Chương 9
Tôi ngồi với Alicia trong im lặng.
Tôi ngày càng giỏi giữ im lặng hơn, và cũng giỏi chịu đựng nó hơn. Tôi đắm mình trong im lặng, ngày một trở nên lì lợm trước nó, đến mức lại thấy thoải mái khi ngồi trong căn phòng nhỏ đó với cô và không làm gì ngoài việc giữ im lặng.
Alicia đặt tay lên đùi, hết nắm tay vào rồi lại thả ra một cách đều đặn như nhịp tim. Cô ngồi đối diện tôi, không nhìn vào tôi mà nhìn ra ngoài những chấn song cửa sổ.
Trời đã ngừng mưa, mây tạm tản ra trong phút chốc, để lộ nền trời xanh nhợt nhạt, nhưng rồi những đám mây khác lại xuất hiện, che kín và khiến cảnh vật trở nên xám xịt. Tôi cất tiếng.
“Có một chuyện tôi vừa được biết. Em họ của cô đã kể cho tôi.”
Khi nói ra điều này, tôi dùng giọng nhẹ nhàng hết mức có thể. Alicia không phản ứng gì nên tôi tiếp tục.
“Paul nói rằng khi cô còn nhỏ, cô đã tình cờ nghe thấy cha mình nói ra điều gì đó vô cùng đáng buồn. Sau vụ tai nạn cướp đi mạng sống của mẹ cô… cô đã nghe thấy ông ấy nói rằng ước gì cô mới là người chết chứ không phải mẹ cô.”
Tôi cứ một mực tin rằng điều này sẽ gây ra sự phản ứng gần như tức khắc ở Alicia, một sự ghi nhận nào đó. Nhưng tôi chờ mãi mà chẳng thấy gì.
“Tôi không biết cô cảm thấy thế nào khi Paul kể cho tôi chuyện ấy. Nó gần như một sự phản bội lòng tin. Nhưng tôi nghĩ anh ấy chỉ muốn tốt cho cô mà thôi. Vì suy cho cùng, tôi đang trị liệu cho cô.”
Không có phản ứng nào. Tôi ngập ngừng. “Nếu tôi nói với cô điều này, có thể cô sẽ thấy khá hơn. Không - nói như vậy có phần giả tạo - có lẽ tôi sẽ cảm thấy khá hơn mới phải. Sự thật là tôi hiểu cô nhiều hơn cô nghĩ. Dù không thể kể mọi sự cho cô, tôi có thể nói tuổi thơ của hai ta có nhiều điểm tương đồng, với hai người cha khá giống nhau. Và ta đều rời khỏi nhà ngay khi ta có thể. Nhưng ta cũng sớm biết rằng khoảng cách về địa lý chẳng có mấy ý nghĩa trong thế giới tinh thần. Có những điều chẳng dễ gì bị bỏ lại phía sau. Tôi biết cô đã có một tuổi thơ đầy trắc trở. Cô cần phải hiểu chuyện này nghiêm trọng đến thế nào. Những điều cha cô nói chẳng khác nào tội giết trẻ con. Ông ấy đã giết chết cô.”
Lần này đã có phản ứng.
Alicia vụt ngước mắt lên và nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt cô như muốn thiêu đốt tôi. Nếu ai đó có thể giết người bằng ánh mắt, hẳn tôi đã chết cứng vào lúc này. Nhưng tôi không hề nao núng trước cái nhìn ấy.
“Alicia!” Tôi nói. “Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Tôi đã đến đây mà không có sự cho phép của Giáo sư Diomedes. Nếu tôi tiếp tục phạm luật như thế này vì cô, tôi sẽ bị đuổi việc. Vậy nên đây sẽ là lần cuối cô thấy tôi. Cô hiểu chứ?”
Tôi nói ra điều này mà không bày tỏ cảm xúc hay mong đợi gì, vì chúng đã gần như trôi tuột đi hết. Tôi đã chán đập đầu vào một bức tường không bao giờ lay chuyển. Tôi chẳng còn trông mong một phản ứng gì từ Alicia. Thế rồi…
Ban đầu tôi tưởng mình tự huyễn hoặc ra nó. Tôi tưởng mình nghe thấy điều gì đó. Tôi nín thở nhìn Alicia, đến nỗi nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Miệng tôi khô khốc khi nói ra những lời này. “Có phải… có phải cô vừa… nói gì đó không?”
Vẫn là sự im lặng. Có lẽ tôi đã nhầm. Hẳn là tôi đã tưởng tượng ra mà thôi. Nhưng rồi… việc đó xảy ra một lần nữa.
Môi Alicia chầm chậm hé mở, một cách đau đớn; giọng cô khàn đục như cánh cửa kẻo kẹt vì đã đóng lâu ngày và cần được tra dầu.
“Cái gì…” Cô thì thầm. Rồi ngừng lại. Và tiếp tục. “Cái gì… Cái gì…”
Trong một khoảnh khắc, chúng tôi chỉ nhìn nhau. Nước dần dâng lên trong khóe mắt tôi - những giọt nước mắt kinh ngạc, phấn khích, và biết ơn.
“Tôi muốn cái gì ư?” Tôi nói. “Tôi muốn cô tiếp tục nói. Hãy nói… nói với tôi, Alicia…”
Alicia nhìn tôi. Cô đang suy nghĩ điều gì đó. Và cuối cùng cô quyết định. Cô chầm chậm gật đầu.
“Được.” Cô nói.