Chương 24
“Tôi nghĩ đây là một ý tưởng tuyệt vời!” Rowena nói.
“Thật ư?” Tôi cố gắng che giấu vẻ ngạc nhiên. “Cô nói thật chứ?”
“Ồ, vâng. Chỉ có một vấn đề là Alicia sẽ không làm như vậy đâu.”
“Điều gì khiến cô chắc chắn như vậy?”
Rowena khịt mũi vẻ chế giễu. “Bởi vì Alicia là ca bệnh ít phản ứng và khó giao tiếp nhất mà tôi từng gặp trong sự nghiệp.”
“Ồ…”
Tôi theo Rowena vào phòng trị liệu nghệ thuật. Màu vẽ bắn tung tóe trên sàn nhà như một bức tranh ghép hình trừu tượng. Trên tường, họ treo đầy tranh của bệnh nhân - một số bức khá đẹp, nhưng đa số là kỳ dị.
Rowena có mái tóc vàng được cắt ngắn, lúc nào cũng nhíu mày và cư xử với vẻ mệt mỏi do phải làm việc cùng vô số bệnh nhân luôn tỏ ra bất hợp tác. Alicia cũng là một nỗi thất vọng trong số đó.
“Cô ấy không tham gia trị liệu nghệ thuật sao?” Tôi hỏi.
“Không hề.” Rowena tiếp tục xếp các tác phẩm nghệ thuật lên kệ trong khi nói. “Tôi đã vô cùng hào hứng khi thấy cô ta tham gia nhóm này. Tôi đã làm mọi thứ có thể để cô ta cảm thấy được hoan nghênh, chào đón. Nhưng Alicia chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng. Không điều gì có thể khiến cô ta vẽ, hay thậm chí nhặt một cây bút chì lên để phác họa. Thật là một tấm gương xấu cho những bệnh nhân khác.”
Tôi gật đầu ra chiều đồng cảm. Mục đích của trị liệu nghệ thuật là để bệnh nhân bày tỏ cảm xúc qua tranh, và quan trọng hơn, là để nói về tác phẩm của họ, từ đó xây dựng mối liên hệ giữa bức tranh và trạng thái tâm lý của mình. Đây là một phương pháp tuyệt vời để đưa tiềm thức của bệnh nhân lên trang giấy, nơi mà họ có thể nghiền ngẫm và nói về nó. Thông thường, cách làm này phụ thuộc nhiều vào kỹ năng cá nhân của nhà trị liệu tâm lý. Ruth từng nói rằng, có rất ít bác sĩ trị liệu có đủ kỹ năng hoặc trực giác cần thiết để thực hiện việc này, hầu hết họ chỉ cưỡi ngựa xem hoa. Và rõ ràng, Rowena cũng chỉ đang làm cho xong nhiệm vụ. Vậy nên cô ta cảm giác bị Alicia hắt hủi. Tôi cố gắng để xoa dịu Rowena nhiều nhất có thể.
“Có lẽ điều đó khiến cô ấy bị tổn thương…” Tôi nhẹ nhàng gợi ý.
“Tổn thương sao?”
“Ừ thì, cũng không dễ dàng gì khi một họa sĩ có tài như cô ấy phải ngồi vẽ cùng với các bệnh nhân khác.”
“Tại sao lại không? Bởi vì cô ấy tài cao hơn họ sao? Tôi đã từng thấy những bức tranh của cô ấy. Tôi chẳng đánh giá cao chúng một chút nào.” Vẻ mặt Rowena trông như thể vừa nếm phải thứ gì đó rất khó chịu.
Thì ra đây là lý do mà Rowena không ưa Alicia, cô ta đang ghen tị. “Bất cứ ai cũng có thể vẽ được như vậy. Chẳng khó gì vẽ được một bức tranh thật như ảnh, cái khó là thể hiện được quan điểm của ta về nó.”
Tôi không muốn vướng vào cuộc tranh luận về nghệ thuật của Alicia. “Vậy nghĩa là cô sẽ cảm thấy như trút được gánh nặng nếu tôi phụ trách Alicia từ bây giờ?”
Rowena nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm. “Anh muốn làm gì với cô ta tùy ý!”
“Cảm ơn cô. Tôi rất biết ơn về điều này!”
Rowena khịt mũi vẻ khinh khinh. “Anh sẽ cần mua nguyên liệu để vẽ. Ngân sách của tôi không có khoản dành cho màu dầu.”