Chương 8
Chúng tôi về đến nhà của Paul khi trời đã tối. “Lối này. Đi theo tôi.” Paul nói.
Có một cái thang bằng sắt được gắn vào bên hông nhà. Chúng tôi phải lần tìm lối đi tới đó. Bùn đóng băng lại phía dưới chân chúng tôi, tạo thành những lằn gợn nhấp nhô cứng ngắc. Tới nơi, Paul bắt đầu leo lên thang mà không cần đợi tôi.
Trời mỗi lúc một lạnh hơn. Tôi tự hỏi liệu đây có phải một ý tưởng đúng đắn hay không? Tôi bám tay vào nấc thang đầu tiên - lạnh như băng và rất trơn. Nó bị che kín bởi đống cây dây leo, có lẽ là thường xuân.
Tôi thận trọng leo từng nấc thang. Khi lên đến mái nhà, những ngón tay tôi đã tê cứng vì lạnh và gió không ngừng táp vào mặt tôi. Tôi trèo hẳn lên trên mái. Paul đang đứng đợi tôi, anh ta nở một nụ cười phấn khích và có phần trẻ con. Trên nền trời đen thẫm chỉ có mảnh trăng mỏng như lá lúa là đang phát sáng.
Đột nhiên Paul lao về phía tôi với vẻ mặt lạ lùng. Tôi chợt thấy hoảng loạn khi cánh tay anh ta vươn về phía mình. Tôi cố xoay người để tránh, nhưng Paul đã tóm được tôi. Trong một giây kinh hoàng, tôi đã nghĩ rằng anh ta sẽ đẩy tôi từ trên mái nhà xuống. Nhưng thay vào đó, Paul kéo tôi về phía anh ta.
“Anh đứng sát mép quá rồi!” Paul nói. “Đứng vào giữa sẽ an toàn hơn.”
Tôi gật đầu rồi thở gấp. Lẽ ra tôi không nên đến đây. Tôi không cảm thấy an toàn chút nào khi ở gần Paul. Tôi chực nói rằng chúng tôi nên leo xuống thì Paul rút gói thuốc ra và mời tôi một điếu. Tôi thoáng ngập ngừng nhưng rồi vẫn nhận lấy. Những ngón tay của tôi run lên trong khi tôi rút bật lửa ra và châm thuốc.
Chúng tôi đứng đó, lặng lẽ hút thuốc một hồi.
“Đây là nơi chúng tôi thường ngồi, Alicia và tôi, gần như mỗi ngày!” Paul nói.
“Khi ấy hai người bao nhiêu tuổi?”
“Tôi khoảng chừng bảy, hoặc tám tuổi. Còn Alicia thì chỉ mười tuổi là cùng.”
“Hai người còn quá nhỏ so với những nấc thang vừa rồi.”
“Có vẻ là như vậy, nhưng chúng tôi thấy hết sức bình thường. Khi bước vào tuổi thiếu niên, chúng tôi hay lên đây hút thuốc và uống bia.”
Tôi cố gắng hình dung ra một Alicia tuổi thiếu niên, trốn khỏi người cha và người dì khó tính, còn Paul, cậu em họ đáng yêu thì lẽo đẽo trèo lên thang theo sau, làm phiền cô chị trong khi Alicia chỉ muốn được tĩnh lặng và ngồi một mình suy nghĩ.
“Một nơi ẩn náu lý tưởng.” Tôi nói.
Paul gật đầu. “Bác Vernon không thể trèo lên thang. Bác ấy cũng nặng nề, hẹt như mẹ tôi vậy.”
“Tôi phải vất vả lắm mới lên được đây. Đám dây thường xuân đó là một cái bẫy chết người.”
“Chúng không phải dây thường xuân đâu!” Paul nói. “Đó là hoa nhài leo.” Nói rồi Paul nhìn đám dây leo xanh uốn lượng che kín các nấc thang phía trên. “Mùa xuân mới là mùa hoa nở. Khi chúng nở rộ, nơi này sực nức mùi hoa.” Paul như chìm vào trong ký ức. “Thật tức cười!”
“Anh nói sao cơ?”
“Không có gì!” Paul nhún vai. “Những điều mà ta nhớ lại… Tôi nghĩ tới đám hoa nhài, chúng cũng đang nở rộ vào ngày hôm đó, cái ngày bác Eva qua đời vì vụ tai nạn…”
Tôi nhìn một lượt xung quanh. “Anh nói anh và Alicia đã lên đây cùng nhau vào đêm hôm đó, phải không?”
Paul gật đầu. “Mẹ tôi và bác Vernon đi tìm chúng tôi ở dưới đó. Chúng tôi nghe thấy tiếng họ gọi nhưng không đáp lại. Chúng tôi cứ trốn ở đây, và đó là lúc câu chuyện bắt đầu.”
Anh ta rút ra một điếu thuốc nữa rồi nở một nụ cười kỳ lạ.
“Đó là lý do tôi đưa anh lên đây. Để cho anh có thể thấy được hiện trường của tội ác.”
“Tội ác ư?” Paul không trả lời mà chỉ cười.
