Chương 26
Căng-tin là nơi ấm nhất trong The Grove. Dãy lò sưởi nóng rẫy gắn dọc trên tường, và mọi người luôn ưu tiên chọn những chiếc ghế ở gần lò sưởi nhất. Bữa trưa luôn có đông người ăn nhất, nhân viên cũng dùng bữa chung với bệnh nhân. Ai nấy đều lớn tiếng khiến nhà ăn ồn như cái chợ vỡ, điều này là do sự phấn khích đầy phiền toái khi tất cả bệnh nhân cùng ở chung trong một không gian.
Hai cô nàng phụ bếp người vùng Caribe không ngừng nói cười vui vẻ trong lúc phục vụ xúc xích với khoai tây nghiền, cá rán kèm khoai chiên, và cà ri gà; mùi thì thơm nhưng vị thì dở tệ. Tôi chọn món cá rán và khoai chiên vì nó dễ ăn nhất trong ba món. Trên đường đi tìm chỗ ngồi, tôi đi ngang qua Elif. Một nhóm những bệnh nhân khó nhằn nhất trong viện đang vây quanh cô ta, ai nấy trông đều cau có. Elif đang mải phàn nàn về đồ ăn lúc tôi bước ngang qua đó.
“Tao không ăn thứ của nợ này đâu.” Cô ta nói rồi đẩy khay đồ ăn ra xa.
Bệnh nhân ngồi bên phải Elif kéo khay thức ăn về phía mình, chực lấy nó khỏi tay Elif, nhưng Elif đã đập vào đầu cô ta.
“Con quỷ tham ăn.” Elif hét lên. “Trả lại cho tao.”
Một tràng cười rộ lên quanh bàn. Elif kéo đĩa thức ăn lại và đột nhiên trở nên hứng thú hơn với bữa trưa của mình.
Tôi nhận thấy Alicia đang ngồi một mình ở phía cuối căn phòng. Cô đang mải chọc đĩa vào một miếng cá vụn, như một chú chim biếng ăn, di di nó khắp mặt đĩa nhưng không chịu đưa lên miệng.
Tôi những muốn ngồi xuống cạnh cô nhưng rồi quyết định không làm như vậy. Có lẽ nếu cô ngước lên nhìn tôi thì tôi đã bước về phía cô. Nhưng cô chỉ nhìn xuống đĩa, như thể muốn dựng lên một bức tường ngăn cách với thế giới và những con người xung quanh. Tôi cảm giác như tôi sắp xâm phạm không gian riêng tư của cô, nên đã ngồi xuống ở đầu ngoài cùng của một chiếc bàn khác, cách xa các bệnh nhân một vài ghế trống, và bắt đầu ăn món cá rán của mình. Tôi chỉ ăn nổi một miếng cá ngấm đẫm dầu và nhạt nhẽo, dù đã được hâm nóng nhưng ở chính giữa vẫn nguội ngắt. Tôi hoàn toàn hiểu vì sao Elif lại bỉ bôi đến thế. Tôi chực đổ đồ ăn vào sọt rác thì có ai đó ngồi xuống đối diện tôi.
Tôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là Christian.
“Mọi chuyện ổn chứ?” Anh ta gật đầu chào tôi.
“Vẫn ổn, còn anh?”
Christian không trả lời. Anh ta quả quyết chọc đĩa vào cục cơm cứng như đá để ăn cùng cà ri. “Tôi nghe nói anh có kế hoạch để cho Alicia vẽ.” Anh ta nói khi miệng vẫn còn đầy thức ăn.
“Tin tức truyền đi nhanh quá nhỉ.”
“Ở nơi này là vậy đấy. Đó là ý tưởng của anh à?”
Tôi ngần ngừ. “Đúng vậy. Tôi nghĩ điều đó sẽ tốt cho cô ấy.”
Christian nhìn tôi vẻ ngờ vực. “Cẩn thận đấy, anh bạn.”
“Cảm ơn anh đã nhắc. Nhưng có lẽ là không cần đâu.”
“Tôi chỉ nói vậy thôi. Con người ta dễ bị dụ dỗ đi quá giới hạn. Và chuyện đó đang diễn ra ở đây. Tôi không nghĩ là anh nhận ra điều đó.”
“Cô ấy không định dụ dỗ tôi, Christian.”
Anh ta phá lên cười. “Tôi thì nghĩ là cô ta đã làm vậy rồi đấy. Anh đang cho Alicia thứ cô ta muốn.”
“Tôi cho cô ấy thứ cô ấy cần. Chuyện đó khác đấy.”
