Chương 6
“Jean-Felix?”
Không có ai ở ngoài quầy lễ tân, và chẳng có ai bước ra khi tôi lên tiếng. Tôi ngập ngừng một lúc rồi tiến thẳng vào phòng trưng bày.
Tôi đi dọc hành lang dẫn đến căn phòng nơi bức Alcestis được treo.
Tôi ngắm bức tranh một lần nữa. Một lần nữa, tôi cố gắng để hiểu được nó, và lại thất bại. Có điều gì đó ở bức vẽ khiến tôi không tài nào lý giải được - hoặc nó mang một thứ ý nghĩa mà tôi chưa thể hiểu ra. Nhưng ý nghĩa ấy là gì?
Và rồi, tôi hít một hơi thật sâu khi nhận ra thứ mà tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Nếu ta nheo mắt và nhìn thật kỹ vào bức tranh, phía sau Alicia, trong bóng tối, những mảng tối nhất của bức vẽ khi hợp lại với nhau, trông sẽ giống như hình ảnh nối ba chiều nếu ta chọn đúng góc để nhìn. Một thứ hình khối nổi bật lên - hình dáng một người đàn ông. Anh ta trốn trong bóng tối. Theo dõi Alicia.
“Anh muốn gì?”
Tiếng người nói khiến tôi giật mình. Tôi quay lại và nhận ra Jean-Felix không lấy gì làm vui vẻ khi nhìn thấy tôi.
“Anh đang làm gì ở đây vậy?” Anh ta hỏi.
Tôi chực chỉ vào hình người trong bức tranh và hỏi anh ta, nhưng có điều gì đó như muốn nói với tôi rằng đó là một ý kiến tồi. Vậy nên tôi chỉ mỉm cười với Jean-Felix.
“Tôi có thêm một vài câu hỏi. Anh rảnh chứ?”
“Không hẳn. Tôi đã nói với anh mọi điều tôi biết. Không còn gì nữa đâu.”
“Thật ra tôi vừa tiếp nhận vài thông tin mới.”
“Thông tin gì?”
“Ví dụ như tôi không biết Alicia đã định rời khỏi phòng tranh của anh chẳng hạn.”
Jean-Felix ngập ngừng một giây trước khi trả lời. Giọng anh ta có vẻ căng thẳng, tựa như một sợi dây cao su sắp bị kéo đứt.
“Anh đang nói chuyện gì vậy?”
“Chuyện đó có thật không?”
“Điều ấy thì có liên quan gì đến anh?”
“Alicia là bệnh nhân của tôi. Mục đích của tôi là khiến cô ấy nói trở lại, nhưng giờ thì tôi thấy việc cô ấy giữ im lặng sẽ có lợi cho anh hơn.”
“Ý anh là thế quái nào?”
“Chừng nào ý muốn rời bỏ phòng tranh này của cô ấy còn là một bí mật, anh sẽ được giữ các tác phẩm của cô ấy đến hết đời.”
“Chính xác thì anh đang buộc tội gì cho tôi ở đây?”
“Tôi không hề buộc tội anh. Tôi chỉ nêu ra một sự thật thôi.”
Jean-Felix phá lên cười. “Rồi xem. Tôi sẽ liên lạc với luật sư của tôi và gửi thư phàn nàn đến bệnh viện.”
“Tôi không nghĩ anh sẽ làm như vậy đâu.”
“Tại sao lại không?”
“Anh thấy đấy, tôi vẫn chưa nói với anh làm thế nào tôi lại nghe được thông tin rằng Alicia định rời bỏ phòng tranh này.”
“Dù là ai chăng nữa thì họ cũng đã nói dối.”
“Đó chính là Alicia.”
“Sao cơ?” Jean-Felix tỏ ra kinh ngạc. “Ý anh là… cô ấy đã nói ra điều đó ư?”
“Theo một cách nào đó. Cô ấy đã cho tôi đọc nhật ký của cô ấy.”
“Nhật ký của cô ấy?” Anh ta chớp mắt liên hồi, như thể không hiểu nổi những lời tôi vừa nói. “Tôi không nghĩ Alicia viết nhật ký cơ đấy.”
“Cô ấy có viết. Về vài lần gặp gỡ cuối cùng với anh, một cách khá chi tiết.”
Tôi không nói thêm gì. Tôi không cần làm như vậy, vì Jean-Felix im lặng một hồi lâu.
“Tôi sẽ liên lạc lại.” Tôi nói rồi mỉm cười và bước ra ngoài.
Khi đi đến phố Soho, tôi cảm thấy có lỗi vì đã chơi trò rung cây dọa khỉ với Jean-Felix như vậy. Nhưng tôi làm vậy là có chủ tâm, tôi muốn biết mấy lời kích động ấy sẽ ảnh hưởng ra sao đến anh ta, và xem anh ta sẽ làm gì.
Giờ thì tôi sẽ phải chờ xem.
