Chương 4
Tôi chờ đến khi Diomedes lui vào trong phòng làm việc của ông, còn Stephanie bận đi họp với Quỹ Tín Thác, rồi lẻn vào trong phòng Bể Cá Vàng để tìm Yuri.
“Tôi cần gặp Alicia.” Tôi nói.
“Ồ, vậy sao?” Yuri nhìn tôi vẻ ngạc nhiên. “Nhưng… tôi tưởng vụ trị liệu đã chấm dứt?”
“Đúng vậy. Tôi cần nói chuyện riêng với cô ấy, chỉ có vậy thôi.”
“À, tôi hiểu rồi.” Yuri tỏ vẻ quan ngại. “Phòng trị liệu đã có người dùng - Indira sẽ tiếp bệnh nhân hết buổi chiều hôm nay.” Anh ta đắn đo một lúc. “Phòng nghệ thuật còn trống, nếu anh không ngại gặp cô ta ở đó. Và anh phải thật khẩn trương.”
Anh ta không nói cụ thể, nhưng tôi hiểu ý anh ta là gì. Chúng tôi phải nói thật nhanh, để không ai phát hiện ra và báo cáo với Stephanie. Tôi thấy thật biết ơn vì Yuri đã tiếp tay cho tôi; anh ta hiển nhiên là một người tốt. Tôi cảm thấy có lỗi vì đã ngầm đánh giá sai anh ta trong lần gặp đầu tiên.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói. “Tôi rất cảm kích việc làm này.”
Yuri nhoẻn miệng cười với tôi. “Tôi sẽ đưa cô ấy đến đó trong vòng mười phút nữa.
Yuri đã nói là làm. Mười phút sau, Alicia và tôi đã ngồi trong phòng nghệ thuật, đối diện nhau, trên nền nhà tung tóe những vệt màu vẽ.
Tôi nhấp nhổm trên chiếc ghế có phần xiêu vẹo, cảm thấy bấp bênh. Vẻ mặt Alicia hoàn toàn bình tâm khi cô ngồi xuống - như thể cô đang làm mẫu cho họa sỹ vẽ chân dung, hoặc chuẩn bị vẽ một bức chân dung.
“Cảm ơn cô vì đã đưa cho tôi thứ này.” Tôi vừa nói vừa lấy cuốn nhật ký ra và đặt nó trước mặt mình. “Vì đã cho phép tôi đọc nó. Chuyện ấy có ý nghĩa rất lớn với tôi, cho thấy rằng cô đã tin tưởng giao cho tôi một thứ vô cùng đặc biệt.”
Tôi mỉm cười nhưng chỉ nhận lại được một biểu cảm vô hồn. Vẻ mặt Alicia vẫn không mảy may bộc lộ cảm xúc. Có phải cô thấy hối hận khi đưa tôi cuốn sổ không? Có phải cô cảm thấy xấu hổ khi phơi trần con người mình ra như vậy?
Tôi ngừng một chút rồi tiếp tục mở lời. “Cuốn nhật ký kết thúc đột ngột, như thể một bộ phim kết thúc giữa lúc hồi hộp nhất.” Tôi lật giở những trang trống còn lại trong cuốn sổ. “Nó cũng giống như quá trình trị liệu của chúng ta - dở đang, chưa hoàn thành.”
Alicia không nói gì mà chỉ nhìn tôi. Tôi không biết mình đã trông chờ điều gì, nhưng chắc chắn không phải điều này. Tôi đoán là việc cô đưa cuốn sổ cho tôi sẽ dẫn tới một sự thay đổi nào đó - có thể là một lời mời, một sự khởi đầu, một cánh cửa mở ra; vậy mà giờ tôi đã quay lại với con số 0 tròn trĩnh, đối mặt với bức tường kiên cố kia một lần nữa.
“Cô biết không, tôi đã hy vọng một khi cô đã gián tiếp trò chuyện với tôi - thông qua những trang giấy này - cô sẽ tiến thêm một bước xa hơn và trực tiếp đối thoại với tôi.”
Alicia không đáp lại.
“Tôi nghĩ cô đưa tôi cuốn sổ này vì cô muốn giao tiếp với tôi. Và cô đã làm như vậy. Khi đọc cuốn sổ này, tôi hiểu thêm rất nhiều về cô - rằng cô đã cô đơn, bị cô lập và sợ hãi đến thế nào - khi tình hình của cô phức tạp hơn tôi đã dự đoán. Ví dụ như mối quan hệ giữa cô và bác sĩ West chẳng hạn.”
Tôi ngước nhìn Alicia khi nhắc đến tên Christian. Tôi đã hy vọng sẽ có một phản ứng nào đó, như là một cái nheo mắt, hàm nghiến chặt, bất cứ biểu hiện gì, nhưng chẳng có gì xảy ra, kể cả một cái chớp mắt.
“Tôi không hề biết cô quen Christian West từ trước khi được đưa vào The Grove. Cô đã bí mật trị liệu cùng anh ta trong vài năm. Hiển nhiên là cô đã nhận ra anh ta khi anh ta tới đây làm việc, một vài tháng sau khi cô được đưa vào nơi này. Hẳn là cô đã rất bối rối khi anh ta vờ như không quen biết cô. Và tôi đoán là cũng có phần hụt hẫng, phải không?”
Đó là một câu hỏi, nhưng cô không trả lời, có vẻ không hứng thú gì với Christian. Alicia quay mặt đi, vẻ chán chường và thất vọng - như thể tôi đã bỏ lỡ cơ hội, chọn nhầm hướng đi. Cô đã mong chờ điều gì đó ở tôi, một điều mà tôi đã không thể mang lại cho cô.
Nhưng tôi chưa nói hết…
“Còn một chuyện này nữa.” Tôi nói. “Cuốn nhật ký đã làm dấy lên những câu hỏi nhất định mà tôi cần biết câu trả lời. Có một vài điều không hợp lý và không khớp với những thông tin mà tôi có được từ các nguồn khác. Vì cô đã đồng ý để tôi đọc nó, tôi cảm thấy cần phải tìm hiểu sâu hơn. Mong cô hiểu được điều đó.”
Tôi đưa lại cuốn sổ cho Alicia. Cô cầm lấy nó và đặt bàn tay lên trên đó. Chúng tôi nhìn nhau một hồi.
“Tôi đứng về phía cô, Alicia.” Cuối cùng, tôi cũng lên tiếng. “Cô biết điều đó phải không?”
Cô không nói gì.
Tôi coi đó như một lời xác nhận.