Chương 27
“Em hẹn gặp bạn lúc mấy giờ vậy?” Tôi hỏi.
“Bảy giờ, sau buổi tập.” Kathy đưa cho tôi ly cà phê và tiếp tục nói. “Và trong trường hợp anh không thể nhớ ra tên cô ấy, thì cô ấy là Nicole.”
“Phải rồi!” Tôi vừa nói vừa ngáp một hơi dài.
Kathy lừ mắt nhìn tôi. “Anh biết không, em cảm thấy có chút xúc phạm khi anh không thể nhớ được tên một trong những người bạn thân nhất của em đấy. Anh đã dự bữa tiệc tạm biệt cô ấy mà.”
“Dĩ nhiên là anh có nhớ Nicole, anh chỉ quên tên cô ấy mà thôi.”
Kathy đảo mắt đi chỗ khác. “Sao cũng được! Mong đợi gì ở một người nghiện hút cần chứ? Em đi tắm đây!” Kathy nói rồi ra khỏi nhà bếp.
Tôi cười một mình.
Bảy giờ tối.
Lúc bảy giờ kém mười lăm, tôi đi bộ dọc bờ sông để đến nơi Kathy tập kịch ở South Bank.
Tôi ngồi xuống một chiếc ghế băng ở phía bên kia đường, quay mặt khỏi lối vào phòng tập kịch, như vậy, Kathy sẽ không thể nhìn thấy tôi ngay lập tức nếu cô ấy rời khỏi phòng tập sớm hơn bình thường. Thỉnh thoảng tôi lại ngoái đầu nhìn qua vai, nhưng cánh cửa tòa nhà khép chặt một cách ngoan cố.
Cuối cùng, lúc bảy giờ năm phút, cánh cửa cũng mở ra. Tiếng người nói đầy phấn khích và tiếng cười của các diễn viên vọng ra. Họ rời khỏi chỗ tập theo từng nhóm hai hoặc ba người. Tuy nhiên, không có dấu hiệu nào của Kathy.
Tôi đợi thêm năm phút, rồi mười phút. Dòng người ra khỏi tòa nhà thưa dần, và rồi chẳng còn thấy ai bước ra nữa. Có thể tôi đã mất dấu cô ấy. Hoặc cô ấy đã rời đi trước khi tôi tới đây. Mà cũng có thể cô ấy không hề đến đây từ đầu.
Lẽ nào cô ấy đã nói dối tôi về buổi tập?
Tôi đứng dậy và đi về phía tòa nhà. Tôi cần tìm hiểu rõ ngọn ngành. Nếu cô ấy vẫn còn ở bên trong và bắt gặp tôi thì sao? Tôi biết viện có gì cho sự hiện diện của tôi ở đây? Tôi đến để gây bất ngờ cho cô ấy ư? Đúng rồi! Tôi sẽ nói rằng tôi đến đây để đưa cô ấy và Nicole đi ăn tối. Và Kathy sẽ vặn vẹo từ chối bằng những lý do nhảm nhí, rằng “Nicole bị ốm, Nicole đã hủy kèo”, và vậy là Kathy và tôi lại trải qua một buổi tối khó chịu cùng nhau. Một buổi tối nữa cùng với những khoảng lặng kéo dài.
Tôi lại gần cánh cửa, ngần ngừ một hồi trước khi quyết định vặn cái tay nắm màu xanh đã rỉ sét và đẩy cửa mở ra. Tôi đi vào bên trong.
Tòa nhà này có nền bê tông trần, bốc mùi ẩm mốc. Phòng tập của Kathy nằm ở tầng bốn. Cô ấy vẫn thường rên rỉ về chuyện phải leo cầu thang mỗi ngày. Tôi bước lên cầu thang nằm ở giữa tòa nhà. Khi tôi bắt đầu lên đến tầng hai thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng xuống. Đó là giọng của Kathy. Cô ấy đang nói chuyện điện thoại: “Biết rồi, xin lỗi mà. Sắp đến nơi rồi đây. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Được rồi, tạm biệt!”
Tôi sững người lại. Chỉ vài giây nữa thôi là chúng tôi có thể chạm mặt nhau. Tôi vội vàng lao ngược trở lại, trốn trong góc nhà. Kathy lướt qua mà không hề nhìn thấy tôi. Cô ấy đi ra ngoài, đóng sầm cánh cửa lại sau lưng.
