Chương 13 Nhật ký của Alicia Berenson
Ngày 22 tháng 7
Mình ghét việc có một khẩu súng trong nhà.
Đêm qua, bọn mình lại cãi nhau vì vấn đề này. Ít nhất thì mình đã nghĩ là như thế, nhưng giờ mình không chắc nữa.
Gabriel đổ lỗi cho mình. Có lẽ đúng là như vậy thật. Mình ghét phải thấy anh buồn, đôi mắt anh đầy trách móc. Mình ghét phải làm anh tổn thương, nhưng không hiểu sao, đôi khi mình lại muốn làm anh đau.
Anh nói là mình đã về nhà trong tâm trạng tồi tệ. Rồi mình đi lên gác và bắt đầu la hét với anh. Có lẽ mình đã làm như vậy thật. Do mình buồn bực. Nói chung mình cũng chẳng rõ chuyện gì đã xảy ra nữa. Mình vừa trở về sau khi đi dạo ngoài trảng cỏ. Mình không nhớ nhiều về chuyến đi dạo, vì còn mải mộng tưởng, suy nghĩ về công việc, về bức tranh Chúa Jesus. Mình đã đi ngang qua một ngôi nhà trên đường về. Có hai cậu bé đang nghịch ống nước. Chúng chỉ cỡ bảy, tám tuổi hoặc nhỏ hơn. Đứa lớn hơn đang phun nước vào người đứa nhỏ. Những tia nước lấp lánh như cầu vồng dưới ánh mặt trời. Một cầu vồng đẹp hoàn hảo. Đứa nhỏ dang tay, cười khoái chí. Mình bước qua và nhận ra má đã ướt đẫm nước mắt.
Lúc ấy mình gạt ý nghĩ đó đi, nhưng giờ ngẫm lại, mọi thứ dường như thật rõ ràng. Mình không muốn thừa nhận sự thật rằng mình đang bỏ lỡ một phần rất lớn trong đời. Mình phủ nhận việc muốn có con, mình vờ như không có hứng thú với chúng, rằng tất cả những gì mình quan tâm là nghệ thuật. Điều đó không đúng, chỉ là một cái cớ thôi, vì sự thật là mình sợ có con. Mình nghĩ mình không đáng tin để được giao cho trọng trách chăm sóc một đứa bé.
Nhất là khi dòng máu của mẹ đang chảy trong huyết quản của mình.
Đó là những điều vẫn quấn quanh trong tâm trí mình khi về đến nhà, dù hữu ý hay vô thức. Gabriel đã đúng, mình đã ở trong tình trạng thật tồi tệ.
Nhưng cơn giận sẽ không bùng nổ nếu mình không thấy anh lau khẩu súng. Việc anh có khẩu súng đã đủ khiến mình khó chịu rồi, nhưng mình còn bực hơn nữa khi biết anh sẽ không vứt nó đi, dù mình có van nài anh bao nhiêu lần chăng nữa. Anh cứ nhắc đi nhắc lại rằng đó là một trong những khẩu súng trường cũ của cha anh ở trang trại, và rằng cha đã tặng nó cho anh khi anh mười sáu tuổi, và nó có giá trị về mặt tinh thần… Mình không tin điều đó. Mình nghĩ có một lý do khác khiến anh giữ nó. Mình đã nói như vậy. Và Gabriel trả lời rằng không có gì sai trái khi anh muốn được an toàn, muốn bảo vệ ngôi nhà và vợ của mình. Nhỡ có ai đó đột nhập thì sao?
“Thì chúng ta sẽ gọi cảnh sát!” Mình phản bác. “Ta không thể bắn chết người!”
Mình cao giọng, nhưng anh còn lớn tiếng hơn, rồi chẳng mấy chốc, tụi mình đã hét lên với nhau. Có lẽ mình đã hơi nóng giận, nhưng mình chỉ đang phản ứng lại với Gabriel - với một phần tính cách hung hăng mà anh ít khi thể hiện ra, và nó khiến mình sợ hãi. Trong những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mình cảm giác như đang sống cùng một người xa lạ. Điều ấy thật kinh khủng.
Tụi mình đã không nói gì với nhau suốt buổi tối hôm ấy và đi ngủ trong im lặng.