Khi đi qua khu Soho, tôi gọi điện cho em họ của Alicia, Paul Rose, để báo rằng tôi sắp đến. Tôi không muốn xuất hiện mà không báo trước và được đón tiếp như lần trước. Vết bầm trên đầu tôi còn chưa lành hẳn.
Tôi kẹp điện thoại giữa tai và vai trong lúc bận châm một điếu thuốc lá. Tôi còn chưa kịp rít một hơi thì đã có người nghe máy sau tiếng chuông đầu tiên. Tôi hy vọng người nhấc máy là Paul chứ không phải Lydia.
Tôi đã gặp may.
“Xin chào?”
“Paul à, tôi là Theo Faber đây.”
“Ồ, chào anh bạn. Xin lỗi vì tôi phải nói thầm. Mẹ tôi đang ngủ, tôi không muốn làm bà tỉnh giấc. Đầu anh hết đau chưa?”
“Đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn anh.”
“Tốt rồi! Tôi giúp gì được cho anh?”
“À, tôi có được một vài thông tin mới về Alicia… Tôi muốn nói chuyện về những thông tin ấy.”
“Thông tin gì cơ?”
Tôi kể rằng Alicia đã đưa nhật ký của cô ấy cho tôi.
“Nhật ký à? Tôi không biết chị ấy viết nhật ký đấy. Trong đó nói gì?”
“Ta nói chuyện trực tiếp thì tốt hơn. Hôm nay anh có rảnh không?”
Paul ngập ngừng. “Sẽ tốt hơn nếu anh không đến nhà tôi. Mẹ tôi không… Lần trước khi anh đến đây, bà không lấy gì làm vui lắm.”
“Vâng, tôi hiểu điều đó.”
“Có một quán rượu ở cuối đường, cạnh bùng binh. Quán Gấu Trắng…”
“Vâng, tôi vẫn còn nhớ.” Tôi nói. “Nghe ổn đấy. Mấy giờ nhỉ?”
“Khoảng 5 giờ nhé? Tôi có thể ra ngoài một lúc vào giờ đó.”
Tôi nghe tiếng Lydia la hét từ xa. Hiển nhiên là bà ta đã thức giấc.
“Tôi phải đi rồi.” Paul nói. “Hẹn gặp anh sau nhé.” Rồi anh ta cúp máy.
Một vài tiếng sau, tôi đang trên đường quay lại Cambridge. Trên tàu, tôi gọi điện cho một người nữa - Max Berenson. Trước khi gọi, tôi cảm thấy có phần đắn đo. Anh ta đã phàn nàn với Diomedes một lần, nên sẽ không hài lòng khi tôi gọi đến lần nữa. Nhưng lúc này thì tôi không có lựa chọn nào khác.
Tanya nhấc máy. Có vẻ chứng cảm lạnh của cô ta đã thuyên giảm, nhưng giọng cô ta căng thẳng khi nhận ra người gọi là tôi.
“Tôi không nghĩ rằng… Ý tôi là, Max đang bận. Anh ấy họp hành cả ngày.”
“Tôi sẽ gọi lại sau.”
“Tôi không cho rằng đó là ý kiến hay. Tôi…”
Tôi nghe thấy Max nói gì đó ở đằng sau, và Tanya trả lời. “Em không nói như vậy đâu, Max.”
Max giật lấy điện thoại và nói thẳng với tôi: “Tôi nhắn Tanya bảo anh hãy cút đi.”
“Ồ…”
“Anh còn dám gọi đến đây thì cũng giỏi đấy. Tôi đã phàn nàn với Giáo sư Diomedes một lần rồi.”
“Vâng, tôi biết. Tuy nhiên, tôi có thêm thông tin mới, và nó liên quan trực tiếp đến anh, nên tôi không còn cách nào khác là phải liên lạc lại.”
“Thông tin gì?”
“Đó là một cuốn nhật ký Alicia đã viết trong vài tuần trước khi Gabriel bị giết.”
Đầu đây bên kia không có tiếng đáp lại. Tôi lưỡng lự một chút rồi nói tiếp. “Alicia có viết một vài điều về anh, Max. Cô ấy nói anh có tình cảm với cô ấy. Tôi không biết liệu…”
Có tiếng dập máy. Nhưng như vậy cũng tốt rồi. Max đã cắn câu, giờ tôi phải chờ xem anh ta phản ứng thế nào.
Tôi nhận ra mình hơi e ngại Max Berenson, giống như Tanya sợ anh ta. Tôi nhớ Tanya đã thì thầm với tôi, bảo rằng nên đến tìm Paul để hỏi về một điều - điều gì ấy nhỉ? Đã có chuyện xảy ra vào cái đêm sau khi mẹ Alicia qua đời vì vụ tai nạn. Tôi nhớ lại vẻ mặt của Tanya khi Max xuất hiện, cách cô ấy đột nhiên im lặng và cười với anh ta. Không, tôi không nên đánh giá thấp Max Berenson.
Đó sẽ là một sai lầm nghiêm trọng.