Chương 10
“Cô ta đã nói cái gì cơ?”
Giáo sư Diomedes sững sờ nhìn tôi. Lúc ấy, chúng tôi đang đứng ngoài hút thuốc. Có thể thấy ông đã rất phấn khích, vì ông đánh rơi điếu xì gà mà còn chẳng hề nhận ra. “Cô ta đã nói ư? Alicia thật sự đã nói sao?”
“Đúng vậy.”
“Thật đáng kinh ngạc! Vậy là anh đã đúng, và tôi đã sai.”
“Không phải như vậy đâu. Tôi đã sai khi đến gặp cô ấy mà chưa xin phép ông, thưa Giáo sư. Tôi xin lỗi, tôi đã làm theo linh tính mách bảo…”
Diomedes xua tay ra chiều gạt đi lời xin lỗi của tôi và nói nốt thay tôi. “Anh đã làm theo linh tính. Nếu là anh, Theo, tôi cũng sẽ làm như vậy. Làm tốt lắm!”
Tôi lưỡng lự không muốn tỏ ra vui mừng quá sớm. “Ta không nên cầm đèn chạy trước ô tô. Đây đúng là một bước đột phá, nhưng chẳng có một sự đảm bảo nào, cô ấy vẫn có thể quay trở lại tình trạng cũ bất cứ lúc nào.”
Diomedes gật đầu. “Anh nói cũng phải. Ta nên tổ chức một cuộc đánh giá chính thức, và phỏng vấn Alicia càng sớm càng tốt. Cho cô ấy ngồi trước một hội đồng, có tôi, anh và ai đó đến từ Quỹ Tín Thác Julian cũng được đấy, anh ta có vẻ hiền lành…”
“Ông đang vội vàng quá rồi. Hãy nghe tôi này. Lúc này còn quá sớm. Nếu làm như vậy, ta sẽ khiến cô ấy hoảng sợ. Ta cần làm mọi việc thật chậm rãi.”
“Nhưng Quỹ Tín Thác cần phải biết…”
“Chưa cần đâu. Biết đâu chuyện vừa rồi chỉ xảy ra một lần. Ta hãy chờ xem. Chưa cần thông báo cho ai cả. Giờ chưa phải lúc.”
Diomedes gật gật đầu ra chiều chấp nhận. Ông đặt tay lên vai tôi và bóp nhẹ. “Anh làm tốt lắm.” Ông nhắc lại. “Tôi rất tự hào về anh.”
Tôi cảm thấy có chút tự hào, như một người con được người cha chúc mừng. Tôi biết tôi thầm có ước muốn được làm Diomedes hài lòng, củng cố niềm tin của ông nơi tôi, Và khiến ông tự hào. Tôi cảm thấy xúc động, nên phải châm một điếu thuốc để che giấu điều đó.
“Giờ thì chúng ta nên làm gì?”
“Anh cứ tiếp tục gặp cô ta.” Diomedes nói. “Hãy tiếp tục trị liệu với Alicia.”
“Nếu Stephanie biết chuyện này thì sao?”
“Hãy quên Stephanie đi, cứ để tôi lo chuyện ấy. Anh chỉ cần tập trung vào Alicia.”
Và tôi đã làm theo lời ông.
Trong phiên trị liệu tiếp theo, Alicia và tôi đã nói chuyện không ngừng. Sau khi cô đã im lặng quá lâu như vậy, việc được nghe giọng cô có phần lạ lẫm và khiến tôi bối rối. Ban đầu, cô khá ngập ngừng, thận trọng, giống như người mới đứng dậy sau khi đã ngồi quá lâu. Dần dần, cô tìm lại được cảm giác, bắt đầu nói nhanh hơn, rõ hơn, câu chữ tuôn ra như thể cô chưa từng giữ im lặng.
Khi phiên trị liệu kết thúc, tôi quay trở lại văn phòng. Ngồi xuống bàn làm việc, tôi bắt đầu ghi lại những gì chúng tôi đã nói trong khi vẫn còn nhớ rõ chúng trong đầu. Tôi đã ghi lại mọi thứ, từng từ một, cố gắng càng chính xác càng tốt.
Và bạn sẽ thấy, không nghi ngờ gì nữa, đây là một câu chuyện đáng kinh ngạc.
Nhưng bạn tin nó hay không lại là chuyện khác.