Sáng nay, tụi mình làm tình và làm lành với nhau. Có lẽ hai đứa luôn giải quyết vấn đề trên giường. Bằng cách nào đó, mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn khi cả hai đều trần truồng và ngái ngủ bên dưới lớp chăn, thì thầm lời xin lỗi với nhau. Mọi sự chống cự và lý lẽ ngu ngốc đều tan biến khi cả hai nằm dưới sàn nhà cùng đống quần áo.
“Có lẽ chúng ta nên đặt ra quy tắc là chỉ cãi nhau khi ở trên giường.” Anh nói và hôn mình. “Anh yêu em. Anh sẽ vứt bỏ khẩu súng, anh hứa đấy.”
“Không.” Mình nói. “Điều ấy không còn quan trọng nữa. Em thấy không sao đâu, thật đấy.”
Gabriel hôn mình lần nữa và kéo mình lại gần. Mình ôm chặt lấy anh, cơ thể trần trụi áp vào anh. Mình nhắm mắt và cảm nhận sự bình yên.
Ngày 23 tháng 7
Mình viết những điều này khi đang ngồi trong quán Caffe dell”Artista. Những ngày gần đây, hầu như ngày nào mình cũng tới đó. Mình thấy cần phải ra khỏi nhà. Khi được ở gần những người khác, ngay cả khi chỉ là cô bồi bàn tẻ nhạt, mình cũng vẫn cảm thấy được kết nối với thế giới xung quanh. Bằng không, mình sợ rằng mình sẽ tan biến. Như thể không còn tồn tại nữa.
Đôi khi mình cũng ước gì mình có thể biến mất - giống như tối nay, khi Gabriel mời anh trai qua ăn tối. Anh vừa nói với mình sáng nay.
“Lâu lắm rồi chúng ta không gặp Max.” Anh nói. “Từ bữa mừng tân gia của Joel ấy. Anh sẽ nướng thịt nhé!” Rồi Gabriel nhìn mình vẻ kỳ lạ. “Em không thấy phiền chứ?”
“Sao em lại thấy phiền được nhỉ?”
Gabriel cười. “Em nói dối tệ lắm, em biết không? Chỉ cần nhìn là biết em đang nghĩ gì rồi!”
“Vậy mặt em nói lên điều gì?”
“Rằng em không thích Max. Em chưa từng ưa anh ấy.”
“Không đúng.” Mình có thể cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên, nên chỉ nhún vai và nhìn đi chỗ khác. “Tất nhiên là em có ưa anh Max. Em sẽ rất vui khi gặp anh ấy… Vậy… khi nào thì anh ngồi làm mẫu cho em vẽ tiếp? Em cần phải hoàn thành bức tranh.”
Gabriel mỉm cười. “Cuối tuần này thì sao? Còn một điều nữa - đừng để Max thấy nó nhé. Anh không muốn anh ấy thấy anh trong vị trí của Chúa Jesus. Anh ấy sẽ không để cho anh yên đâu.”
“Max sẽ không thấy nó đâu.” Mình nói. “Nó còn chưa hoàn thành mà.”
Ngay cả khi bức tranh đã hoàn thiện rồi, Max cũng sẽ không bao giờ được chào đón trong xưởng vẽ của mình. Mình nghĩ vậy nhưng không nói ra.
Mình sợ phải về nhà lúc này. Mình muốn ở lại trong quán cà phê có máy lạnh và tránh mặt cho đến khi Max ra về. Nhưng cô bồi bàn bắt đầu tỏ vẻ sốt ruột và khua thìa khua chén, liên tục nhìn đồng hồ. Mình sẽ sớm bị đuổi về thôi. Vậy nghĩa là mình chỉ còn nước đi lang thang trên phố suốt đêm như một kẻ điên. Mình chẳng còn cách nào khác ngoài việc về nhà, đối diện với hiện thực, đối mặt với Max.
Ngày 24 tháng 7
Mình trở lại quán cà phê. Ai đó đã ngồi vào chiếc bàn quen thuộc của mình, nên cô bồi bàn nhìn mình đầy cảm thông. Ít nhất, mình nghĩ đó là cách cô ta bày tỏ mối liên hệ với mình, nhưng cũng có thể mình đã đoán sai. Mình ngồi vào một chiếc bàn khác, hướng mặt vào trong quán, sát cạnh điều hòa. Vị trí này hơi thiếu sáng, lạnh và tối, rất phù hợp với tâm trạng của mình.
Đêm qua thật kinh khủng, còn tệ hơn những gì mình tưởng tượng.
