Chương 2
Christian đang ngồi sau bàn làm việc và dùng đũa ăn món sushi mà anh ta đã gọi về. Anh ta ngước lên và khẽ cau mày.
“Anh không biết đường gõ cửa sao?”
“Tôi cần nói chuyện.”
“Không phải bây giờ. Tôi đang ăn trưa.”
“Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Tôi chỉ có một câu hỏi nhỏ thôi. Anh đã bao giờ trị bệnh cho Alicia Berenson chưa?”
Christian nuốt một miệng đầy cơm rồi nhìn tôi vẻ vô cảm.
“Ý anh là sao? Dĩ nhiên là có rồi. Tôi chịu trách nhiệm quản lý nhóm trị liệu cho cô ta.”
“Ý tôi không phải là ở đây, mà trước khi cô ấy bị đưa vào The Grove.”
Tôi cẩn thận quan sát Christian. Vẻ mặt anh ta đã nói lên tất cả những gì tôi cần biết. Mặt anh ta đỏ dần lên, và anh ta hạ đũa xuống.
“Anh đang nói gì vậy?”
Tôi lôi cuốn nhật ký của Alicia từ trong túi áo khoác ra và giơ lên.
“Anh sẽ muốn xem thứ này đấy. Đây là nhật ký của Alicia, viết trong vài tháng trước khi vụ án mạng xảy ra. Tôi đã đọc nó.”
“Nó thì có liên quan gì đến tôi?”
“Cô ấy đã nhắc đến tên anh trong này.”
“Tên tôi sao?”
“Rõ ràng là anh đã gặp riêng để trị liệu cho cô ấy trước khi cô ấy được đưa vào The Grove. Và tôi không hề biết chuyện này.”
“Tôi… không hiểu. Chắc là có nhầm lẫn nào đó.”
“Tôi không nghĩ vậy đâu. Cô ấy là bệnh nhân điều trị tư của anh trong vài năm. Vậy mà anh lại không làm chứng trước tòa, dù chứng cứ của anh rất quan trọng. Anh cũng không thừa nhận mình quen biết Alicia khi bắt đầu làm việc ở đây. Tôi đoán cô ấy đã nhận ngay ra anh, và may cho anh là cô ấy đã giữ im lặng.”
Tôi cố nói bằng giọng thản nhiên, nhưng thật ra trong lòng vô cùng tức giận. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao Christian cực lực phản đối việc tôi cố gắng giúp Alicia có thể nói trở lại. Anh ta muốn cô ấy im lặng vì lợi ích của chính anh ta.
“Anh đúng là một tên khốn ích kỷ, Christian, anh biết chứ?”
Christian nhìn tôi bằng ánh mắt càng lúc càng lộ rõ vẻ hốt hoảng.
“Khỉ thật!” Anh ta lầm bầm. “Mẹ kiếp! Nghe này, Theo, Chuyện không như anh nghĩ đâu.”
“Vậy sao?”
“Cô ấy còn nói gì trong nhật ký nữa?”
“Còn gì để nói nữa sao?”
Christian không trả lời tôi. Anh ta chìa tay ra.
“Tôi xem được không?”
“Xin lỗi nhé.” Tôi nói rồi lắc đầu. “Tôi e rằng làm vậy không đúng quy tắc cho lắm.”
Christian cứ vân vê mấy chiếc đũa trong khi nói. “Tôi không nên làm như vậy. Nhưng tôi không hề có ý xấu. Anh phải tin tôi.”
“Chuyện ấy khó lắm! Nếu không có ý xấu, sao anh không lên tiếng sau vụ giết người?”
“Vì tôi không phải là bác sĩ chính thức của Alicia. Không có giấy tờ nào cả. Tôi chỉ làm vì Gabriel nhờ tôi giúp. Chúng tôi là bạn cùng trường đại học. Tôi đã đến dự đám cưới của họ, sau đó thì không gặp anh ấy trong nhiều năm, cho đến khi anh ấy gọi cho tôi và nói đang cần tìm một bác sĩ tâm lý cho vợ mình. Cô ấy không được khỏe sau cái chết của người cha.”
“Và anh tự nhận lấy trách nhiệm đó à?”
“Dĩ nhiên là không. Trái lại, tôi đã muốn giới thiệu một đồng nghiệp cho anh ấy, nhưng Gabriel khăng khăng muốn tôi chữa cho Alicia. Anh ấy nói Alicia cực lực phản đối việc đi bác sĩ, nên cô ấy sẽ sẵn lòng hợp tác hơn khi biết tôi là bạn của anh ấy. Tất nhiên là tôi đã do dự.”
“Ồ, tôi chắc chắn là vậy đấy.”
Christian nhìn tôi vẻ tự ái. “Anh không cần mỉa mai tôi vậy đâu.”
“Anh đã khám cho cô ấy ở đâu?”
Anh ta lưỡng lự. “Nhà bạn gái của tôi. Nhưng như tôi đã nói, việc ấy không chính thức.” Anh ta tỏ ra hấp tấp. “Tôi không phải là bác sĩ của cô ấy. Tôi rất ít khi gặp Alicia. Chỉ thỉnh thoảng thôi…”
“Và sau mỗi lần “thỉnh thoảng” ấy, anh có thu tiền không?”
Christian chớp mắt và lảng tránh cái nhìn của tôi. “Ồ… Gabriel khăng khăng muốn trả tiền, nên tôi không còn lựa chọn nào khác…”
“Tôi đoán là bằng tiền mặt phải không?”
“Theo…”
“Có phải bằng tiền mặt không?”
“Phải, nhưng…”
“Anh có báo cáo thuế không?”
Christian khẽ cắn chặt môi và không nói gì. Vậy nghĩa là không.
Vậy nên anh ta đã không lên tiếng trong phiên tòa của Alicia. Tôi không biết đã có bao nhiều bệnh nhân được anh ta “bí mật” trị liệu và không khai báo thuế như vậy.
“Nghe này!” Anh ta phân trần. “Nếu Diomedes biết chuyện này, tôi có thể bị đuổi việc. Anh biết như vậy, phải không?” Giọng anh ta có phần khẩn khoản, cầu xin tôi thông cảm. Nhưng tôi không tài nào cảm thông được với Christian. Tôi chỉ thấy ghê tởm mà thôi.
“Anh chưa cần lo về ông ấy. Còn Hội đồng Y khoa nữa? Anh có thể bị tước giấy phép.”
“Chỉ khi nào anh nói ra điều gì đó. Nhưng anh không cần nói với ai hết. Chuyện đã qua lâu rồi phải không? Ý tôi là… sự nghiệp của tôi có thể tan thành mây khói đấy, Chúa ơi!”
“Lẽ ra anh nên nghĩ tới điều này trước đây, phải không?”
“Theo, làm ơn…”
Christian hẳn rất ghét phải lạy lục tôi như thế này, nhưng tôi chẳng lấy gì làm vui khi nhìn anh ta co rúm người như vậy, tôi chỉ thấy bực bội. Tôi chẳng có ý định mách lẻo với Diomedes - ít ra chưa phải lúc này. Anh ta sẽ rất hữu ích với tôi khi bị treo trước miệng hổ như thế.
“Được rồi.” Tôi nói. “Tạm thời chưa ai cần biết về việc này cả.”
“Cảm ơn anh. Thật đấy! Tôi nợ anh vụ này.”
“Chính xác. Anh nói tiếp xem nào.”
“Anh muốn gì?”
“Tôi muốn anh kể cho tôi về Alicia.”
“Anh muốn biết điều gì?”
“Tất cả mọi chuyện.” Tôi đáp.