Chương 5
Kathy đang dần trở nên bất cẩn. Chuyện ấy là không tránh khỏi. Vì đã thực hiện trót lọt những vụ vụng trộm bấy lâu nay, tôi đoán cô ấy bắt đầu trở nên biếng nhác, không buồn che đậy cho kỹ.
Khi tôi về đến nhà, cô ấy đang sửa soạn để đi ra ngoài.
“Em đi dạo một lúc.” Cô ấy nói và xỏ chân vào đôi giày thể thao. “Em sẽ về sớm thôi.”
“Anh cũng muốn chạy bộ một chút. Em có muốn anh đi cùng không?”
“Không, em còn phải tập lại lời thoại nữa.”
“Anh có thể giúp em ôn lại nếu muốn.”
“Không.” Kathy khăng khăng từ chối và lắc đầu. “Em tập một mình thì tốt hơn. Em sẽ nói đi nói lại những đoạn thoại mà em thấy khó thuộc nhất, trong phân cảnh hai ấy. Em sẽ đi bộ quanh công viên và đọc chúng lên thật to. Khi ấy trông em tức cười lắm!”
Tôi đành phải nhượng bộ. Kathy nói ra những lời này với vẻ thành thật tuyệt đối, trong khi mắt vẫn nhìn thẳng vào tôi. Cô ấy đúng là một diễn viên tài năng.
Nhưng diễn xuất của tôi cũng đã có tiến bộ. Tôi trao cho cô ấy một nụ cười ấm áp và thân thiện. “Em đi vui nhé!”
Tôi đã bám theo Kathy sau khi cô ấy rời khỏi căn hộ. Tôi cẩn thận giữ khoảng cách, nhưng cô ấy chẳng buồn ngoái lại lần nào. Như tôi đã nói, cô ấy đang trở nên bất cẩn.
Cô ấy đi bộ chừng năm phút, về phía lối vào công viên. Khi cô ấy đến gần đó, một người đàn ông bước ra từ trong bóng tối. Anh ta quay lưng lại với tôi nên tôi không nhìn thấy mặt. Anh ta có mái tóc đen và cao to hơn tôi. Cô ấy bước tới chỗ anh ta, và anh ta lập tức kéo cô ấy lại gần mình. Họ bắt đầu hôn nhau. Kathy ngấu nghiến đón nhận những nụ hôn của anh ta, không có chút kháng cự nào. Bản thân việc nhìn thấy một người đàn ông khác ôm cô ấy cũng đã rất lạ lùng, chưa nói đến chuyện họ hôn nhau. Tay anh ta lần mò và nắn bóp ngực cô ấy bên dưới lớp quần áo.
Tôi biết mình nên nấp vào một góc. Tôi đang đứng giữa đường, nếu Kathy quay ra, cô ấy chắc chắn sẽ nhìn thấy tôi. Nhưng tôi không tài nào di chuyển được. Tôi đứng đó như trời trồng, trân trân nhìn vào mắt con quỷ Medusa và như bị hóa đá.
Cuối cùng thì họ cũng ngừng hôn nhau và tay trong tay bước vào công viên. Tôi lại bám theo họ, nhưng chợt trở nên bối rối. Từ phía sau, trông gã có vẻ gì đó khá quen thuộc. Trong thoáng chốc, tôi có một cảm giác lẫn lộn, như thể đang quan sát chính mình đi dạo cùng với Kathy trong công viên.
Kathy dẫn gã về phía khu vực cây cối rậm rạp, và họ biến mất trong đó.
Dạ dày tôi chợt quặn lên. Hơi thở của tôi nặng nhọc và chậm chạp. Từng thớ thịt trên cơ thể đều như bảo tôi hãy bỏ chạy đi ngay. Nhưng tôi không làm theo. Tôi tiến về phía khu vực rậm rạp cây kia.
Tôi cố gắng tạo ra càng ít tiếng động càng tốt, nhưng những mẩu cây khô gãy răng rắc dưới chân tôi, và các cành cây thì quật vào người tôi. Tôi không tài nào tìm ra họ, cây cối đan vào nhau san sát đến nỗi tôi chỉ nhìn được một, hai mét phía trước.
