Chương 16
Tôi tỉnh dậy trên nền đất cứng và lạnh ngắt. Cơn đau là điều đầu tiên tôi cảm nhận được. Đầu tôi đau như thể hộp sọ đã bị nứt toác ra. Tôi đưa tay lên và chạm nhẹ vào gáy.
“Anh không chảy máu đâu!” Một giọng nói vang lên. “Nhưng anh sẽ bị bầm tím khá nặng vào ngày mai, chưa kể là đầu sẽ đau như búa bổ.”
Tôi ngước lên và trông thấy Paul Rose lần đầu tiên. Anh ta đang đứng phía trên đầu tôi, tay cầm một cây gậy bóng chày. Paul chạc tuổi tôi, nhưng có phần cao lớn và vạm vỡ hơn. Anh ta có gương mặt như trẻ con, mớ tóc đỏ bù xù, giống màu tóc của Alicia, người nồng nặc mùi whisky.
Tôi gắng gượng ngồi dậy nhưng bất lực.
“Tốt hơn anh nên ở yên đó, để hồi phục dần dần.”
“Tôi nghĩ mình đã bị chấn thương.”
“Có thể lắm.”
“Sao anh lại làm như vậy với tôi chứ?”
“Vậy anh mong chờ điều gì? Tôi đã nghĩ anh là một tên trộm.”
“Không đâu…”
“Dĩ nhiên là giờ tôi đã biết điều đó. Tôi đã lục tìm ví của anh. Anh là một nhà trị liệu tâm lý.”
Anh ta thò tay vào túi quần sau và rút chiếc ví của tôi ra. Anh ta ném nó về phía tôi. Cái ví đập vào ngực tôi. Tôi đưa tay với lấy nó.
Anh ta tiếp tục nói. “Tôi đã thấy thẻ căn cước của anh. Anh làm việc ở bệnh viện đó sao, The Grove ấy?”
Tôi gật đầu, khiến đầu tôi lại nhói lên.
“Đúng vậy.”
“Vậy anh biết tôi là ai, đúng không?”
“Em họ của Alicia?”
“Paul Rose!” Anh ta chìa tay về phía tôi. “Nào, để tôi giúp anh ngồi dậy.”
Anh ta kéo tôi đứng dậy một cách dễ dàng. Paul rất khỏe. Còn tôi thì thậm chí chẳng thể tự đứng vững được.
“Suýt nữa thì anh giết chết tôi rồi.” Tôi lẩm bẩm.
Paul nhún vai. “Biết đâu anh mang theo súng, anh đã xâm nhập trái phép mà. Anh mong đợi gì chứ? Vì sao anh lại đến đây?”
“Tôi đến để gặp anh. Và tôi ước gì mình đã không làm như vậy.” Vừa nói, tôi vừa nhăn nhó vì đau.
“Lại đây ngồi xuống một lúc đi.”
Vì đau quá nên tôi chẳng biết làm gì khác ngoài việc để anh ta dìu đi. Đầu tôi nhói lên theo từng bước chân. Chúng tôi bước vào nhà qua lối cửa sau.
Bên trong, ngôi nhà trông cũng xiêu vẹo và thảm hại y như bên ngoài. Giấy dán tường bếp màu cam có hoa văn lỗi thời giống như bốn mươi năm về trước. Những mảng giấy dán đã bong ra khỏi tường, quăn lại và đen kịt như bị bắt lửa. Xác côn trùng treo lơ lửng trên mạng nhện ở các góc trần nhà. Bụi đóng một lớp dày trên nền nhà, trông như một tấm thảm. Mùi nước tiểu của mèo từ dưới sàn bốc lên làm tôi muốn ói. Tôi đếm thấy có ít nhất năm con mèo đang quanh quẩn trong bếp, ngủ trên ghế và trên các mặt bàn. Trên sàn nhà, những hộp thức ăn mèo đã bốc mùi đổ tràn cả ra ngoài mấy chiếc túi nilon đựng rác.
“Anh ngồi xuống đi. Để tôi đi pha trà!” Anh ta nói.
Paul dựng cây gậy đánh bóng chày vào góc tường, cạnh cửa ra vào. Tôi để mắt kỹ tới nó vì không có cảm giác an toàn khi ở gần Paul.
Paul đưa cho tôi một cốc trà đã mẻ. “Anh uống đi.”
“Anh có thuốc giảm đau không?”
“Tôi có thuốc aspirin ở đâu đó quanh đây, để tôi đi tìm xem… Đây!” Nói rồi, anh ta giơ một chai rượu Whisky lên. “Thứ này sẽ giúp anh đỡ đau.”
Paul đổ một ít rượu Whisky vào trong cốc. Tôi nhấp một hớp trà pha rượu. Vị rượu mạnh, ngọt và cay cay. Trong lúc Paul vừa uống trà, vừa nhìn tôi chằm chằm, tôi không biết phải nói gì. Ánh mắt của anh ta khiến tôi rùng mình vì nhớ lại cái nhìn xuyên thấu của Alicia.