Mình đã không nhận ra Max khi anh ta đến. Mình chưa từng thấy anh ta không mặc vest trước đây. Trông anh ta thật ngớ ngẩn khi mặc bộ đồ cộc. Anh ta đầm đìa mồ hôi sau khi đi bộ tới từ nhà ga. Cái đầu hói của anh ta đỏ lên và sáng bóng. Những mảng mồ hôi sẫm màu dưới cánh tay áo. Ban đầu, anh ta lảng tránh ánh mắt của mình. Hay là mình đã lảng tránh anh ta nhỉ?
Max trầm trồ về ngôi nhà, nói rằng nó trông thật khác biệt kể từ lần gần nhất chúng mình mời anh ta đến, và rằng anh ta bắt đầu nghĩ sẽ không bao giờ được mời đến nữa. Gabriel không ngừng xin lỗi, giải thích rằng chúng mình đã rất bận rộn với triển lãm sắp tới và việc chụp ảnh, nên hầu như không có thời gian gặp gỡ ai. Gabriel vẫn mỉm cười, nhưng mình biết anh cảm thấy khó chịu trước câu nói đó của Max.
Mình kiểm soát tình hình khá tốt lúc đầu. Mình đã chờ đợi thời cơ thích hợp, và nó đã đến khi Max và Gabriel ra vườn để nướng thịt. Mình quanh quẩn trong bếp, viện cớ làm món salad. Mình biết Max sẽ kiếm cớ để vào tìm mình. Và mình đã đúng. Chỉ sau khoảng năm phút, mình đã nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của anh ta. Bước chân của anh ta không giống như của Gabriel. Gabriel rất lặng lẽ, như một con mèo, mình còn chẳng bao giờ nghe thấy tiếng anh di chuyển trong nhà.
“Alicia!” Max cất giọng.
Mình nhận ra hai tay mình đang run lên khi thái cà chua. Mình đặt con dao xuống, quay lại đối mặt với anh ta.
Max giơ chai bia rỗng lên và mỉm cười. Anh ta vẫn tránh nhìn thẳng vào mình. “Anh muốn một chai bia khác.” Anh ta nói.
Mình chỉ gật đầu và không nói gì cả. Anh ta mở tủ lạnh, lấy ra một chai bia rồi dáo dác nhìn quanh tìm dụng cụ mở nắp chai. Mình chỉ lên bàn bếp.
Anh ta cười một cách ngớ ngẩn với mình trong khi mở bia, như thể định nói điều gì đó, nhưng mình đã đi trước một bước.
“Tôi sẽ kể với Gabriel về những gì đã xảy ra. Tôi nghĩ anh nên biết điều đó.”
Max ngừng cười và lần đầu tiên nhìn thẳng vào mình bằng cặp mắt lươn ti hí.
“Về chuyện gì cơ?”
“Tôi sẽ nói với Gabriel về những gì đã xảy ra tại nhà của Joel.”
“Anh không biết em đang nói cái gì hết.”
“Anh không biết ư?”
“Anh không nhớ gì cả. Anh e là lúc đó anh đã say mềm rồi.”
“Nhảm nhí!”
“Đúng vậy đấy.”
“Anh không nhớ là đã hôn tôi sao? Không nhớ là đã vồ lấy tôi hay sao?”
“Alicia, đừng làm vậy!”
“Đừng làm cái gì chứ? Đừng để chuyện bé xé ra to à? Anh đã quấy rối tôi!”
Cơn tức giận bắt đầu trào lên. Mình cố gắng kiềm chế để không hét vào mặt anh ta. Mình liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Gabriel đang ở cuối vườn, đứng bên bếp nướng. Khói và hơi nóng che mắt mình, làm biến dạng hình ảnh của anh.
“Anh ấy rất tôn trọng anh.” Mình nói tiếp. “Anh là anh trai của anh ấy. Thử hỏi nếu tôi nói ra, anh ấy sẽ tổn thương đến thế nào?”
“Vậy thì đừng làm vậy, đừng nói cho nó biết.”
“Gabriel cần biết sự thật. Anh ấy cần biết anh trai mình thực sự là người như thế nào. Anh…”
Mình chưa kịp nói hết câu, Max đã túm lấy tay mình và kéo mình về phía anh ta. Mình mất thăng bằng và ngã vào người anh ta. Anh ta giơ nắm đấm lên, và mình tưởng anh ta định đánh mình. “Anh yêu em.” Anh ta nhắc đi nhắc lại liên hồi. “Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em.”