“Làm sao anh biết cô ta cần gì? Anh đang bị đồng nhất hóa quá mức với cô ta, điều ấy quá hiển nhiên. Cô ta mới là bệnh nhân chứ không phải anh.”
Tôi nhìn xuống đồng hồ đeo tay của mình hòng giấu đi vẻ mặt bực bội. “Tôi phải đi rồi.” Tôi đứng dậy và cầm theo khay đồ ăn, chực bước đi nhưng đã bị Christian gọi lại.
“Cô ta sẽ trở mặt với anh, Theo.” Anh ta nói. “Cứ chờ mà xem. Lúc ấy đừng nói tôi đã không cảnh báo anh trước.”
Tôi cảm thấy khó chịu, và cảm giác bức bối ấy cứ bám theo tôi suốt cả ngày.
Sau khi tan làm, tôi rời khỏi The Grove và vào một cửa tiệm nhỏ ở cuối đường để mua thuốc lá. Tôi đưa điếu thuốc lên môi, châm nó và hít một hơi dài trong vô thức. Tôi vẫn nghĩ về những gì Christian đã nói, tự lặp đi lặp lại điều đó trong đầu khi quan sát dòng xe cộ ngược xuôi. “Con người ta dễ bị dụ dỗ đi quá giới hạn.” Tôi tự tua lại trong đầu.
Có thật là như vậy không? Đó là lý do vì sao tôi cảm thấy khó chịu ư? Có phải Alicia đã dụ dỗ tôi về mặt cảm xúc không? Christian cho là như vậy, và không nghi ngờ gì nữa, Diomedes cũng sẽ nghĩ theo hướng ấy. Họ có nghĩ đúng không?
Ngẫm kỹ lại, tôi tự tin rằng câu trả lời là Không.
Đúng là tôi muốn giúp đỡ Alicia, nhưng tôi vẫn có khả năng giữ được sự khách quan của tôi về cô, luôn tỉnh táo, bước đi một cách thận trọng, và kiên quyết tôn trọng các giới hạn.
Và tất nhiên tôi đã sai. Mọi chuyện đã quá muộn, dù tôi sẽ không thừa nhận điều đó, kể cả với chính bản thân tôi.
Tôi gọi tới phòng tranh để gặp Jean-Felix, và hỏi xem họ đã làm gì với những vật liệu sáng tác của Alicia - đống màu vẽ, cọ và khung vải.
“Tất cả đều ở trong kho phải không?”
Anh ta ngần ngừ một chút trước khi trả lời.
“À, thật ra thì… tôi đang giữ đồ của cô ấy.”
“Thật sao?”
“Phải. Tôi đã đến dọn dẹp xưởng vẽ của cô ấy sau phiên tòa, và giữ lại mọi thứ tôi cho là đáng giá, mọi bức phác họa sơ bộ, những cuốn sổ ghi chép, khung tranh, màu dầu - tôi đã giữ lại tất cả cho cô ấy.”
“Anh thật tốt bụng.”
“Vậy anh đã làm theo lời khuyên của tôi? Để Alicia được vẽ?”
“Phải.” Tôi nói. “Nhưng việc ấy có đem lại kết quả gì hay không thì còn phải xem đã.”
“Ồ, chắc chắn là sẽ có kết quả. Rồi anh sẽ thấy. Tất cả những gì tôi muốn là anh cho tôi xem những bức tranh đó khi chúng đã được hoàn thành.”
Giọng anh ta chứa đựng vẻ thèm khát thấy rõ. Tôi chợt nhớ đến hình ảnh những bức tranh của Alicia được cẩn thận bọc lại như những đứa trẻ sơ sinh được quấn trong chăn ấm, và cất giữ trong căn phòng kho đó. Có thật là anh ta đã giữ chúng vì cô ấy không? Hay vì anh ta không có gan vứt chúng đi?
“Anh chuyển hết số đồ nghề này đến The Grove được không?” Tôi hỏi. “Như vậy có phiền gì cho anh không?”
“Ồ, tôi…”
Anh ta ngập ngừng một chốc. Tôi cảm nhận được rõ sự bồn chồn của anh ta, nên muốn đỡ lời.
“Hoặc tôi có thể đến chỗ anh lấy, nếu như vậy tiện hơn cho anh?”
“Vâng, vâng, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.” Anh ta nói.
Jean-Felix sợ đến đây, sợ phải nhìn thấy Alicia.
Tại sao vậy? Mối quan hệ giữa họ là gì?
Đâu là điều mà anh ta không muốn đối mặt?