Chương 15
Ngay buổi chiều hôm ấy, tôi tới Cambridge để tìm gặp em họ của Alicia, Paul Rose.
Khi tàu chuẩn bị vào ga, khung cảnh xung quanh dần trở nên thoáng đãng hơn khi tôi nhìn thấy thứ ánh sáng xanh nhạt lạnh lẽo từ bầu trời phía trên các cánh đồng. Tôi thấy nhẹ nhõm khi ra khỏi London - bầu trời trở nên bớt nặng nề, ngột ngạt, và tôi có thể thở dễ dàng hơn.
Tôi theo đoàn sinh viên và khách du lịch rời khỏi tàu, tìm phương hướng trên bản đồ của điện thoại. Các con phố ở đây khá vắng, tôi nghe được tiếng bước chân của mình vang lên trên vỉa hè. Con đường bị chặn đứng đột ngột bởi một bãi đất hoang phía trước dẫn ra phía dòng sông, nơi cỏ mọc rậm rạp trên nền đất bùn.
Một ngôi nhà đứng đơn độc bên bờ sông, ngang ngạnh và bảo thủ, như một viên gạch lớn cắm thẳng xuống bãi bùn. Trông nó giống một con quái vật xấu xí thời Victoria. Những bức tường phủ đầy dây thường xuân, cây cối trong vườn mọc rậm rạp và chủ yếu là cỏ. Tôi có cảm giác thiên nhiên đang lấn dần vào phần đất của ngôi nhà, đòi lại vùng lãnh thổ trước đây thuộc về nó. Đây là nơi Alicia đã được sinh ra và ở trong suốt mười tám năm đầu đời.
Phía sau những bức tường này, tính cách của cô đã được hình thành: gốc rễ cho cuộc đời trưởng thành, mọi nguyên nhân và lựa chọn dựa vào đó, đều được chôn giấu tại đây. Đôi lúc ta sẽ thấy khó hiểu khi những câu trả lời cho thực tại lại ẩn sâu trong quá khứ. Một phép loại suy nhỏ có lẽ sẽ giúp bạn hiểu được phần nào: một nhà trị liệu tâm lý hàng đầu trong mảng lạm dụng tình dục từng nói với tôi rằng, trong suốt ba mươi năm nghiên cứu sâu rộng các trường hợp ấu dâm, bà chưa từng gặp một người nào không bị lạm dụng khi còn bé. Điều này không có nghĩa là mọi trẻ em từng bị bạo hành sẽ trở thành một kẻ bạo hành khi lớn lên; nhưng một người chưa từng bị bạo hành không thể nào trở thành một kẻ bạo hành. Không ai có ác tâm từ khi sinh ra. Như Winnicott nói, “Một đứa bé không bao giờ ghét mẹ của mình, nếu như cô ấy không ghét đứa bé trước.” Khi còn là trẻ sơ sinh, chúng ta giống như những miếng bọt biển thơ ngây, những tờ giấy trắng, chỉ cần được thỏa mãn những nhu cầu cơ bản nhất - ăn uống, bài tiết, yêu thương và được yêu thương. Nhưng tùy thuộc vào hoàn cảnh ta sinh ra và ngôi nhà thuở thơ ấu, những chuyện bất hạnh có thể xảy đến. Một đứa bé bị bạo hành, tổn thương sẽ chẳng bao giờ có thể trả thù trong thực tế, vì nó bất lực và yếu đuối, nhưng nó có thể - và nhất định sẽ - nuôi nấng những mộng tưởng trả thù trong trí não. Cơn giận, giống như nỗi sợ, về bản chất là có tính phản ứng. Một chuyện đáng buồn nào đó đã xảy đến với Alicia, có lẽ từ khi cô còn rất nhỏ, và châm ngòi cho sự thôi thúc giết người ập đến nhiều năm sau đó. Nhưng dù bị kích động tới đâu, không phải ai trên thế giới này cũng dám cầm khẩu súng lên và bắn thẳng vào mặt Gabriel cho đến khi ổ đạn rỗng không - và thật ra, phần lớn người ta sẽ không dám làm vậy. Việc Alicia dám làm như vậy đã hé lộ những rối loạn trong thế giới nội tâm của cô, vậy nên tôi nhất thiết phải biết được cuộc sống của cô trong căn nhà này đã diễn ra như thế nào, để hiểu chuyện gì đã tạo nên con người cô lúc này - một kẻ dám giết người.
Tôi bước sâu hơn vào khu vườn cỏ mọc cao quá đầu gối và điểm xuyết các loài hoa dại, rồi đi dọc theo một bên tường nhà. Phía sau nhà có một cây liễu rất to - một sinh vật tuyệt đẹp, kỳ ảo, với những cành dài sà xuống sát mặt đất. Tôi hình dung ra Alicia chạy chơi vòng quanh nó khi còn nhỏ, trong thế giới bí mật diệu kỳ bên dưới những tán cây, và tôi mỉm cười.
Nhưng đột nhiên, tôi cảm thấy bất an. Như thể có ai đó đang nhìn tôi.
Tôi ngước lên nhìn ngôi nhà. Một gương mặt hiện ra sau khung cửa sổ tầng hai, xấu xí và già nua, ép chặt vào lớp kính - bà ta nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi bỗng cảm thấy như có luồng gió lạnh bí hiểm thổi qua.
Khi tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng mình, mọi việc đã quá muộn. Có tiếng đập thật mạnh - sau đó là cơn đau điếng người sau gáy.
Rồi mọi thứ xung quanh tối sầm.