Chương 12
Chúng tôi gặp lại nhau vào sáng hôm sau. Alicia có vẻ khác với hôm qua - kín kẽ hơn, thận trọng hơn. Tôi cho rằng đó là vì cô đang chuẩn bị tinh thần để nói nhiều hơn về cái ngày Gabriel chết.
Cô ngồi đối diện tôi, nhưng không giống như mọi khi, cô nhìn thẳng vào tôi mà không hề nhìn đi chỗ khác. Cô bắt đầu nói mà không cần ai mớm lời, một cách chậm rãi, từ tốn, cẩn thận lựa từng từ như thể đang đưa từng nét bút trên khung vải trắng.
“Chiều hôm ấy tôi ở nhà một mình.” Cô bắt đầu kể. “Tôi biết mình phải vẽ, nhưng trời quá nóng, tôi không nghĩ mình có thể chịu nổi. Tôi mang cái quạt nhỏ vào xưởng vẽ trong vườn và thử vẽ, nhưng rồi…”
“Rồi sao?”
“Điện thoại của tôi đổ chuông. Đó là Gabriel. Anh ấy nói anh ấy sẽ hoàn thành buổi chụp hình và về nhà khá muộn.”
“Anh ấy có hay làm như vậy không? Gọi điện và báo sẽ về muộn ấy?”
Alicia nhìn tôi vẻ ngạc nhiên, như thế đó là một câu hỏi kỳ cục. Cô lắc đầu. “Không. Tại sao anh lại hỏi như vậy?”
“Tôi muốn biết anh ấy có gọi về vì một lý do nào đó khác không. Để xem cô có ổn không chẳng hạn? Theo như nhật ký của cô, có vẻ anh ấy khá lo lắng cho tâm trạng của cô.”
“Ồ…” Alicia suy ngẫm điều này, có vẻ như cô chưa từng nghĩ tới nó. Cô chầm chậm gật đầu. “Tôi hiểu rồi. Vâng, có thể lắm…”
“Tôi xin lỗi đã chen ngang. Cô nói tiếp đi. Chuyện gì xảy ra sau khi anh ấy gọi điện thoại?”
Alicia ngần ngừ. “Tôi đã nhìn thấy hắn.”
“Hắn ư?”
“Người lạ mặt ấy. Tôi nhìn thấy bóng của hắn trên cửa sổ thì đúng hơn. Hắn đã vào trong xưởng vẽ. Và đứng ngay sau tôi.” Alicia nhắm mắt lại và ngồi im phăng phắc, không nói gì một lúc lâu.
Tôi khẽ cất tiếng. “Cô mô tả hắn được không? Trông hắn như thế nào?”
Cô mở mắt ra nhìn tôi một chốc. “Hắn cao… rắn chắc. Tôi không thể nhìn thấy mặt, hắn đeo mặt nạ màu đen. Nhưng tôi nhìn thấy mắt hắn, chúng đen và sâu thăm thẳm, không có ánh sáng nào trong đó.”
“Cô đã làm gì khi thấy hắn?”
“Không gì cả. Tôi quá sợ hãi, chỉ biết nhìn hắn… Hắn cầm dao trong tay. Tôi hỏi hắn muốn gì, nhưng hắn không nói. Tôi bảo rằng tôi để tiền trong túi ở trong bếp, nhưng hắn lắc đầu và nói: “Tôi không cần tiền.” Rồi hắn cười. Tiếng cười khủng khiếp, như tiếng kính vỡ vụn. Hắn kề dao vào cổ tôi… bảo tôi vào nhà cùng hắn.”
Alicia lại nhắm mắt vào khi nhớ đến những cảnh đó. “Hắn dẫn tôi ra khỏi xưởng vẽ, đi qua bãi cỏ về phía ngôi nhà. Tôi nhìn thấy cửa trước dẫn ra đường, chỉ cách tôi vài mét… Vậy là có thứ gì đó trong tôi trỗi dậy, đây là cơ hội duy nhất để tôi trốn thoát. Tôi đá hắn thật mạnh và vùng ra. Tôi chạy về phía cánh cổng…” Cô mở mắt ra và mỉm cười khi nghĩ đến đó. “Tôi đã được tự do… trong vài giây.”
Rồi nụ cười của cô tắt dần. “Hắn nhảy chồm lên tôi từ phía sau. Cả hai chúng tôi ngã ra đất… Hắn bịt tay lên miệng tôi, và lưỡi dao lạnh ngắt lại kề vào cổ tôi. Hắn nói sẽ giết tôi nếu tôi động đậy. Chúng tôi nằm đó một vài giây, và tôi nghe thấy hơi thở của hắn phả vào mặt tôi. Nó thật hôi hám. Rồi hắn lôi tôi dậy, và kéo lê tôi vào trong nhà.”
“Và rồi… chuyện gì đã xảy ra?”
“Hắn khóa cửa lại. Và tôi bị kẹt bên trong.”
Đến đây, Alicia thở một cách nặng nhọc, má cô đỏ bừng. Tôi sợ rằng cô sẽ bị căng thẳng quá mức, và tôi sợ tôi đã ép cô quá đà.
“Cô có cần nghỉ một lát không?” Tôi hỏi.
Cô lắc đầu. “Ta cứ tiếp tục. Tôi đã chờ quá lâu để được nói ra chuyện này. Tôi muốn nói hết cho xong.”
“Cô chắc chứ? Có lẽ tốt hơn là cô nghỉ một lúc.”
Alicia ngần ngại hỏi. “Tôi hút thuốc được không?”
“Thuốc lá ư? Tôi không biết là cô cũng hút đấy.”
“Tôi không hút. Trước đây thì có. Anh cho tôi một điếu được không?”
“Làm sao cô biết tôi cũng hút thuốc?”
“Tôi ngửi thấy mùi thuốc trên người anh.”
Tôi mỉm mới, có phần xấu hổ. “Được rồi.” Tôi nói và đứng dậy. “Ta ra ngoài thôi.”