Mình chưa kịp phản ứng gì thì anh ta đã bắt đầu hôn mình. Mình cố đẩy anh ta ra nhưng không đủ sức. Đôi môi thô bạo của anh ta đè nghiến lên môi mình, cái lưỡi sục sạo trong miệng mình. Khi ấy, theo bản năng, mình đã cắn thật mạnh vào lưỡi anh ta.
Max rú lên và đẩy mình ra. Khi anh ta nhìn lên, miệng anh ta đầy máu.
“Con điếm!” Giọng anh ta lạc đi, máu đã nhuộm đỏ cả răng. Anh ta trừng mắt nhìn mình như một con thú hoang bị thương.
Mình không thể tin Max lại là anh trai của Gabriel. Anh ta chẳng có chút phẩm chất tốt đẹp nào như Gabriel, không đàng hoàng, không tốt bụng như anh ấy. Max khiến mình thấy ghê tởm - và mình đã nói như vậy.
“Alicia, đừng nói bất cứ điều gì với Gabriel!” Max đe dọa. “Tôi nói thật đấy. Tôi cảnh cáo cô!”
Mình không nói thêm một lời nào nữa. Vị máu tanh của anh ta vẫn còn trên đầu lưỡi mình, nên mình lập tức mở vòi nước và súc miệng cho đến khi hết thì thôi. Rồi mình đi ra vườn.
Suốt bữa tối, thỉnh thoảng mình lại cảm thấy Max đang nhìn mình chằm chằm. Khi mình ngước mắt lên nhìn lại, anh ta lập tức quay đi. Mình chẳng ăn nổi thứ gì. Chỉ nghĩ đến việc ăn thôi đã muốn ói. Vị máu tanh vẫn còn trong miệng.
Mình không biết phải làm gì nữa. Mình không muốn nói dối Gabriel hay giữ bí mật với anh. Nhưng nếu mình kể với Gabriel, anh sẽ không bao giờ nói chuyện với Max nữa. Anh sẽ suy sụp khi biết đã đặt niềm tin sai chỗ. Anh tin tưởng Max, thần tượng Max, dù thật ra anh không nên làm như vậy:
Mình không tin rằng Max yêu mình. Tất cả chỉ là do anh ta ghét Gabriel. Anh ta ghen tị với Gabriel và muốn cướp lấy tất cả mọi thứ thuộc về anh, trong đó có mình. Nhưng giờ mình đã đứng lên chống lại anh ta, mình nghĩ anh ta sẽ không quấy rối mình thêm một lần nào nữa. Ít nhất, mình hy vọng là như vậy. Hoặc ít nhất trong thời gian sắp tới.
Vì vậy, trước mắt, mình sẽ giữ im lặng.
Tất nhiên Gabriel hiểu mình quá rõ. hoặc mình thực sự là một diễn viên tồi. Đêm qua, trước khi đi ngủ, anh đã nói rằng mình cư xử rất lạ khi Max ở đây.
“Em chỉ bị mệt thôi.”
“Không, không phải do mệt đâu. Em tỏ ra rất xa cách. Lẽ ra em nên nhiệt tình hơn một chút, đã lâu rồi chúng mình mới gặp anh ấy. Anh không hiểu sao em cứ có hiềm khích với Max.”
“Em không có hiềm khích gì cả. Chuyện này không liên quan đến Max. Em chỉ đang bị phân tâm, em mải suy nghĩ về công việc. Em đã chậm tiến độ cho buổi triển lãm, đó là tất cả những gì trong đầu em lúc này.” Mình cố tỏ ra thuyết phục nhất có thể.
Gabriel nhìn mình đầy ngờ vực, nhưng rồi tạm bỏ qua chuyện này. Nếu gặp lại Max, mình sẽ phải giải thích với Gabriel lần nữa, nhưng mình có linh cảm rằng chuyện ấy sẽ không sớm xảy ra.
Mình cảm thấy tốt hơn khi viết ra được điều này. Mình thấy an toàn hơn khi có thể viết nó ra trên giấy. Điều này có nghĩa là mình có bằng chứng.
Nếu có ngày mình cần tới nó.
Ngày 26 tháng 7
Hôm nay là sinh nhật mình. Mình đã ba mươi ba tuổi.