Tôi dừng lại và lắng nghe. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt giữa các lùm cây, nhưng có thể là do gió. Rồi tôi nghe thấy tiếng rên khe khẽ mà tôi nhận ra tức thì.
Đó là tiếng rên của Kathy.
Tôi cố gắng tiến lại gần hơn, nhưng các cành cây đã cản đường tôi, giữ chặt tôi như con ruồi trên mạng nhện. Tôi đứng đó trong thứ ánh sáng lờ mờ, hít vào mùi gỗ và mùi đất ẩm ướt. Tôi nghe Kathy khẽ rên trong lúc gã kia làm tình với cô ấy. Hắn khẽ lầm bầm những lời gì đó nghe như tiếng một con vật.
Cơn thù ghét choán đầy lòng tôi. Gã đàn ông này đột nhiên xuất hiện và xâm chiếm cuộc đời tôi. Hắn chiếm đoạt, quyến rũ và làm bại hoại thứ vô cùng quý giá với tôi trên thế giới này. Thật tàn bạo, vô nhân tính. Có lẽ hắn không phải là con người, mà là công cụ của một vị thần độc ác nào đó muốn trừng phạt tôi.
Tại sao Chúa lại trừng phạt tôi? Tôi đã phạm phải tội lỗi gì, ngoài chuyện đã phải lòng Kathy? Có phải tôi đã yêu cô ấy quá sâu đậm, quá tha thiết, quá nhiều hay không?
Gã đàn ông này có yêu cô ấy không? Tôi rất nghi ngờ chuyện đó. Không giống như tôi, hắn chỉ muốn lợi dụng cô ấy, chiếm lấy cơ thể cô ấy. Hắn không thể nào quan tâm đến cô ấy nhiều như tôi đã quan tâm. Tôi sẵn sàng chết vì Kathy.
Tôi sẽ dám giết người vì cô ấy.
Tôi nghĩ đến cha mình, tôi biết ông sẽ làm gì trong hoàn cảnh này. Ông sẽ giết gã. Cứng rắn lên nào, tôi có thể nghe thấy tiếng ông đang nói. Mạnh mẽ lên! Tôi có nên làm như vậy không? Giết hắn rồi phi tang cái xác? Đó là một cách để thoát khỏi mớ bòng bong chết tiệt này - một cách để phá lời nguyền, giải thoát Kathy và trả tự do cho chúng tôi. Một khi cô ấy đã khóc thương cho hắn xong, mọi chuyện sẽ trôi qua, hắn sẽ chỉ còn là một kỷ niệm chóng phai, và chúng tôi sẽ lại sống cuộc đời như trước kia. Tôi có thể làm việc đó tại đây, ngay trong công viên này. Tôi sẽ lôi hắn xuống hồ, nhấn đầu hắn xuống nước, và giữ nguyên như vậy cho đến khi hắn co giật rồi cuối cùng mềm rũ trong tay tôi. Hoặc tôi có thể bám theo hắn xuống ga tàu, rồi đẩy hắn thật mạnh, thật dứt khoát về phía đoàn tàu đang lao đến. Tôi cũng có thể bám theo hắn đến một con phố vắng người, tay cầm sẵn một viên gạch, và đập cho sọ hắn vỡ tung. Tại sao lại không chứ?
Tiếng rên của Kathy đột nhiên to hơn, và tôi nhận ra đó là khi cô ấy lên đỉnh. Thế rồi tất cả bỗng nhiên im lặng, cho đến khi tiếng cười khúc khích khe khẽ mà tôi vốn nhớ rất rõ vang lên. Tôi lại nghe tiếng cành cây gãy dưới chân khi họ bước ra khỏi lùm cây.
Tôi chờ một vài phút, rồi gạt những cành cây xung quanh để tìm đường ra, dù chúng cào vào tay tôi với vô số vết xước nhỏ.
Khi đã ra khỏi lùm cây, mắt tôi nhòe đi vì nước. Tôi đưa bàn tay siết chặt đã ứa máu mà lau nước mắt.
Tôi ra khỏi công viên nhưng không biết phải đi đâu. Tôi cứ đi lang thang như một kẻ mất trí.