Chương 25
“Tôi cần phải thú nhận điều này.”
Alicia không buồn nhìn tôi. Tôi cẩn thận quan sát cô trong khi tiếp tục nói. “Tôi tình cờ đi ngang qua phòng tranh cũ của cô ở khu Soho hôm trước. Tôi đã vào đó, và quản lý phòng tranh đã vui lòng cho tôi xem vài tác phẩm của cô. Anh ta là một người bạn cũ của cô phải không? Jean-Felix Martin ấy?”
Tôi chờ đợi một phản ứng từ cô nhưng nó đã không xuất hiện.
“Tôi hy vọng cô không coi đó là một sự xâm phạm quyền riêng tư. Có lẽ tôi nên hỏi ý cô trước. Mong là cô không để bụng.”
Không có phản ứng gì.
“Tôi đã xem vài bức tranh tôi chưa từng thấy trước đây. Một bức vẽ mẹ cô… Và một bức về dì cô, bà Lydia Rose.”
Alicia chầm chậm ngẩng đầu lên và nhìn tôi. Có một biểu cảm trong mắt cô mà tôi chưa từng thấy trước đó. Tôi không thể định nghĩa nó. Đó có phải là… sự thích thú không?
“Ngoài mối quan tâm hiển nhiên lúc này - với tư cách là nhà trị liệu của cô - tôi thấy những bức tranh ấy có một ảnh hưởng ở mức độ cá nhân đối với tôi. Chúng có sức biểu đạt mạnh mẽ.”
Mắt của Alicia lại nhìn xuống. Cô đang dần thấy mất hứng thú, nên tôi vội vàng tiếp lời. “Có một vài điều khiến tôi chú ý. Trong bức tranh về vụ tai nạn của mẹ cô, có một thứ đã không xuất hiện ở đó… Là cô. Cô không vẽ mình ngồi trong xe, dù cô đã có mặt ở đó.”
Lại không có phản ứng nào.
“Có phải như vậy nghĩa là cô chỉ coi đó là thảm kịch của riêng mẹ cô thôi? Vì bà ấy đã qua đời? Nhưng trong thực tế, còn có một cô gái nhỏ trong xe hôm ấy. Một cô gái mà tôi cho rằng vẫn chưa dám đối diện, hoặc chưa hoàn toàn trải nghiệm hết nỗi đau ấy.”
Đầu của Alicia khẽ dịch chuyển, cô liếc nhìn tôi, một cái nhìn đầy thách thức. Tôi đã nói đúng ở điểm nào đó, nên tôi tiếp tục.
“Tôi đã hỏi Jean-Felix về bức chân dung tự họa của cô, bức Alcestis, về ý nghĩa của nó. Và anh ấy đã bảo tôi thử xem qua thứ này.”
Tôi lấy cuốn Alcestis ra, đẩy nó về phía cô. Alicia liếc nhìn cuốn sách trên mặt bàn cà phê.
“Sao nàng không nói gì? Admetus đã hỏi như vậy. Và tôi cũng sẽ hỏi cô một câu tương tự, Alicia. Cô có điều gì không thể nói ra? Tại sao cô phải giữ im lặng?”
Alicia nhắm mắt lại, khiến hy vọng trong tôi tắt ngấm, cuộc nói chuyện đến đây là kết thúc. Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường phía sau cô. Thời gian cho buổi trị liệu sắp hết, chỉ còn lại vài phút.
Tôi vẫn giữ con át chủ bài đến tận lúc này, và tôi sẽ tung nó ra, với cảm giác hồi hộp mà tôi hy vọng là không lộ liễu đến mức Alicia sẽ nhận thấy.
“Jean-Felix có cho tôi một gợi ý, và tôi nghĩ đó là một gợi ý tốt. Anh ấy cho rằng chúng tôi nên cho phép cô vẽ tranh… Cô có muốn như vậy không? Chúng tôi có thể cho cô một phòng riêng, có khung vải, cọ vẽ và màu.”
Alicia chớp mắt rồi mở mắt ra, như thể một ngọn đèn trong cô vừa vụt sáng. Đó là đôi mắt của một đứa trẻ, mở ra đầy thơ ngây, không còn chút khinh miệt hay nghi ngờ. Mặt cô dường như hồng hào trở lại, sức sống đột nhiên dâng tràn trong cô.
“Tôi đã thảo luận với giáo sư Diomedes - cả ông ấy và Rowena đều đã đồng ý… Vậy nên mọi chuyện chỉ còn phụ thuộc vào cô, Alicia. Cô nghĩ sao?”
Tôi im lặng chờ đợi. Cô vẫn đang nhìn tôi chăm chú.
Và rồi, cuối cùng, tôi đã có được thứ mình muốn - một phản ứng rành mạch - một dấu hiệu cho thấy tôi đã đi đúng đường.
Đó là một thay đổi nhỏ. Cực kỳ nhỏ. Nhưng lại nói lên nhiều điều.
Alicia đã mỉm cười.