câu được không?”
“Tôi tưởng anh vừa làm điều đó rồi.”
“Anh có ưa Alicia không?”
Max không biểu hiện cảm xúc gì trong khi trả lời.
“Có chứ, dĩ nhiên rồi.”
Nhưng tôi không tin anh ta.
“Tôi cảm giác anh đang phải đóng hai vai khác nhau. Một vai luật sư, người phải nói năng cẩn trọng và kín đáo, và điều ấy cũng khá dễ hiểu. Nhưng mặt khác, anh cũng là anh trai của nạn nhân. Và tôi thì cần nói chuyện với người anh trai đó.”
Cuộc nói chuyện chợt ngưng lại. Liệu Max có định yêu cầu tôi ra về không? Anh ta có vẻ định nói gì đó nhưng lại đổi ý. Rồi anh ta bất ngờ đứng dậy và bước lại gần cửa sổ. Một luồng hơi lạnh ùa vào. Max hít một hơi thật sâu, như thể căn phòng này vừa khiến anh ta ngộp thở. Cuối cùng, anh ta cất tiếng rất khẽ.
“Sự thật là… tôi căm ghét cô ta… ghê tởm cô ta…”
Tôi không nói gì mà chỉ chờ cho anh ta tiếp tục. Max nhìn ra ngoài cửa sổ, chậm rãi nói.
“Gabriel không chỉ là em trai tôi, mà còn là người bạn thân thiết nhất. Nó là người đàn ông tốt nhất mà tôi từng gặp. Vô cùng tốt bụng. Tất cả tài năng, sự tử tế và niềm say mê cuộc sống của nó đều đã bị cuốn phăng, chỉ vì con đàn bà đó. Nó không chỉ hủy hoại cuộc đời Gabriel, mà còn cả cuộc đời của tôi. Tạ ơn Chúa vì cha mẹ tôi đã không còn sống tới bây giờ để phải chứng kiến cảnh này.” Anh ta nghẹn giọng vì xúc động.
Thật không khó để nhận ra nỗi đau của Max, tôi cũng cảm thấy thương thay cho anh ta. “Hẳn là anh đã gặp rất nhiều khó khăn khi phải thu xếp người bào chữa cho Alicia…” Tôi nói.
Max đóng cửa sổ và trở lại bàn làm việc. Anh ta đã lấy lại được tự chủ, và quay lại với vai diễn luật sư: trung lập, cân bằng và vô cảm. Anh ta nhún vai.
“Gabriel sẽ muốn tôi làm như vậy. Nó luôn muốn những điều tốt nhất cho Alicia. Nó phát cuồng vì cô ta, còn cô ta thì bị điên.”
“Anh nghĩ cô ta điên ư?”
“Anh nói xem nào, anh là bác sĩ tâm lý của cô ta mà?”
“Anh nghĩ sao về chuyện đó?”
“Tôi chỉ biết qua những gì tôi nhìn thấy…”
“Anh đã thấy chuyện gì?”
“Tâm trạng hay thay đổi. Những cơn cuồng nộ. Những nắm đấm đầy bạo lực. Cô ta đập phá đồ đạc và tất cả mọi thứ. Gabriel nói cô ta đã từng dọa giết nó vài lần. Lẽ ra tôi nên quan tâm hơn đến điều nó nói và làm gì đó sau khi cô ta tìm cách tự sát, lẽ ra tôi nên can thiệp - vì rõ ràng là cô ta cần được chữa trị. Nhưng tôi đã không làm gì cả. Gabriel quyết tâm bảo vệ cô ta, còn tôi thì để mặc nó, như một thằng ngốc.”
Anh ta thở dài rồi nhìn đồng hồ, như muốn ra dấu rằng tôi cần kết thúc cuộc nói chuyện này. Nhưng tôi chỉ nhìn anh ta chằm chằm.
“Alicia tìm cách tự sát sao? Ý anh là gì? Chuyện đó xảy ra khi nào, sau vụ án mạng sao?”
Max lắc đầu. “Không, nó xảy ra một vài năm trước đó. Anh không biết gì sao? Tôi cứ nghĩ anh biết chuyện chứ?”
“Việc đó xảy ra khi nào?”
“Sau khi cha cô ta mất, cô ta đã uống thuốc ngủ. Tôi không nhớ rõ, nhưng cô ta đã rất suy sụp.”
Tôi định hỏi anh ta nhiều hơn, nhưng có người mở cửa. Cô nhân viên lễ tân đi vào và nói bằng giọng nghèn nghẹt. “Anh yêu, chúng ta phải đi thôi, không thì muộn mất.”
“Đúng vậy! Anh ra ngay đây!” Max trả lời.
Cánh cửa đóng lại. Max đứng dậy, nhìn tôi vẻ cáo lỗi. “Chúng tôi chuẩn bị đi xem kịch!” Nói rồi anh ta bật cười, có lẽ vì trông tôi có vẻ bối rối. “Tanya và tôi đã kết hôn từ năm ngoái.”
“Ồ, tôi hiểu rồi.”
“Cái chết của Gabriel đã đưa chúng tôi lại gần nhau hơn. Tôi sẽ không thể vượt qua nổi nếu không có cô ấy.”
Điện thoại của Max đổ chuông, khiến anh ta bị sao lãng. Tôi gật đầu ý bảo anh ta cứ tự nhiên nghe điện thoại. “Cảm ơn anh, anh đã giúp tôi rất nhiều.”
Nói rồi, tôi nhẹ nhàng rời khỏi văn phòng. Ra tới quầy lễ tân, tôi có dịp để ý Tanya kỹ hơn. Cô ta có mái tóc vàng, xinh đẹp và nhỏ người. Khi cô ta xì mũi, tôi nhìn thấy viên kim cương to tướng trên ngón tay đeo nhẫn cưới của cô ta.
Cô ta bất chợt đứng dậy và đi về phía tôi, lông mày nhíu lại. Cô ta nói rất nhanh và khẽ. “Nếu anh muốn biết về Alicia, hãy nói chuyện với em họ của cô ta là Paul, người này biết rõ về cô ta hơn bất kỳ ai.”
“Tôi đã cố gắng liên lạc với dì của Alicia, bà Lydia Rose, nhưng bà ấy không cởi mở cho lắm.” Tôi trả lời.
“Hãy quên Lydia đi. Anh nên tới Cambridge và tìm gặp Paul. Hãy hỏi cậu ta về Alicia và cái đêm sau vụ án mạng, và…”
Cánh cửa văn phòng mở ra. Tanya lập tức im lặng. Max bước ra ngoài và Tanya vội vã đi về phía anh ta, nở một nụ cười thật tươi.
“Sẵn sàng chưa, anh yêu?” Cô ta hỏi.
Tanya vẫn đang mỉm cười, nhưng giọng cô ta có vẻ lo lắng. Cô ta sợ Max, tôi nghĩ vậy, dù tôi không biết vì sao.