Chương 17
Tôi đã có thể đứng vững hơn nhưng vẫn thấy choáng váng. Tôi theo Paul bước lên những bậc cầu thang đầy bụi bặm.
Lydia Rose đã đợi sẵn ở đầu cầu thang. Tôi nhận ra gương mặt cáu kỉnh của bà ta từ phía sau cửa sổ ban nãy. Bà ta có mái tóc dài màu trắng, xõa ra trên vai như lớp mạng nhện. Bà ta cực kỳ to béo, cổ nhiều ngẩn, bắp tay ụ thịt và đùi to như thân cây. Bà ta nặng nhọc vịn vào cây gậy chống, khiến nó bị oằn lại, và dường như có thể gãy làm đôi bất cứ lúc nào.
“Hắn là ai, là ai?”
Câu hỏi chói tai này là dành cho Paul, dù bà ta vẫn trừng trừng nhìn tôi, chẳng rời mắt khỏi tôi một giây nào. Một lần nữa, tôi cảm thấy cái nhìn đó giống hệt của Alicia.
Paul hạ giọng. “Mẹ đừng lo. Anh ấy là bác sĩ trị liệu của Alicia, đến từ bệnh viện. Anh ấy đến đây để nói chuyện với con.”
“Mày ư? Hắn nói chuyện với mày để làm gì chứ? Mày đã gây chuyện gì?”
“Anh ấy chỉ muốn tìm hiểu một chút về Alicia.”
“Hắn là nhà báo đấy, thằng ngu!” Bà ta gần như hét lên… “Bảo hắn biến khỏi đây đi!”
“Anh ấy không phải là nhà báo, con đã kiểm tra thẻ căn cước rồi. Nào, mẹ nghe con. Để con đưa mẹ về giường nhé.”
Bà Lydia càu nhàu nhưng vẫn nghe lời Paul, quay trở lại phòng ngủ. Paul gật đầu ra hiệu cho tôi theo sau.
Bà ta ngồi phịch xuống giường. Chiếc đệm lún sâu xuống, cái giường run rẩy khi đón lấy sức nặng. Paul xếp lại đống gối cho mẹ anh ta. Một con mèo già ngủ cạnh chân Lydia. Đó là con mèo xấu xí nhất mà tôi từng thấy, người nó chằng chịt sẹo, đôi chỗ, lông đã rụng hết, trơ cả da, một tai đã bị cắn đứt. Con mèo vừa ngủ vừa gầm gừ.
Tôi nhìn một lượt quanh căn phòng. Nó chất đầy những món đồ tạp nhạp: những chồng tạp chí và báo cũ đã ngả vàng, hàng đống quần áo cũ. Ở trên tường có một bình oxy, một vỏ hộp bánh đựng đầy các loại thuốc trên chiếc bàn cạnh giường ngủ.
Suốt lúc ấy, Lydia vẫn theo dõi tôi bằng ánh mắt căm ghét. Vẻ điên loạn hiện rõ trong cái nhìn chằm chằm của bà ta.
“Hắn muốn gì?” Mắt bà ta chòng chọc quan sát tôi từ đầu đến chân, vẻ bồn chồn, kích động. “Hắn ta là ai?”
“Con vừa nói với mẹ rồi. Anh ấy muốn tìm hiểu về hoàn cảnh của Alicia để chữa trị cho chị ấy. Anh ấy là nhà trị liệu tâm lý của Alicia.”
Lydia dường như chẳng buồn bận tâm che đậy sự khinh bỉ đối với những nhà trị liệu tâm lý. Bà ta quay đầu, hắng giọng rồi khạc một bãi nước bọt xuống sàn ngay trước mặt tôi.
Paul rên rỉ. “Mẹ, làm ơn…”
“Mày im đi.” Lydia lườm tôi. “Alicia không xứng đáng được đưa vào bệnh viện.”
“Không ư?” Tôi đáp. “Vậy cô ấy nên ở đâu chứ?”
