PHẦN BỐN — Chương 1
Tôi đóng cuốn nhật ký của Alicia lại và đặt nó xuống bàn.
Tôi cứ lặng lẽ ngồi đó nghe tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ, cố gắng hiểu những gì mình vừa đọc. Rõ ràng Alicia Berenson có nhiều bí mật hơn tôi đã nghĩ. Cô cứ như một cuốn sách khép kín; và giờ, khi cuốn sách ấy đã mở ra, những gì trong đó khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
Tôi có thật nhiều câu hỏi. Alicia nghĩ rằng mình đã bị theo dõi, vậy cô có tìm ra danh tính của gã bí ẩn kia không? Cô có kể với ai nữa không? Tôi cần phải biết. Tính đến lúc này, theo tôi được biết, cô mới chỉ kể với ba người Gabriel, Barbie, và nhân vật bác sĩ West bí ẩn. Cô có dừng lại ở đó không, hay còn kể với ai khác? Một câu hỏi nữa: Tại sao những dòng nhật ký lại kết thúc nửa chừng như vậy? Cô có viết thêm ở một nơi nào khác không? Một cuốn sổ khác mà cô chưa đưa cho tôi chẳng hạn. Và tôi cũng tự hỏi mục đích của Alicia khi đưa cuốn nhật ký cho tôi là gì? Hiển nhiên là cô muốn truyền đạt điều gì đó và đây là cử chỉ kết nối - một cách thân mật đến khó tin. Đó có phải là biểu hiện của sự tin tưởng - cho thấy cô tin tôi như thế nào? Hay đây là điều gì đó đen tối hơn?
Còn một chuyện nữa mà tôi cần phải kiểm chứng. Bác sĩ West - người đã trị bệnh cho Alicia. Một nhân chứng quan trọng, với những thông tin thiết yếu về tình trạng tâm thần của cô khi vụ án xảy ra, vậy mà lại không làm chứng trong phiên tòa của Alicia. Tại sao chứ? Không ai nhắc gì đến anh ta. Trước khi thấy tên anh ta trong nhật ký của Alicia, tôi không hề biết anh ta tồn tại. Anh ta biết nhiều đến đâu? Sao anh ta không tiết lộ điều gì?
Bác sĩ West.
Chắc là một sự tình cờ thôi. Đó không thể là cùng một người được. Nhưng tôi vẫn cần kiểm tra cho chắc.
Tôi cất cuốn nhật ký vào ngăn bàn và khóa lại. Nhưng rồi, tôi đổi ý gần như ngay lập tức. Tôi mở khóa ngăn bàn và lấy cuốn sổ ra. Tốt hơn hết là giữ nó bên người. Thế là tôi nhét nó vào trong túi áo khoác, rồi vắt ngang cái áo trên cánh tay.
Tôi ra khỏi phòng làm việc, xuống tầng và đi dọc hành lang cho đến khi tới cánh cửa ở cuối dãy phòng.
Tôi đứng đó nhìn một lúc. Tấm biển nhỏ trên cửa có đề tên một người. BÁC SĨ C. WEST.
Tôi còn chẳng buồn gõ cửa. Tôi cứ thế mở cửa và bước vào.