“Chị ấy thế nào rồi?” Cuối cùng, Paul cũng lên tiếng trước, và anh ta tiếp tục nói trước khi tôi kịp trả lời. “Đã lâu lắm rồi tôi chưa được gặp chị ấy. Tôi khó lòng ra khỏi nhà được. Mẹ tôi không được khỏe, và tôi không muốn để bà ở nhà một mình.”
“Tôi hiểu. Lần cuối anh gặp Alicia là khi nào?”
“Cũng nhiều năm rồi. Đã lâu chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi đã tới dự lễ cưới của chị ấy, và gặp chị ấy một vài lần sau đó, nhưng… tôi cho rằng Gabriel là người thích chiếm hữu. Ngay sau khi kết hôn, chị ấy không còn gọi điện cho tôi, cũng không đến thăm chúng tôi nữa. Thực lòng mà nói, mẹ tôi khá buồn về chuyện này.”
Tôi không nói gì cả. Tôi gần như chẳng thể nghĩ được gì khi đầu đau buốt như thế này. Tuy nhiên, tôi biết anh ta vẫn đang quan sát tôi.
“Vậy anh muốn gặp tôi vì việc gì?” Paul tiếp tục hỏi.
“Chỉ để hỏi anh một vài câu thôi, về Alicia, và tuổi thơ của cô ấy.”
Paul gật đầu và rót thêm ít rượu Whisky vào cốc của anh ta. Anh ta có vẻ đã thấy thoải mái hơn. Rượu Whisky cũng bắt đầu ngấm vào tôi, khiến cơn đau dịu dần và tôi có thể suy nghĩ rành mạch hơn. Tôi tự nhủ phải thật tập trung, cố chớp lấy các thông tin cần thiết rồi nhanh chóng chuồn khỏi nơi này.
“Hai người đã lớn lên cùng nhau sao?”
Paul gật đầu. “Mẹ tôi và tôi chuyển đến đây sau khi cha tôi qua đời. Khi ấy, tôi mới khoảng tám, chín tuổi. Ban đầu, chúng tôi chỉ định ở lại đây một thời gian ngắn. Nhưng sau đó, mẹ của Alicia bị chết trong một vụ tai nạn. Do vậy, mẹ tôi đã ở lại để chăm sóc Alicia và bác Vernon.”
“Cha của Alicia, ông Vernon Rose?”
“Đúng thế!”
“Và ông Vernon đã qua đời ở đây vài năm trước?”
“Đúng, một vài năm trước.” Anh ta khẽ cau mày. “Bác ấy đã tự tử, treo cổ trên gác mái. Tôi là người đã phát hiện ra bác ấy.”
“Chuyện ấy chắc hẳn thật kinh khủng!”
“Đúng vậy, chuyện đó thật khủng khiếp, nhất là với chị Alicia. Nói mới nhớ, lần cuối cùng tôi gặp chị ấy là trong lễ tang của bác Vernon. Trông chị ấy tàn tạ lắm.” Nói rồi, Paul đứng dậy. “Anh có muốn uống thêm một chút không?”
Tôi đã chực từ chối, nhưng anh ta tiếp tục rót thêm rượu vào cốc trong lúc kể chuyện. “Tôi không bao giờ tin được rằng chị ấy đã giết Gabriel. Chuyện đó thật vô lý hết sức.”
“Tại sao lại vô lý?”
“Chị ấy không phải là loại người như vậy, không thích bạo lực một chút nào.”
Nhưng bây giờ cô ấy lại khá bạo lực đấy, tôi nghĩ thầm như vậy song không nói gì cả. Paul nhấp thêm một ngụm rượu. “Chị ấy vẫn không nói gì sao?”
“Vâng, cô ấy chẳng hé răng nửa lời.”
“Chuyện ấy cũng thật vô lý! Anh biết không, tôi nghĩ chị ấy…”
Cuộc trò chuyện của chúng tôi đột nhiên bị cắt ngang bởi một tiếng đập mạnh xuống sàn nhà ở tầng trên. Có tiếng thì thào của một người phụ nữ mà tôi không nghe rõ được từ nào.
Paul vội vàng đứng lên. “Chờ tôi một chút nhé.” Nói rồi, anh ta ra khỏi bếp và đứng ở chân cầu thang gọi vọng lên. “Mẹ, mọi chuyện vẫn ổn chứ?”
Có tiếng lầm bầm đáp lại từ trên gác mà tôi không thể nghe rõ.
“Sao cơ? Vâng, được rồi, mẹ chờ con một lát.” Paul trả lời vẻ miễn cưỡng rồi liếc nhìn tôi từ đầu kia hành lang. Anh ta khẽ nhăn mặt và hất đầu về phía tôi.
“Mẹ tôi muốn anh lên trên đó.”