Chương 18
Khi tôi về đến nhà, Kathy đã ra ngoài.
Tôi mở laptop của cô ấy và tìm cách truy cập vào hòm thư điện tử nhưng không thành. Cô ấy đã đăng xuất khỏi hòm thư.
Tôi sẽ phải chấp nhận sự thật rằng có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm của mình nữa. Liệu tôi có nên tiếp tục kiểm tra hòm thư nhiều đến mức cảm thấy muốn ói, đầu hàng trước nỗi ám ảnh và tự khiến mình phát điên? Tôi thừa biết mình đã trở thành một thứ nhân vật điển hình - một gã chồng ghen tuông - và sự thật đầy mỉa mai rằng Kathy đang tập diễn vai nàng Desdemona trong vở Othello không tài nào rời khỏi tâm trí tôi được.
Lẽ ra tôi nên gửi lại những email ấy về hòm thư của tôi đêm đó, ngay sau khi đọc được chúng. Như vậy tôi sẽ có bằng chứng cụ thể. Tôi đã sai ở chỗ đó. Thậm chí tôi đã bắt đầu nghi ngờ những thứ tôi đã thấy khi ấy thực sự là gì. Trí nhớ của tôi liệu có đáng tin không? Suy cho cùng, đêm ấy tôi đã phê túy lúy - liệu tôi có hiểu nhầm những gì tôi đã đọc không? Tôi tự huyễn hoặc mình bằng những giả thuyết lạ lùng nhất hòng bào chữa cho Kathy. Có lẽ đó chỉ là một phần trong vở diễn - cô ấy muốn nhập tâm hơn nhằm chuẩn bị cho Othello. Cô ấy từng dành sáu tuần luyện giọng Anh Mỹ cho vở Những đứa con trai của tôi. Có lẽ chuyện tương tự đang diễn ra ở đây. Dù cho những email kia vẫn được ký tên Kathy thay vì Desdemona.
Ước gì tất cả chuyện này chỉ là sự tưởng tượng của tôi, để tôi có thể quên chúng đi, giống như cách ta quên một giấc mơ - tôi có thể tỉnh dậy và nó sẽ tự tan biến. Nhưng thay vào đó, tôi bị mắc kẹt trong cơn ác mộng không dứt của sự nghi ngờ và hoang tưởng, dù bề ngoài tôi không thay đổi là mấy. Chúng tôi vẫn đi dạo cùng nhau vào Chủ nhật, trông giống như bao cặp đôi khác đang thả bộ trong công viên. Có lẽ những khoảng lặng giữa hai chúng tôi đã dài hơn thường lệ, nhưng vẫn không gây khó chịu. Tuy thế, ẩn sâu dưới sự im lặng ấy, một cuộc hội thoại đơn phương gay gắt đang diễn ra trong tâm trí tôi. Tôi lặp đi lặp lại hàng triệu câu hỏi trong đầu. Tại sao cô ấy lại làm như vậy? Sao cô ấy dám làm như thế? Vì sao cô ấy lại nói yêu tôi, cưới tôi, làm tình cùng tôi, ngủ chung giường với tôi - rồi lại nói dối trắng trợn, hết lần này đến lần khác, năm này qua năm khác? Chuyện này đã diễn ra được bao lâu rồi? Cô ấy có yêu gã kia không? Cô ấy có định bỏ tôi mà theo gã không?
Tôi đã xem trộm điện thoại của cô ấy vài lần trong lúc cô ấy đi tắm, tìm kiếm các tin nhắn nhưng không thấy. Nếu nhận được các tin nhắn đáng ngờ thì cô ấy cũng xóa chúng đi rồi. Vì cô ấy đâu có ngờ nghệch, chỉ là đôi khi bất cẩn thôi.
Có lẽ tôi sẽ không bao giờ biết được sự thật. Tôi sẽ chẳng bao giờ tìm ra.
Mà theo một cách nào đó, tôi hy vọng là mình sẽ không tìm ra.
Kathy liếc nhìn tôi khi chúng tôi cùng ngồi trên ghế sofa sau khi đi dạo về.
“Anh ổn chứ?”
“Ý em là sao?”
“Em cũng không biết nữa, anh có vẻ ít nói.”
“Hôm nay à?”
“Không chỉ có hôm nay. Dạo gần đây ấy.”
Tôi tránh nhìn thẳng vào mắt cô ấy. “Chỉ là do công việc thôi. Anh bận suy nghĩ nhiều.”
Kathy gật đầu, rồi siết tay tôi ra chiều cảm thông. Cô ấy thật là một diễn viên tài năng. Suýt nữa thì tôi đã tin cô ấy thực lòng quan tâm đến tôi.
“Việc tập kịch của em thế nào rồi?” Tôi hỏi.
“Khá hơn rồi. Tony đã có vài sáng kiến tốt. Trong tuần sau chúng em sẽ làm việc đến khuya để thử nghiệm các ý tưởng ấy.”
