Chương 3
Christian vừa nhìn tôi vừa mân mê đôi đũa. Anh ta đắn đo một chốc trước khi lên tiếng.
“Cũng không có gì nhiều để kể. Tôi không biết anh muốn nghe điều gì, hay tôi nên bắt đầu từ đâu.”
“Anh cứ kể từ đầu.” Tôi nói. “Anh đã gặp cô ấy trong vài năm, phải không?”
“Không… Ý tôi là đúng, nhưng không thường xuyên như anh nghĩ. Tôi gặp cô ấy khoảng hai, ba lần sau khi cha cô ấy qua đời.”
“Lần cuối anh trị liệu cho cô ấy là khi nào?”
“Khoảng một tuần trước vụ thảm án.”
“Khi đó, trạng thái tâm thần của cô ấy ra sao?”
“Ồ…” Nói đến đây, Christian ngả người ra sau vẻ thư giãn, như thể anh ta đang được an toàn ở sân nhà. “Cô ta bị hoang tưởng nặng, đã tưởng tượng ra đủ thứ, thậm chí có thể gọi là bị loạn thần kinh. Nhưng cô ta đã từng bị như vậy trước đây. Cô ta có lịch sử lâu năm dễ thay đổi cảm xúc. Tâm trạng lên xuống thất thường - rối loạn tâm lý điển hình.”
“Miễn cho tôi phần chẩn đoán chết tiệt đó đi, chỉ cần kể sự thật là được.”
Christian nhìn tôi vẻ bị tổn thương, nhưng quyết định là không tranh luận gì hết. “Anh muốn biết điều gì?”
“Alicia từng kể với anh rằng cô ấy đã bị theo dõi, đúng không?”
Christian nhìn tôi vẻ lo đễnh. “Bị theo dõi?”
“Có kẻ nào đó đã theo dõi cô ấy. Tôi tưởng cô ấy đã kể cho anh?”
Christian nhìn tôi vẻ băn khoăn, sau đó, anh ta phá lên cười trước sự ngạc nhiên của tôi.
“Có gì tức cười ở đây sao?”
“Anh không tin cô ta đấy chứ? Vụ một gã nào đó rập rình ngoài cửa sổ ấy?”
“Anh không cho đó là sự thật sao?”
“Toàn là tưởng tượng. Tôi nghĩ chuyện ấy đã rõ rành rành rồi chứ?”
Tôi hất đầu về phía cuốn sổ. “Theo như những gì cô ấy viết thì tôi thấy khá thuyết phục đấy. Tôi tin lời cô ấy.”
“Tất nhiên là cô nàng phải viết sao cho thuyết phục rồi. Tôi hẳn cũng đã tin cô ta nếu không biết cô ta từng có tiền sử bị tâm thần.”
“Anh cứ nhắc đi nhắc lại điều đó. Nhưng trong cuốn nhật ký, cô ấy không có vẻ gì là điên loạn, chỉ thấy sợ hãi thôi.”
“Cô ta có tiền sử bị bệnh - chuyện y hệt đã xảy ra ở căn nhà cũ của họ trước khi đến Hampstead. Vậy nên họ mới phải chuyển nhà. Cô ta buộc tội một ông cụ qua đường đã rình mò mình. Vụ ấy ầm ĩ hết cả lên! Nhưng hóa ra ông cụ ấy bị mù, còn không thể nhìn thấy cô ta chứ nói gì đến việc rình mò. Cô ta lúc nào cũng bất ổn, nhưng sau cái chết của người cha, cô ta đã hóa điên. Cô ta không bao giờ hồi phục hoàn toàn.”
“Cô ấy có nói gì về cha mình với anh không?”
Anh ta nhún vai. “Không đâu. Cô ta cứ khăng khăng rằng cô ta yêu cha mình, và họ có một mối quan hệ bình thường - bình thường nhất có thể, trừ việc mẹ cô ta đã tự sát. Thật lòng mà nói, tôi may mắn lắm mới moi được chút thông tin từ Alicia. Cô ta chẳng chịu hợp tác gì cả. Anh biết cô ta như thế nào mà.”
“Rõ ràng là không biết rõ bằng anh.” Tôi tiếp tục nói trước khi anh ta kịp phản bác. “Cô ấy đã tìm cách tự vẫn sau cái chết của cha phải không?”
Christian lại nhún vai. “Anh gọi như vậy cũng được, nhưng tôi thì không đâu.”
“Vậy anh cho đó là gì?
“Đó là hành vi có tính tự sát, nhưng tôi không nghĩ cô ta chủ tâm muốn chết. Cô ta quá yêu bản thân mình, nên chẳng bao giờ muốn làm bản thân bị đau. Cô ta uống thuốc quá liều, nhưng chỉ để thu hút sự chú ý thôi. Cô ta muốn “truyền tải” cơn sầu muộn của mình đến Gabriel - cô ta lúc nào cũng tìm cách thu hút sự quan tâm của anh ấy, tội nghiệp Gabriel. Nếu không vì tôn trọng sự bảo mật thông tin của cô ta, tôi đã khuyên anh ấy thoát khỏi mối quan hệ này.”
“Đáng tiếc thay cho anh ấy, anh lại là một bác sĩ quá có tâm.”
Christian nheo mắt. “Theo, tôi biết anh rất thấu hiểu đối với bệnh nhân vậy nên anh mới là một nhà trị liệu tài giỏi - nhưng anh chỉ đang phí thời gian với Alicia Berenson mà thôi. Trước cả khi vụ án xảy ra, cô ta vốn đã chẳng có khả năng hướng nội hoặc kiểm soát tinh thần, hay anh muốn gọi nó là gì cũng được. Cô ta chỉ nghĩ đến bản thân và nghệ thuật. Tất cả sự thấu hiểu của anh với cô ta, lòng tốt của anh cô ta chẳng thể nào đáp trả lại đâu. Cô ta hết thuốc chữa rồi! Chỉ là một con quỷ cái mà thôi.”
Christian nói câu ấy bằng giọng khinh miệt không có chút cảm thông nào - dù là nhỏ nhất cho người phụ nữ có tâm hồn đã bị hủy hoại ấy.
Tôi đã thoáng nghi ngờ rằng có lẽ chính Christian mới là người bị rối loạn nhân cách chứ không phải Alicia. Như vậy có lẽ còn hợp lý hơn. Tôi đứng dậy.
“Tôi sẽ đến gặp Alicia. Tôi cần câu trả lời.”
“Từ Alicia sao?” Christian tỏ vẻ kinh ngạc. “Anh nghĩ sẽ có được chúng bằng cách nào?”
“Tôi sẽ hỏi cô ấy.” Nói rồi tôi bước ra ngoài.