Cảm giác thật lạ lẫm - chưa bao giờ mình hình dung bản thân ở độ tuổi này. Vậy là mình đã sống lâu hơn mẹ - đó là một cảm giác thật chênh vênh. Mẹ chỉ sống tới năm ba mươi hai tuổi. Mình đã hơn tuổi mẹ, và sẽ còn tiếp tục sống. Mình sẽ ngày càng già đi, còn mẹ thì không.
Sáng nay, Gabriel đã có những cử chỉ thật ngọt ngào. Anh hôn để đánh thức mình dậy và tặng ba mươi ba bông hồng đỏ. Chúng thật là đẹp. Một cái gai đâm vào ngón tay anh, giọt máu hồng nhỏ xuống như giọt nước mắt. Thật hoàn hảo.
Sau đó, anh đưa mình ra trảng cỏ để ăn điểm tâm ngoài trời. Mặt trời chưa lên quá cao, nên cái nóng không quá gay gắt. Có cơn gió từ dưới hồ thổi lên, không khí ngập tràn mùi có mới cắt. Chúng mình nằm dưới bóng một cây liễu cạnh hồ, trên tấm thảm màu xanh dương mua ở Mexico. Những tán liễu tạo thành bức màn che phía trên đầu hai đứa, ánh mặt trời lười nhác xuyên qua từng kẽ lá. Bọn mình đã uống champagne, ăn cà chua bi với cá hồi hun khói và bánh mì. Đâu đó, sâu trong tiềm thức, mình mơ hồ nhận ra một cảm giác quen thuộc; thứ cảm giác đeo bám rằng chuyện này đã từng xảy ra ở đâu đó mà mình không nhớ nổi. Có lẽ đó chỉ đơn giản là một hồi ức về thời thơ ấu, về những câu chuyện cổ tích, những cái cây có phép mà thực ra là cánh cổng thần kỳ dẫn sang một thế giới khác. Có lẽ đó là cái gì đấy bình thường hơn. Rồi bỗng chốc, ký ức ùa về trong mình:
Khi ấy mình còn rất nhỏ, đang ngồi dưới gốc liễu trong khu vườn nhà mình ở Cambridge. Mình đã trốn dưới đó nhiều giờ liền. Mình không hẳn là một đứa trẻ hạnh phúc, nhưng mỗi khi ngồi dưới gốc cây liễu, mình luôn có cảm giác thỏa mãn, giống như khi đang nằm đây cùng với Gabriel. Quá khứ ấy như đang tồn tại song song với hiện tại, trong một khoảnh khắc hoàn hảo. Mình chỉ muốn nó kéo dài mãi mãi. Gabriel đã ngủ thiếp đi, còn mình thì ngồi vẽ anh, cố gắng bắt lấy ánh mặt trời chiếu xuống gương mặt anh lốm đốm. Lần này mình đã thành công hơn khi vẽ mắt anh, có lẽ vì anh đang nhắm nghiền mắt, nhưng ít nhất thì khuôn hình cũng đã đúng. Trông anh như một đứa trẻ đang cuộn tròn người lại ngủ và thở thật đều, vụn bánh vẫn còn vương quanh mép.
Sau buổi picnic, bọn mình về nhà và lên giường cùng nhau. Gabriel ôm mình trong tay và nói với mình một điều đáng kinh ngạc: “Alicia em yêu, hãy nghe này. Có điều này anh cứ nghĩ mãi và muốn nói với em…”
Cách anh nói khiến mình lập tức cảm thấy lo lắng. Mình đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất có thể. “Anh nói đi.”
“Anh muốn chúng mình có con.”
Phải mất một lúc lâu mình mới có thể thốt nên lời vì quá sửng sốt. “Nhưng… Nhưng anh đã từng nói rằng anh không muốn có con?”
“Hãy quên điều đó đi em. Anh đã nghĩ lại rồi. Anh muốn ta có con với nhau. Vậy em nghĩ sao?”
Gabriel nhìn mình đầy hy vọng, mong đợi câu trả lời từ mình. Mình cảm thấy những giọt lệ dâng đầy hai khóe mắt.
“Vâng, em muốn chứ.” Mình nói. “Em muốn có con, tất nhiên rồi…”
Tụi mình ôm lấy nhau và cười trong nước mắt.
Giờ thì anh đã say trong giấc ngủ. Mình phải lén ra ngoài để viết lại tất cả những điều này. Mình muốn ghi nhớ ngày hôm nay mãi mãi, từng phút từng giây trong ngày.
Mình đã thật hạnh phúc và tràn trề hy vọng…