“Tội ác nào chứ, Paul?”
“Tội ác của bác Vernon.” Paul nói. “Bác Vernon không phải là một người tốt, không tốt chút nào.”
“Ý anh là sao?”
“Đó là ngày bác ấy thực hiện tội ác.”
“Tội ác gì cơ?”
“Bác ấy đã giết Alicia.”
Tôi nhìn Paul chằm chằm vì không thể tin vào tai mình nữa.
“Giết Alicia ư? Anh đang nói gì vậy?”
Paul chỉ xuống mặt đất bên dưới. “Bác Vernon đã ở dưới đó với mẹ tôi. Bác ấy say khướt. Mẹ tôi thì loay hoay đưa bác ấy vào trong, nhưng bác ấy khăng khăng đứng đó, réo tên Alicia mà chửi bới. Bác ấy rất giận Alicia và đã nổi điên lên!”
“Bởi vì Alicia đã trốn đi sao? Nhưng… cô ấy chỉ là một đứa trẻ, và vừa mất mẹ…”
“Bác ấy là một gã khốn. Trên đời này, bác ấy chỉ quan tâm tới bác Eva. Vậy nên bác ấy mới nói như vậy…”
“Nói điều gì?” Tôi gần như mất kiên nhẫn. “Tôi không hiểu những gì anh đang nói. Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra?”
“Vernon cứ lải nhải nói rằng bác ấy yêu bác Eva nhiều như thế nào, rằng bác ấy sẽ không thể sống mà không có Eva. Rồi bác ấy gào lên: “Cô gái của tôi, cô gái tội nghiệp của tôi, Eva… Tại sao em lại phải chết, tại sao lại là em? Tại sao Alicia không chết thay em chứ?”
Tôi chết lặng khi nghe đến đó. Tôi không chắc mình hiểu những điều vừa được nghe.
“Tại sao không phải là Alicia chết thay ư?”
“Ông ấy đã nói như vậy.”
“Và Alicia đã nghe thấy điều đó?”
“Vâng. Và chị Alicia đã thì thầm với tôi một điều mà tôi không bao giờ quên được. Chị ấy nói: Bố đã giết chị, bố vừa mới giết chết chị…”
Tôi nhìn Paul chằm chằm, không nói nên lời. Trong đầu tôi, từng hồi chuông như ngân vang không ngừng, réo rắt và vang vọng. Đây chính là điều mà tôi đã tìm kiếm. Cuối cùng, tôi đã tìm thấy nó mảnh ghép còn thiếu của bức tranh. Tại đây, trên nóc một ngôi nhà ở Cambridge.
Suốt quãng đường trở về London, tôi cứ nghĩ về ý nghĩa của những điều tôi vừa được nghe. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao vở kịch Alcestis lại có sự đồng điệu với Alicia. Giống như Admetus đã đẩy Alcestis vào chỗ chết, Vernon Rose đã giết chết cô con gái của mình về mặt tinh thần. Admetus hẳn đã yêu thương Alcestis ở một mức độ nào đó. Nhưng Vernon Rose không hề có chút tình yêu nào dành cho con gái, trong lòng ông ta chỉ chất chứa nỗi căm hận. Vậy nên ông ta đã cư xử như một kẻ cuồng loạn, muốn giết chết chính con đẻ của mình, và Alicia thì biết điều đó.
“Bố đã giết chị… Bố vừa mới giết chết chị…”
Giờ thì cuối cùng tôi đã có một manh mối để suy ngẫm. Đây là điều tôi biết rõ - ảnh hưởng về mặt cảm xúc của những vết thương tâm lý đối với trẻ em, và cách chúng điều khiển đứa trẻ khi nó đã lớn lên. Hãy tưởng tượng mà xem - phải nghe cha ruột của mình, người duy nhất mà ta có thể dựa vào - nói rằng ông ấy chỉ muốn ta chết đi. Điều ấy thật đáng sợ đối với một đứa bé. Ý thức về giá trị bản thân sẽ tan thành mây khói. Nỗi đau ấy quá lớn nên ta chọn cách kìm nén, chôn vùi nó sâu trong tâm hồn. Dần dà theo năm tháng, đứa trẻ có thể mất dần kết nối với gốc rễ của cơn đau ấy, tách biệt khỏi khởi nguồn của vết thương, và dần quên chúng đi. Nhưng một ngày, tất cả những tổn thương và giận dữ ấy bùng phát trở lại, như ngọn lửa phun trào từ miệng con rồng, và nó sẽ cầm khẩu súng lên. Vì không thể trút cơn thịnh nộ vào người cha, người đã chết và không thể gặp lại nữa, cô ấy đã trút lên người chồng - người đàn ông chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong cuộc đời cô ấy, người đã yêu thương và gối ấp tay kề cùng cô ấy. Cô ấy đã bắn vào đầu anh ta năm phát súng mà có lẽ còn không biết vì sao.
Con tàu lao vào màn đêm để trở về London. Cuối cùng, tôi đã biết cách để tiếp cận được cô ấy.
Giờ thì chúng tôi có thể bắt đầu.