“Mày nghĩ có thể ở đâu được nữa ngoài nhà tù?” Lydia nhìn tôi khinh bỉ. “Mày muốn nghe kể về Alicia sao? Để tao nói cho mày nghe! Nó là một con khốn nạn, kể cả khi còn bé!”
Nghe giọng bà ta, đầu tôi cứ không ngừng nhói lên. Lydia vẫn tiếp tục nói, giọng đầy tức giận. “Anh trai tội nghiệp của tao - Vernon - đã không thể vượt qua cú sốc sau cái chết của Eva. Tao đã chăm sóc anh ấy, tao chăm sóc cho cả Alicia. Và nó thì có tỏ ra biết ơn chút nào không?”
Rõ ràng đó là một câu hỏi tu từ. Bà ta chẳng trông đợi câu trả lời nào hết.
“Mày có biết nó đã trả ơn tao như thế nào không? Sau tất cả lòng tốt tao đã dành cho nó? Mày có biết nó đã làm gì với tao không?”
“Mẹ, làm ơn…”
“Câm miệng, Paul!” Lydia quay sang nhìn tôi. Tôi hết sức bất ngờ trước sự phẫn nộ khủng khiếp trong giọng nói của bà ta. “Con khốn ấy đã vẽ tao. Nó đã vẽ tao mà không hề xin phép. Tao đã đến triển làm của nó, và tao đã thấy bức vẽ treo ở đó. Hèn hạ, kinh tởm… một sự nhạo báng tục tĩu!”
Lydia run lên vì tức giận, và Paul có vẻ lo lắng. Anh ta liếc nhìn tôi vẻ khổ sở.
“Có lẽ tốt hơn hết là anh nên đi khỏi đây. Cơn giận sẽ ảnh hưởng không tốt đến mẹ tôi…”
Tôi gật đầu. Bà Lydia Rose rõ ràng là không được khỏe. Tôi cũng chỉ mong sớm thoát khỏi nơi này.
Tôi rời khỏi ngôi nhà và trở lại ga tàu với cái đầu sưng tấy và cơn đau buốt đến tận óc. Thật đúng là lãng phí thời gian! Tôi chẳng moi thêm được thông tin gì - ngoại trừ việc tại sao Alicia phải trốn khỏi ngôi nhà ấy ngay khi có thể. Nó làm tôi nhớ đến việc chính tôi đã bỏ đi khỏi nhà mình khi mới mười tám tuổi, để chạy trốn cha tôi. Và với Alicia, Lydia Rose là người mà cô cần chạy trốn khỏi.
Tôi nghĩ tới bức tranh mà Alicia đã vẽ Lydia, thứ mà bà ta gọi là “sự nhạo báng tục tĩu”. Đã đến lúc ghé thăm phòng tranh của Alicia và tìm hiểu xem tại sao bức vẽ lại khiến bà dì của cô tức giận đến như vậy.
Khi rời khỏi Cambridge, những suy nghĩ cuối cùng của tôi là về Paul. Tôi cảm thấy đáng thương thay cho anh ta vì phải sống với người phụ nữ quái đản đó, trở thành nô lệ của bà ta. Đó là một cuộc đời cô đơn - tôi nghĩ anh ta cũng chẳng có nhiều bạn. Thậm chí còn không có bạn gái. Thật ra, tôi sẽ không lấy làm ngạc nhiên nếu anh ta vẫn còn là trai tân. Anh ta có vẻ gì đó vụng về, ngượng ngùng, dù cơ thể lực lưỡng, to cao.
Tôi lập tức cảm thấy căm ghét và phẫn nộ với Lydia, có lẽ vì bà ta gợi cho tôi nhớ đến cha mình. Có lẽ tôi cũng đã có kết cục như Paul nếu còn ở lại Surrey cùng cha mẹ, chịu đựng những cơn lên bổng xuống trầm của một kẻ điên.
Tôi thấy chán nản và suy sụp trên suốt chặng đường trở về London. Buồn bã, mệt mỏi, nước mắt chỉ trực trào ra. Tôi không biết mình đang cảm nhận thay nỗi buồn của Paul, hay niềm đau của chính tôi nữa.