Chương 7
Khi tàu đến gần Cambridge, địa hình trở nên bằng phẳng hơn và nhiệt độ giảm mạnh. Tôi kéo khóa áo khoác lên tận cổ khi rời khỏi nhà ga. Cơn gió tạt vào mặt tôi lạnh ngắt như những lưỡi dao cạo bằng băng. Tôi tìm đường đến quán rượu để gặp Paul.
Gấu Trắng là một quán rượu đã cũ nát, như thể họ đã cơi nới nó nhiều lần trong nhiều năm trời. Một vài sinh viên đang ngồi bên ngoài vườn uống bia, quấn khăn quàng và hút thuốc như muốn đối đầu với cơn gió lạnh. Bên trong quán rượu có vẻ ấm hơn nhờ vào những đám lửa đang cháy tí tách, chào đón những kẻ muốn trốn khỏi cơn gió lạnh bên ngoài.
Tôi gọi đồ uống và nhìn xung quanh để tìm Paul. Có vài căn phòng nhỏ xung quanh quầy bar chính, được thắp sáng bởi ánh đèn yếu ớt. Tôi chăm chú nhìn những bóng người lờ mờ nhưng không thể nào thấy Paul. Quán rượu này quả là một nơi phù hợp cho những cuộc gặp bất chính, tôi nghĩ. Và cuộc hẹn gặp hiện tại của chúng tôi có lẽ cũng không kém phần mở ám.
Cuối cùng tôi cũng tìm ra Paul trong một căn phòng nhỏ. Anh ta ngồi bên đống lửa, quay lưng lại với cửa. Tôi lập tức nhận ra cơ thể lực lưỡng của anh ta. Cái lưng to lớn gần như chắn hết đống lửa khỏi tầm nhìn.
“Paul?” Tôi gọi.
Paul giật mình quay người lại. Anh ta trông như một gã khổng lồ trong căn phòng tí hon, phải khẽ khom lưng để tránh va phải trần nhà.
“Anh khỏe chứ?” Paul chào tôi. Trông anh ta như thể đang chuẩn bị tâm lý để nghe tin xấu từ bác sĩ. Anh ta ngồi dịch sang một bên để tôi có thể ngồi xuống trước đống lửa. Tôi thấy như được sống lại khi sưởi ấm tay và mặt bên ngọn lửa.
“Ở đây lạnh hơn ở London, những cơn gió thật khủng khiếp…”
“Họ nói đợt gió lạnh này thổi thẳng từ Siberia về đây.” Paul không có tâm trạng để nói những câu chuyện bâng quơ nên lập tức vào thẳng vấn đề. “Chuyện về cuốn nhật ký là thế nào? Tôi không hề biết chị Alicia có viết nhật ký.”
“Cô ấy có một cuốn nhật ký.”
“Và chị ấy đã đưa nó cho anh?”
Tôi gật đầu.
“Cuốn nhật ký viết về những gì vậy?”
“Nó ghi lại chi tiết một vài tháng cuối cùng trước khi vụ giết người xảy ra. Có vài điểm không nhất quán mà tôi muốn hỏi anh.”
“Điểm không nhất quán nào cơ?”
“Giữa lời kể của anh và của cô ấy về một số sự việc.”
“Anh nói gì vậy?” Paul đặt ly bia xuống rồi nhìn tôi chằm chằm. “Ý anh là sao?”
“Ví dụ như anh nói đã không gặp Alicia suốt nhiều năm trước khi xảy ra vụ giết người.”
Paul ngập ngừng. “Tôi đã nói như vậy sao?”
“Còn trong cuốn nhật ký, Alicia nói rằng cô ấy đã gặp anh một vài tuần trước khi Gabriel bị giết. Cô ấy nói anh đã đến Hampstead.”
Tôi nhìn Paul chăm chú, cảm giác như bên trong, anh ta đang xẹp xuống như một quả bóng xì hơi, và bỗng chốc biến thành một đứa trẻ, vẻ mặt sợ sệt thấy rõ. Paul không trả lời ngay mà chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt giận dữ.
“Tôi có thể xem qua cuốn nhật ký được không?”
Tôi lắc đầu. “Tôi nghĩ như vậy không phải phép cho lắm. Vả lại, tôi cũng không mang nó theo người.”
“Vậy thì làm thế nào để tôi biết cuốn sổ thật sự tồn tại hay anh chỉ đang nói dối?”
“Tôi không nói dối. Nhưng anh thì có, Paul. Tại sao anh phải nói dối tôi?”
“Đó không phải là việc của anh!”
“Đó là việc của tôi, Paul ạ. Sức khỏe của Alicia là mối bận tâm của tôi.”
“Chuyện này không liên quan gì tới sức khỏe của chị ấy cả. Tôi không làm gì gây tổn hại cho chị ấy!”
“Tôi chưa từng nói là anh gây tổn hại cho cô ấy.”
“Thôi được rồi.”
“Vậy tại sao anh không kể với tôi về chuyện đã xảy ra?”
Paul nhún vai. “Đó là một câu chuyện dài…” Anh ta lưỡng lự rồi cuối cùng cũng nhượng bộ. Paul nói rất nhanh, không kịp thở, như thể anh ta đang được trút đi một gánh nặng khi cuối cùng có thể tâm sự với ai đó. “Tôi đã lâm vào đường cùng. Tôi đã đánh bạc và vay mượn của nhiều người, nhưng không thể trả được nợ. Tôi cần tiền mặt để… giải quyết thật nhanh chuyện ấy.”
