Chương 14
Tôi cứ nghĩ mãi về những gì Max Berenson đã nói, về việc Alicia từng tìm cách tự tử sau cái chết của cha cô. Chẳng ai nhắc gì về điều ấy trong bệnh án của cô, và tôi băn khoăn không hiểu vì sao.
Ngày hôm sau, tôi gọi lại cho Max, ngay khi anh ta chuẩn bị rời văn phòng.
“Tôi chỉ muốn hỏi anh thêm vài câu, nếu anh không phiền.”
“Tôi ra đến cửa mất rồi.”
“Sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”
Max thở dài, hạ thấp điện thoại xuống để nói điều gì đó với Tanya mà tôi không nghe rõ.
“Năm phút thôi nhé.” Anh ta đáp. “Tôi chỉ có thể tiếp anh chừng ấy thôi.”
“Cảm ơn, tôi rất biết ơn vì điều đó. Anh đã nhắc đến việc Alicia tìm cách tự tử. Không biết bệnh viện nào đã chăm sóc cho cô ấy sau đó nhỉ?”
“Cô ta không được đưa vào bệnh viện.”
“Không ư?”
“Không. Cô ta được điều trị tại nhà. Em trai tôi đã chăm sóc cô ta.”
“Nhưng… chắc là cô ấy vẫn gặp bác sĩ chứ? Cô ấy đã uống thuốc quá liều phải không?”
“Phải, và tất nhiên Gabriel đã mời bác sĩ về nhà. Và anh ta, vị bác sĩ ấy, đã đồng ý giữ kín chuyện này.”
“Bác sĩ đó là ai? Anh có nhớ tên anh ta không?”
Max im lặng một chốc để suy nghĩ.
“Tôi xin lỗi, tôi không nói với anh được… vì tôi không nhớ.”
“Anh ta có phải là bác sĩ gia đình của họ không?”
“Không, chắc chắn là không. Em trai tôi và tôi có chung một bác sĩ gia đình. Tôi nhớ là Gabriel dặn tôi đừng kể cho anh ta việc này.”
“Và anh chắc là không nhớ ra được cái tên nào ư?”
“Tôi xin lỗi. Anh không còn câu hỏi nào chứ? Tôi phải đi rồi.”
“Còn một điều nữa… Tôi tò mò về các điều khoản trong di chúc của Gabriel.”
Max khẽ lấy hơi, rồi giọng anh ta chợt đanh lại. “Di chúc của cậu ấy sao? Tôi không hiểu việc đó thì liên quan gì…”
“Alicia có phải là người thừa kế chính không?”
“Tôi phải nói rằng đó là một câu hỏi khá kỳ cục.”
“Ồ, tôi chỉ đang tìm hiểu xem…”
“Tìm hiểu cái gì?” Max ngắt lời khi tôi còn chưa nói xong, giọng anh ta khá khó chịu. “Tôi là người thừa hưởng chính. Alicia đã được thừa kế một khoản tiền lớn sau cái chết của cha cô ấy, nên Gabriel nghĩ cô ấy đã có thừa tiền rồi. Vậy nên cậu ấy để lại phần lớn tài sản của mình cho tôi. Dĩ nhiên cậu ấy đâu có ngờ số tài sản ấy lại có giá đến thế sau khi cậu ấy qua đời. Anh muốn hỏi gì nữa không?”
“Vậy còn di chúc của Alicia? Khi cô ấy qua đời, ai sẽ thừa hưởng tài sản của cô ấy?”
“Điều đó…” Max gằn giọng. “Nằm ngoài những gì tôi có thể chia sẻ với anh. Và tôi thực lòng hy vọng đây sẽ là cuộc trao đổi cuối cùng giữa hai ta.”
Anh ta tắt máy. Nhưng điều gì đó trong giọng nói của Max Berenson khiến tôi có cảm tưởng đây sẽ không phải là điều cuối cùng tôi nghe được từ anh ta.
Và tôi đã không phải chờ đợi quá lâu.
Ngày hôm sau, sau bữa trưa, Diomedes gọi tôi vào văn phòng của ông. Ông ngước lên khi tôi bước vào nhưng không mỉm cười.
“Anh có vấn đề gì vậy?”
“Tôi ư?”
“Đừng giả nai. Anh biết ai đã gọi cho tôi sáng nay không? Max Berenson. Anh ta nói anh đã liên hệ với anh ta hai lần, và hỏi nhiều câu hỏi riêng tư.”
“Tôi hỏi xin anh ta thông tin về Alicia. Anh ta có vẻ không phiền chuyện đó.”
“Giờ thì có rồi đấy. Anh ta nói đã bị anh quấy rối.”
“Ồ, thôi nào…”
“Đừng có mà chọc giận một tay luật sư, không thì chúng ta sẽ gặp phiền toái đấy. Mọi việc anh làm đều phải tuân theo quy định của viện, và nằm dưới sự giám sát của tôi. Anh hiểu chứ?”
Tôi cảm thấy tức giận nhưng vẫn gật đầu, rồi nhìn chằm chằm xuống sàn như một cậu chàng thiếu niên đang vùng vằng giận dỗi. Diomedes vỗ nhẹ vào vai tôi như một người cha.
“Theo, để tôi cho anh ít lời khuyên nhé. Anh đang đi sai hướng đấy. Anh đang đặt câu hỏi, đi tìm các manh mối, như thể đang điều tra phá án vậy.” Ông phá lên cười và lắc đầu. “Anh sẽ không tìm ra được theo cách ấy đâu.”
“Tìm ra cái gì cơ?”
“Sự thật! Hãy nhớ, Bion đã nói: “Gạt bỏ ký ức, gạt bỏ mong muốn.” Không có lịch trình nào hết. Là một nhà trị liệu, mục tiêu duy nhất của anh là hiện hữu ở đó và tiếp nhận cảm xúc của bản thân trong lúc ngồi cùng cô ấy. Đó là tất cả những gì anh cần làm. Mọi chuyện còn lại sẽ tự diễn biến một cách tự nhiên.”
“Tôi biết.” Tôi đáp lời. “Ông nói đúng.”
“Đúng quá chứ còn gì nữa. Và đừng để tôi phải nghe thêm chuyện anh đến thăm họ hàng thân thuộc của Alicia lần nữa đấy, hiểu không?”
“Tôi hứa.”