“Phải rồi…”
Tôi đã không còn tin lời nào phát ra từ miệng cô ấy nữa. Tôi phân tích từng câu từng chữ, như cách tôi phân tích phản ứng của bệnh nhân. Tôi đi tìm những ẩn ý giữa các câu từ, những dấu vết không lời - những biến đổi tinh vi, sự trốn tránh, những kẽ hở. Sự dối trá.
“Tony vẫn khỏe chứ?” Tôi hỏi.
“Vâng, khỏe.” Cô ấy nói và nhún vai, như thể muốn tỏ ra cô ấy chẳng quan tâm đến điều đó chút nào. Tôi không tin. Cô ấy ngưỡng mộ Tony như thần tượng, đó là Giám đốc Nghệ thuật của cô ấy, và lúc nào cũng nhắc tới anh ta - ít nhất là trước đây, còn dạo này, cô ấy đã bớt kể lể về anh ta hơn rồi. Họ hay nói chuyện với nhau về các vở kịch, việc diễn xuất và nhà hát - một thế giới nằm ngoài hiểu biết của tôi. Tôi được nghe rất nhiều về Tony, nhưng chỉ mới thoáng thấy anh ta một lần, khi tôi đến gặp Kathy sau buổi tập. Tôi thấy khá lạ khi Kathy không giới thiệu chúng tôi với nhau. Anh ta đã có vợ, cũng là một diễn viên. Tôi có cảm giác Kathy không ưa cô ta cho lắm. Có lẽ vợ của Tony ghen với Kathy, như tôi ghen với Tony. Tôi từng đề xuất rằng bốn người chúng tôi có thể đi ăn tối cùng nhau, nhưng Kathy không hào hứng lắm với ý tưởng ấy. Đôi lúc tôi tự hỏi có phải cô ấy đang cố tình không để tôi và anh ta chạm mặt nhau hay không.
Tôi thấy Kathy mở laptop ra, quay lưng màn hình về phía tôi trong lúc gõ văn bản. Tôi nghe thấy tiếng những ngón tay nhịp lên bàn phím. Cô ấy đang viết thư cho ai vậy? Tony chăng?
“Em đang làm gì thế?” Tôi vừa hỏi vừa ngáp dài.
“Gửi email cho em họ thôi… Con bé đang ở Sydney.”
“Vậy à? Cho anh gửi lời hỏi thăm nhé.”
“Nhất định rồi.”
Kathy gõ thêm một lúc, rồi ngừng tay và đặt laptop xuống. “Em đi tắm đây.”
Tôi gật đầu: “Ừ.”
Cô ấy nhìn tôi vẻ tò mò. “Vui lên đi nào, cưng. Anh chắc là mình vẫn ổn đấy chứ?”
Tôi mỉm cười và gật đầu, vậy là cô ấy đứng lên, ra khỏi phòng. Tôi chờ đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng tắm đóng lại, rồi tiếng nước chảy ra từ vòi. Tôi nhích lại gần vị trí cô ấy ngồi ban nãy, và với tay cầm laptop lên. Tay tôi run run khi mở nó ra. Tôi mở lại trình duyệt và vào phần đăng nhập hòm thư.
Nhưng cô ấy đã đăng xuất.
Tôi quăng chiếc máy tính đi với vẻ chán chường. Sẽ có lúc chuyện này phải dừng lại, tôi nghĩ. Thói quen bệnh hoạn này. Hay chính tôi mới là kẻ đã hóa điên?
Khi tôi trèo lên giường và kéo chăn lên che người, Kathy bước vào phòng ngủ, bàn chải đánh răng vẫn ngậm trong mồm.
“Em quên chưa kể, Nicole sẽ quay về London tuần tới.”
“Nicole?”
“Anh vẫn nhớ Nicole chứ? Ta đã đến bữa tiệc chia tay cô ấy năm ngoái.”
“Ồ, phải rồi. Anh tưởng cô ấy đã chuyển đến New York?”
“Vâng, nhưng giờ cô ấy đã quay lại.” Rồi cô ấy ngừng một giây. “Cô ấy muốn gặp em vào tối thứ Năm… sau buổi tập.”
Tôi không biết điều gì đã dấy lên mối nghi ngờ trong tôi. Có phải là do cô ấy đã nhìn về phía tôi nhưng lại tránh ánh mắt của tôi không? Tôi cảm giác cô ấy đang nói dối. Tôi không trả lời cô ấy, và cô ấy cũng không nói thêm lời nào. Cô ấy biến mất sau cánh cửa. Tôi nghe thấy bước chân cô ấy đi vào phòng tắm, tiếng cô ấy nhổ đống bọt thuốc đánh răng ra và súc miệng.
Có lẽ chuyện này chẳng có gì đáng ngờ. Có lẽ nó hoàn toàn trong sáng, và Kathy thực sự sẽ gặp Nicole vào tối thứ Năm.
Có lẽ.
Chỉ có một cách để biết được.