“Vậy là anh đã vay Alicia? Cô ấy có đưa tiền cho anh không?”
“Cuốn nhật ký viết gì?”
“Không viết gì cả!”
Paul ngập ngừng, rồi lắc đầu. “Không, chị ấy không đưa tôi gì cả. Chị ấy nói không có đủ tiền…”
Một lần nữa, anh ta lại nói dối. Nhưng vì sao chứ?
“Vậy làm thế nào anh có tiền trả nợ?”
“Tôi… tôi dùng tiền tiết kiệm của mình. Tôi sẽ rất cảm kích nếu anh giữ kín chuyện này. Tôi không muốn mẹ tôi biết.”
“Tôi chẳng có lý do gì để lôi bà Lydia vào chuyện này cả.”
“Thật chứ?” Gương mặt Paul dần có sức sống và hy vọng trở lại. “Cảm ơn anh. Tôi rất biết ơn điều đó.”
“Alicia có bao giờ kể với anh về chuyện cô ấy nghĩ mình bị theo dõi không?”
Paul hạ ly bia xuống và nhìn tôi với vẻ bối rối. Chắc hẳn Alicia chưa từng kể với anh ta. “Bị theo dõi ư? Ý anh là sao?”
Tôi kể cho Paul câu chuyện tôi đọc được trong cuốn nhật ký rằng Alicia nghi ngờ cô bị một người lạ theo dõi, và sợ sẽ bị tấn công trong chính nhà mình.
Paul lắc đầu. “Chị ấy lại suy nghĩ linh tinh rồi!”
“Anh cho rằng cô ấy tưởng tượng ra việc đó?”
“Như vậy cũng không hoàn toàn vô lý, phải không?” Paul nhún vai. “Anh nghĩ có ai đó theo dõi chị ấy ư? Ý tôi là, cứ cho điều đó là thật…”
“Có thể lắm chứ. Tôi đoán cô ấy đã không nói gì với anh về chuyện đó?”
“Không một từ nào. Nhưng anh biết đấy, chị Alicia và tôi chẳng mấy khi nói chuyện. Chị ấy luôn kín tiếng. Gia đình chúng tôi là như vậy. Tôi nhớ Alicia từng nói điều đó thật bất bình thường - khi chị ấy đến nhà bạn bè chơi, chị ấy thấy họ cười đùa cùng nhau, tâm sự với nhau về mọi chuyện trên đời - còn ngôi nhà của chúng tôi thì luôn im lặng. Chúng tôi không bao giờ nói chuyện, trừ khi mẹ tôi ra lệnh.”
“Bố của Alicia thì sao? Ông Vernon là người như thế nào?”
“Bác Vernon cũng không nói nhiều. Tâm thần bác ấy không còn được bình thường, kể từ khi bác Eva qua đời. Bác ấy không bao giờ bình thường trở lại kể từ ngày đó, và Alicia cũng vậy.”
“Anh nói tôi mới nhớ, có một điều tôi muốn hỏi anh, điều mà Tanya đã đề cập…”
“Tanya Berenson? Anh đã nói chuyện với cô ấy sao?”
“Ngắn gọn thôi. Nhưng cô ấy khuyên tôi tới gặp anh.”
“Tanya đã nói như vậy sao?” Má của Paul bỗng ửng hồng. “Tôi… tôi không biết rõ về cô ấy, nhưng cô ấy luôn rất tốt với tôi. Cô ấy là người rất tử tế. Cô ấy đã đến thăm tôi và mẹ tôi một vài lần.” Một nụ cười xuất hiện trên môi Paul, và trong thoáng chốc trông anh ta có vẻ hơi mơ màng. Hẳn là anh ta đã phải lòng Tanya, tôi nghĩ. Tôi tự hỏi Max sẽ cảm thấy như thế nào về chuyện đó.
“Tanya đã nói gì với anh?” Paul hỏi.
“Cô ấy dặn tôi hỏi anh về chuyện xảy ra vào cái đêm sau vụ tai nạn xe hơi. Cô ấy không nói chi tiết…”
“Vâng, tôi biết ý cô ấy là gì. Tôi đã nói với cô ấy trong thời gian xét xử vụ án, và yêu cầu cô ấy không kể cho ai khác.”
“Cô ấy không nói gì với tôi hết. Anh muốn kể hay không thì tùy. Dĩ nhiên, nếu anh muốn giữ kín chuyện đó…”
Paul nốc cạn ly bia rồi nhún vai. “Cũng không có gì to tát, nhưng nó có thể giúp anh hiểu hơn về Alicia. Chị ấy…” Nói đến đây, Paul chợt lưỡng lự và im lặng.
“Anh nói tiếp đi.”
“Alicia… Điều đầu tiên chị ấy làm khi trở về nhà từ bệnh viện (họ đã giữ chị ấy trong bệnh viện một đêm sau vụ tai nạn) là trèo lên mái nhà, tôi cũng lên đó theo. Chúng tôi đã ngồi ở đó gần như cả đêm. Alicia và tôi thường lên đó. Ấy là một nơi bí mật của chúng tôi.”
“Trên mái nhà sao?”
Paul ngập ngừng. Anh ta nhìn tôi một hồi ra chiều đắn đo. Cuối cùng, anh ta quyết định.
“Đi thôi!” Anh ta nói rồi đứng đây. “Tôi sẽ chỉ cho anh!”