Chương 11
Alicia ngồi trên chiếc ghế đối diện tôi trong phòng trị liệu.
“Trước khi chúng ta bắt đầu…” Tôi nói. “Tôi có một vài câu hỏi cho cô. Có vài điều tôi muốn làm rõ…”
Không có câu trả lời từ Alicia. Cô chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu như mọi khi.
Tôi tiếp tục nói: “Cụ thể, tôi muốn hiểu lý do cô giữ im lặng. Tôi muốn biết vì sao cô không chịu nói.”
Alicia tỏ ra mất hứng trước câu hỏi đó. Cô quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Chúng tôi im lặng ngồi đó khoảng chừng một phút, và tôi cố gắng kiềm chế cảm giác hồi hộp của mình. Liệu có phải hành động đột phá kia chỉ xảy ra một lần? Và giờ chúng tôi đã trở lại với tình trạng như trước? Tôi không thể để điều đó xảy ra.
“Alicia. Tôi biết việc này khó khăn nhưng một khi cô bắt đầu nói chuyện với tôi, cô sẽ thấy dễ dàng hơn, tôi hứa đấy.”
Vẫn không có phản ứng nào.
“Cô cứ thử nói đi. Xin cô đấy. Đừng bỏ cuộc khi cô đã tiến xa được từng này. Hãy nói tiếp đi. Hãy kể cho tôi… lý do vì sao cô không chịu nói.”
Alicia quay lại và nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng. Giọng cô trầm trầm: “Chẳng có gì… chẳng có gì để nói.”
“Tôi không tin điều đó. Tôi nghĩ cô có rất nhiều điều để kể.”
Một khoảng lặng. Rồi Alicia nhún vai. “Có lẽ…” Cô nói. “Có lẽ… anh nói đúng.”
“Cô nói tiếp đi.”
Cô ngập ngừng. “Lúc đầu… khi Gabriel… khi anh ấy chết, tôi đã cố gắng nói… nhưng không thể nói được gì. Tôi mở miệng nhưng không phát ra âm thanh nào. Giống như trong giấc mơ, ta muốn hét lên nhưng không hét được ấy.”
“Lúc ấy cô đang bị sốc. Nhưng sau đó vài ngày, hẳn là cô đã có thể nói trở lại chứ?”
“Lúc ấy… có nói cũng chẳng để làm gì nữa. Đã quá muộn rồi.”
“Quá muộn? Để tự bào chữa cho mình?”
Alicia nhìn tôi thật lâu, một nụ cười bí hiểm nở trên môi. Cô không nói gì.
“Hãy cho tôi biết vì sao cô nói trở lại.”
“Anh biết câu trả lời mà.”
“Vậy sao?”
“Đó là vì anh.”
“Vì tôi ư?” Tôi nhìn cô vẻ ngạc nhiên.
“Vì anh đã đến đây.”
“Điều đó tạo nên sự khác biệt ư?”
“Khác hoàn toàn, nó khiến mọi việc… khác hoàn toàn.” Alicia hạ thấp giọng và nhìn tôi không chớp mắt. “Tôi muốn anh hiểu được… chuyện đã xảy ra với tôi. Tôi đã cảm thấy ra sao. Quan trọng là… anh phải hiểu.”
“Tôi muốn hiểu. Vậy nên cô mới đưa tôi cuốn sổ phải không? Vì cô muốn tôi hiểu. Theo như tôi thấy, những người quan trọng nhất với cô đều không tin những lời cô nói về người lạ mặt kia. Có lẽ cô đang tự hỏi… rằng tôi có tin cô không.”
“Anh tin tôi.” Alicia nói.
Đó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định. Và tôi gật đầu.
“Phải, tôi tin cô. Sao ta không bắt đầu từ đó? Những dòng nhật ký cuối cùng mà cô viết là khi người đàn ông đó đột nhập vào nhà. Chuyện gì xảy ra tiếp theo?”
“Không có gì cả.”
“Không ư?”
Cô lắc đầu. “Đó không phải là hắn.”
“Không phải ư? Vậy đó là ai?”
“Đó là Jean-Felix. Anh ta muốn… anh ta đến để bàn về buổi triển lãm.”
“Theo như những gì cô viết, có vẻ khi ấy cô không muốn tiếp khách lắm.”
Alicia chỉ nhún vai coi như thừa nhận.
“Anh ta ở đó có lâu không?”
“Không. Tôi đã bảo anh ta về. Anh ta không muốn, và tỏ ra khá hụt hẫng. Anh ta còn to tiếng với tôi một chút, nhưng cuối cùng anh ta vẫn ra về.”
“Và rồi… chuyện gì xảy ra sau khi Jean-Felix đi?”
Alicia lắc đầu. “Tôi không muốn nhắc lại chuyện đó.”
“Không ư?”
“Không phải lúc này.”
Alicia nhìn vào mắt tôi trong thoáng chốc, rồi lại hướng về phía cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đang tối dần bên ngoài.
Cách mà cô nghiêng nghiêng đầu gần như khiến tôi cảm thấy đang bị tán tỉnh, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe miệng cô. Alicia đang thấy thích thú với việc này. Khi cô có thể thao túng tôi.
“Cô muốn nói về chuyện gì?” Tôi hỏi.
“Tôi không biết. Tôi không nghĩ ra gì cả. Tôi chỉ muốn nói chuyện thôi.”
Vậy là chúng tôi đã nói chuyện. Về Lydia và Paul, về mẹ cô, và mùa hè mà bà ấy qua đời. Chúng tôi nói về tuổi thơ của Alicia, và của tôi. Tôi kể cho cô ấy về cha tôi, về quãng thời gian tôi lớn lên trong căn nhà ấy; Alicia có vẻ muốn biết càng nhiều càng tốt về quá khứ của tôi, điều gì đã hình thành nên con người tôi bây giờ.
Tôi đã nghĩ mình không thể quay lại nữa rồi. Chúng tôi đã đạp đổ mọi giới hạn cuối cùng giữa một nhà trị liệu và bệnh nhân. Và chẳng mấy chốc, tôi sẽ chẳng thể phân biệt nổi ai là bệnh nhân và ai là bác sĩ nữa.