Tôi vội vã ra khỏi tòa nhà và đuổi theo cô ấy. Kathy đi bộ càng lúc càng nhanh hơn về phía cây cầu vượt. Tôi bám theo cô ấy, len lỏi giữa giữa dòng người sử dụng phương tiện công cộng và khách du lịch, cố gắng giữ khoảng cách nhưng vẫn không để mất dấu cô ấy.
Kathy đi qua cầu và xuống những bậc thang dẫn vào ga tàu điện ngầm Embankment. Tôi đi theo và tự hỏi cô ấy sẽ đi tuyến nào.
Nhưng Kathy không lên tàu. Thay vào đó, cô ấy đi thẳng qua nhà ga và bước ra ở đầu bên kia, rồi tiếp tục đi về phía ngã tư Charing. Tôi vẫn đi theo cô ấy, chỉ cách nhau vài bước khi cả hai dừng lại trước đèn đỏ. Chúng tôi băng qua ngã tư Charing, hướng về phía khu Soho. Tôi đi theo cô ấy trên những con phố hẹp. Cô ấy rẽ phải, rồi rẽ trái, rồi tiếp tục rẽ phải. Sau cùng, Kathy đột ngột dừng lại ở góc phố Lexington. Cô ấy đang chờ ai đó.
Thì ra đây là nơi họ hẹn gặp nhau. Một vị trí thuận tiên, vô danh, nằm giữa trung tâm đông đúc. Tôi ngần ngừ rồi tạt vào một quán rượu ở góc phố. Tôi tìm chỗ ngồi bên quầy bar. Từ sau cửa sổ quán rượu, tôi có thể thấy Kathy đang đứng bên kia đường. Anh chàng pha chế có bộ râu xồm xoàm liếc nhìn tôi ra chiều chán nản.
“Chào anh.”
“Cho một ly bia Guinness.” Tôi đáp.
Anh chàng ngáp dài rồi đi về phía bên kia quầy bar để rót bia. Tôi vẫn tiếp tục để mắt đến Kathy. Tôi dám chắc rằng cô ấy không thể thấy tôi qua cửa sổ, ngay cả khi cô ấy nhìn về hướng này. Đã có lúc Kathy nhìn về phía này, thẳng vào tôi, và tim tôi như ngừng đập trong giây lát. Tôi tưởng cô ấy đã nhìn thấy tôi, nhưng không, cô ấy quay mặt sang hướng khác.
Nhiều phút trôi qua, Kathy vẫn đang đứng đợi. Tôi chậm rãi uống bia và tiếp tục theo dõi. Dù gã kia là ai chăng nữa thì có vẻ như hắn khá lề mề. Và Kathy không thích điều đó. Kathy ghét việc chờ đợi, mặc dù chính cô ấy đã trễ hẹn. Cô ấy có vẻ bắt đầu bực bội, cau mày và liên tục nhìn đồng hồ.
Rồi một người đàn ông băng qua đường đi về phía cô ấy. Trong lúc anh ta rảo bước băng qua đường, tôi chăm chú quan sát và đánh giá anh ta. Cơ thể lực lưỡng, mái tóc sáng màu dài ngang vai. Điều này khiến tôi bất ngờ, vì Kathy luôn miệng nói rằng cô ấy mê những gã tóc tối màu và mắt đen như tôi. Trừ phi đó cũng là một lời nói dối.
Nhưng anh chàng kia đã bước vụt qua cô ấy, và Kathy thậm chí còn không buồn nhìn anh ta. Chẳng mấy chốc, anh ta đã khuất sau góc phố. Vậy là Kathy không chờ anh ta. Liệu Kathy có đang nghĩ giống tôi không - rằng cô ấy đã bị gã cho leo cây?
Đột nhiên Kathy mở to mắt và mỉm cười. Cô ấy vẫy tay về phía bên kia con phố, với một ai đó mà tôi không nhìn thấy. Cuối cùng thì hắn cũng tới rồi, tôi nghĩ. Tôi nghển cổ lên để nhìn cho rõ.
Ngạc nhiên thay, đó là một cô gái tóc vàng khoảng ba mươi tuổi, trông có vẻ tiều tụy, mặc một chiếc váy ngắn đến khó tin và mang đôi giày cao gót chẳng ăn nhập gì với chiếc váy. Cô ta bước về phía Kathy. Tôi lập tức nhận ra đó là Nicole. Họ ôm hôn nhau, rồi tay trong tay bước đi, miệng không ngớt nói cười. Vậy là Kathy đã không nói dối về việc gặp Nicole.
Tôi bị sốc. Lẽ ra tôi nên cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm vì Kathy đã nói sự thật. Tôi nên thấy biết ơn. Nhưng không.
Tôi cảm thấy thất vọng.